Người Tôi Yêu Đã Ra Đi Mãi Mãi — Chương 5

Có lẽ tôi đã lạc hết hồn phách trong suốt mùa hè năm đó, chỉ cần yên tĩnh một khắc, hình ảnh của Tôn Dập lại hiện lên trong tâm trí, mặc kệ tôi cố gắng xua đuổi thế nào, em vẫn ở bên trong cười với tôi, lòng tôi bức thiết muốn gặp lại em, rồi lại sợ hãi nhìn thấy em, ngay cả điện thoại cũng không dám gọi, dãy số của em dù đã thuộc nằm lòng, cầm ống nghe lên vẫn không dám nhấn số…
Đó là thời kì tình cảm lên men, cũng giống như bánh bao lên men, tràn ngập mùi vị chua sót và mục rữa…
Có một tối tôi đưa mẹ đi dạo, phụ nữ ra phố thật sự rất phiền toái, thấy cái gì cũng muốn nhìn thử, chọn cả buổi sau cùng lại nói đi thôi, không mua nữa…
Tôi theo sau bà, trong lòng ruột gan rối bời, lúc nói chuyện với bà cũng không thể tập trung, mẹ đột nhiên dừng lại trừng mắt tôi, “Tôn Dập dạo này thế nào? Hay là gọi nó đến nhà chơi hai ngày? Nhìn con lúc nào cũng hồn vía lên mây không biết suy nghĩ cái gì, có phải yêu rồi không?”
Tôi ngoài miệng ấp úng đối phó qua loa, trong bụng lại nghĩ làm sao bây giờ, nhưng ngàn vạn lần không thể để bà biết, tôi còn chưa ngốc đến mức hỏi bà giải đáp nghi hoặc của lòng tôi, nói với bà rằng tôi thầm mến một thằng con trai, không, có đánh chết tôi cũng không thể…
Thế nhưng, về đến nhà, tôi vẫn nhịn không được cầm lấy điện thoại, có lẽ lời nói của mẹ khiến tôi động tâm, càng làm tôi nghĩ đến em nhiều hơn, lần này tôi ấn hết tám con số, —đô——-đô —— một dãy âm thanh vang dài, trống ngực càng lúc càng dồn dập, tít tít, điện thoại được kết nối, nhưng đầu bên kia là âm vực chói tai của một người phụ nữ…
Có lẽ là mẹ kế của em, tôi vội vàng thanh thanh cuống họng, nói “Chào dì, cháu là bạn học của Tôn Dập, tìm cậu ấy có chút việc.”
Bà rất thiếu kiên nhẫn đáp, “Nó đi phẫu thuật rồi, chờ nó xuất viện rồi gọi lại.”
Nói xong liền dập máy, tôi cầm ống nghe ngây ngốc nửa ngày, lúc lấy lại tinh thần đã phát hiện thân nhiệt vốn cao của tôi cư nhiên lạnh đến mức nổi cả da gà…
Em….. lại phải phẫu thuật! Đột nhiên lồng ngực bỗng nhói đau, lúc này đây, không phải bởi vì thương hại mà đau lòng, tôi nghĩ, tình cảm của tôi đối với em không chỉ đơn giản là thích như vậy, vô luận tôi né tránh thế nào cũng không thể trốn thoát, mà là đã không còn thuốc chữa nữa rồi, càng ngày càng lún sâu, không thể nào nhìn em phải chịu khổ, vì em mà đau lòng không nỡ, vì em mà lo lắng không yên……..
Thế này, có lẽ là yêu chăng?
Một tháng chờ đợi, là một tháng hồn bay phách lạc, sau cùng không nhận được tin tức gì, tôi đành kéo lê thân thể mất hồn trở lại trường học, kết quả chẳng thấy em đâu, thầy bảo em xin nghỉ nửa tháng…
Nghe em xin phép tôi mới cảm thấy yên tâm, đúng là xin phép, không phải tạm nghỉ, càng không phải thôi học, chỉ cần chờ thêm hai tuần nữa thôi em sẽ quay trở lại, chúng tôi liền có thể vô ưu vô tư như trước kia, cùng nhau ở một chỗ…
Nhưng mà, thật sự có thể vô tư được sao? Tôi không dám khẳng định…..
Không có em, tôi chỉ có thể theo các bạn ăn cơm, lên lớp, rồi đến nhà tắm, chỉ là thay đổi một người bạn mà thôi, thế nhưng dẫu làm sao đi nữa cũng cảm thấy không được tự nhiên.
Đại khái có lẽ đã thành thói quen, thói quen có em cùng đi bên phải, lúc nói chuyện chỉ cần hơi nghiêng đầu là có thể nhìn thấy đôi mắt hoa đào hẹp dài nọ, sống mũi nhìn nghiêng càng thêm cao ráo, hóa ra chỉ cần lớn lên xinh đẹp, cho dù mang mắt kính cũng rất thu hút, gọng kính màu cà phê thật xứng với khí chất của em……. Lúc em ăn cơm cũng không nói quá nhiều, ăn khá nhanh, một bộ chuyên tâm cố gắng nhét hết thức ăn vào miệng, rất hiếm khi thưởng thức mùi vị, cũng ít đổi món, em thật sự kén ăn vô cùng; Mỗi khi đi tắm, em đặc biệt thích ngâm mình trong nước, ánh mắt khi ấy sẽ mất đi tiêu cự, chỉ xoáy sâu vào mặt nước rồi nhìn chằm chằm một nơi nào đó đến ngẩn người, chẳng qua hô hấp của em kém đến đáng thương, thỉnh thoảng phải trồi ngực lên để thở, sau đó tiếp tục ngâm mình trở lại, hai mắt vô thần…….
Mỗi khi cùng người khác làm những việc này, trước mắt tôi đều hiện lên hình dáng của em, thế nhưng một khi hồi phục tinh thần, sự thật chỉ càng làm tôi thất vọng, bên cạnh tôi chỉ là một đám người bất đồng, không ai có thể nhìn thẳng vào mắt tôi trò chuyện, cũng không có người nào đẹp như em, lúc ăn cơm thì khoác lác phun nước bọt đầy bàn, thức ăn vung vãi khắp nơi, tôi bỗng nhiên không muốn ăn nữa, lúc tắm rửa một đám con trai cũng chẳng ra gì, cứ đả kích so sánh thân thể của nhau, thô tục chế giễu không ngừng……
Càng ngày tôi càng nói ít đi, các huynh đệ vốn luôn hòa đồng cũng dần bắt đầu xa lánh…
Tôi làm sao vậy? Thành ra cái dạng này, tôi từ trước đến nay lúc đi đường cũng không an phận, tranh cãi ầm ĩ, khi ăn cơm cũng rất hứng khởi trò chuyện, vào nhà tắm thì chơi đùa không biết mệt……. Rốt cuộc, đã xảy ra vấn đề gì?
Vài ngày sau buổi khai giảng, có một số bài tập nhỏ, buổi tối tôi vào thư viện. Tìm được vài quyển sách cần thiết, vừa đi vừa nhìn, theo thói quen ngồi xuống vị trí thân thuộc…
Vừa trở mình một cái, bên cạnh đã có người toan kéo ghế ngồi xuống, tôi quay đầu nhìn lại, gần như không cần suy nghĩ buộc miệng thốt lên, “Xin lỗi bạn, nơi này có người ngồi!”
Người nọ đang dợm đặt mông ngồi xuống, hậm hực bỏ đi…
Hắn đi rồi, nhưng tôi vẫn duy trì trạng thái bất động…
Rõ ràng không có ai…
Tôn Dập không có ở đây…
Tại sao ngay cả băng ghế em từng ngồi qua cũng không chịu để cho người khác chạm vào?
Em đã từng giúp tôi giữ chỗ, lúc tôi hẹn hò với nữ sinh…
Tâm trạng của em khi đó, liệu có giống như tôi hiện tại hay không?
Em…… Cũng thích tôi sao?
Tim lúc ấy bỗng hung hăng đập mạnh, em cũng thích tôi chăng?
Khi đó thật sự là thấp thỏm đến mức nhịp tim cũng đập loạn, nhưng tận sâu trong đáy lòng lại có một cỗ vui sướng thình lình xuất hiện, cuồn cuộn không ngừng, mãnh liệt sôi trào.
Tôi liền như vậy quay về ghế ngồi, biểu tình trên mặt thoắt biến thoắt đổi, mãi đến khi một nữ sinh bước tới ngượng ngùng hỏi, “Bạn ơi, ở đây có người ngồi không?” Tôi mới run rẩy hồi phục tinh thần, mặt mày rạng rỡ đáp, “Có! Có người.”
Đoạn thời gian ấy, tâm tình trong lòng vô cùng phức tạp, nhiều nhất vẫn là cảm giác bất an, dù sao từ trước đến nay, đồng tính luyến ái cũng chưa từng có khái niệm rõ ràng, ấn tượng của tôi về nó và sự biến thái hầu như không có gì khác biệt, càng không nghĩ đến sẽ có ngày mình trở thành một phần tử trong đó….
Nhưng vừa nghĩ đến việc Tôn Dập cũng thích tôi, tuy rằng chỉ là một giả thiết chưa được xác định, cả người đều kìm lòng không đậu mà nổi lên vui sướng, cả ngày cứ nghĩ “Nếu như cậu ấy thích mình”, lặp đi lặp lại, nửa tỉnh nửa mê, si tình hết sức….
Khoảng cuối tuần thứ ba, sau khi giờ học buổi chiều kết thúc, tôi liền đi thẳng đến căn tin ăn cơm, lúc đẩy cửa đi vào kí túc xá, trong đầu còn đang suy nghĩ gì đó…….
Bỗng dưng nhìn thấy Tôn Dập ở bên trong, ngồi trước bàn học của em, sau một thoáng thất thần trong lòng tôi lại nhảy nhót tung tăng, nội tâm reo mừng còn chưa kịp biểu hiện ra ngoài, lúc em quay đầu lại, tôi lần thứ hai ngây ngẩn cả người……
Đến khi lấy lại tinh thần, sự vui sướng trong lòng đã không còn sót lại chút gì, em thật là Tôn Dập sao?
Tôi mê mẩn quan sát cẩn thận, vẫn khôi ngô tuấn tú như xưa khiến người ta không thể không liếc mắt, khí chất cao ngạo lạnh băng, thế nhưng vì sao em lại gầy đến như vậy, trước đây vốn đã đủ gầy, bên dưới chiếc quần dài mỏng mơ hồ có thể nhìn thấy được hình dáng của cẳng chân, tôi cũng hoài nghi liệu có phải vì bản thân tôi quá thô kệch hay không, gương mặt em càng thêm hốc hác, chiếc cằm cơ hồ không còn chút thịt, ánh mắt cũng lõm vào thêm sâu, ngay cả tay cầm nước cũng rất mảnh, lộ rõ khớp xương…… Thật là da bọc xương a, nguyên bản làn da trắng nõn hiện giờ rốt cuộc không còn tí máu, tái nhợt đến trong suốt.
Tôi ngây ngốc nhìn em, đánh giá một lượt từ đầu đến chân…
Em cũng nhìn tôi, không biểu lộ cảm xúc gì, ánh mắt dường như xuyên qua thấu kính, tựa hồ cũng lạnh băng như mặt kính thủy tinh, Tôn Dập như vậy khiến tôi cảm thấy sợ hãi, quen thuộc mà xa lạ, em đích thực là người lãnh đạm như vậy, nhưng là đối với kẻ khác, còn với tôi, em vẫn luôn luôn tươi cười ấm áp lại vừa trẻ con cơ mà…
Đã xảy ra chuyện gì sao?
Tôi cảm thấy hơi thở của mình bị đình trệ, dè dặt từng bước một tiến về phía trước gọi em, “Tôn Dập……”
Tầm mắt em vẫn không hề rời khỏi tôi, theo từng bước chân tôi chậm rãi nâng mắt, lông mi khẽ rợp một tầng bóng râm, vừa vặn che phủ ánh mắt bên trong…
Nhìn vào đôi mắt em, tôi càng cảm thấy khẩn trương, nhưng lại không thể di chuyển tầm mắt, em nháy mắt, khẽ chớp hàng mi dày rậm, tựa như vừa trở về từ thuật di hồn, trong mắt rốt cuộc cũng xuất hiện một tia thần thái, ngập ngừng gọi tên tôi, “Hạo Nhiên à……” Sau đó câu khóe miệng khẽ cười.
Nhìn thấy dáng cười quen thuộc kia, tôi mới có thể chậm rãi thở ra…
Tôn Dập đã trở lại, hết thảy mọi thứ đều khôi phục như trước, em lần nữa đi bên tay phải tôi, vẫn như xưa tựa hình với bóng, chẳng qua dẫu sao cũng không cảm thấy hoàn toàn giống với trước kia, là do tự tôi suy diễn, hay là em thật sự không vui?
Em không còn cười nhiều như ngày trước, thảng hoặc chỉ thoáng mỉm cười, thường xuyên sầu sững hơn, có lúc ngẩn ngơ ngồi suốt mấy giờ đồng hồ, ban đêm, lại càng không ngừng trở mình, mãi đến lúc tôi ngủ em vẫn tiếp tục trằn trọc…….
Lúc tắm rửa tôi nhìn thấy vết sẹo mới của em, ở phía bên trái, cạnh ngực. Vốn ban đầu nơi đó đã có sáu, bảy vết sẹo, là những vết cắt dài mảnh, do những lần phẫu thuật trước lưu lại, da em vốn không để lại sẹo, cho nên vết thương cũng nhanh chóng chuyển thành màu trắng bạc, chỉ duy lần này vết mổ còn mới, ửng đỏ lên, trông có phần dữ tợn, khảm lại một màu máu trên làn da trắng nõn khiến người ta nhìn vào phát hoảng.
Tôi hỏi em, “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Em đáp, “Màng phổi bị thủng, trước đây bị vỡ hai lần, mỗi bên trái phải một lần, lần này là vết thương cũ bên trái tái phát.”
Tôi hỏi, “Mỗi lần bị vỡ lại phải phẫu thuật sao?”
Em thờ ơ nói, “Có một số người nếu thể chất tốt thì không cần, có điều tôi lần nào cũng chuyển bệnh nghiêm trọng.”
Tôi lo lắng, “Vậy cậu cẩn thận một chút, về sau có chuyện gì cứ bảo tôi giúp, đừng để xảy ra việc gì nữa.”
Em ừ một tiếng rồi không nhắc lại, tôi cũng không hỏi thêm…
Loại tâm trạng phiền muộn này cứ giằng co suốt hai tuần lễ, ngày đó ăn xong cơm tối, chúng tôi không đến thư viện, tinh thần em hình như không ổn, ngồi đọc sách ở bàn học một lát liền đứng dậy, thong thả tới lui một hồi, tôi hỏi, “Sao vậy? Có phải cơ thể khó chịu không?”
Em lắc đầu, do dự hỏi tôi, “Hạo Nhiên, ra ngoài uống vài chén với tôi không?”
Nhìn vẻ mặt buồn khổ của em, tôi cũng không biết có nên hỏi hay không, suy nghĩ một chút vẫn là không dám, bèn dọn sách vở cùng em ra ngoài.
Gần trường học chúng tôi có một quán bar gọi là Rừng Bạch Dương, quán rất nhỏ, tuy trang trí mộc mạc nhưng không hề mất đi phong cách, đó là lần đầu tiên tôi vào quán bar, nói ra có hơi mất mặt, tôi trời sinh vốn mẫn cảm với cồn, vừa nghe đến rượu bia đã có thể khiến tôi đỏ mặt tía tai, cho nên đó là lí do tôi uống cà phê, Tôn Dập gọi Vodka.
Em không nói lời nào, chỉ lặng lẽ uống rượu, một chén lại một chén, tôi có điểm nhìn không được, thật cẩn thận hỏi em, “Tôn Dập, có phải có chuyện gì không vui? Nói tôi nghe một chút, nói ra sẽ cảm thấy tốt hơn.”
Em một ngụm uống cạn cốc rượu, có lẽ là cốc thứ năm, cũng có thể là thứ sáu, không biết là tửu lượng của Tôn Dập tốt, hay rượu của quán bar có hòa nước, em uống nhiều rượu mạnh như vậy cư nhiên lại không hề suy xuyễn.
Dường như có trăm ngàn lời muốn nói, lại không biết bắt đầu từ đâu, em rũ mi, dáng vẻ muốn nói rồi lại thôi…
Tôi vừa khuấy cà phê vừa hỏi em, “Có phải là vì thân thể của cậu? Lần này nhìn cậu có vẻ chậm hồi phục.”
Em gật đầu, cười khổ, “Đúng vậy, phẫu thuật lần thứ sáu rồi.”
Sau đó tiếp tục uống, tôi vội ngăn lại, “Đừng uống nữa, kẻo say.”
Em ngoảnh mặt làm ngơ, mạnh mẽ uống hết một ly, lầm bầm độc thoại, “Say cũng tốt, tôi vốn đến đây là để say mà, cậu tỉnh táo thế này phải cõng tôi về a.”
Tôi có chút ngỡ ngàng, đây là Tôn Dập mà tôi chưa từng gặp qua, em nói rất ít, nhưng ngay cả trong ánh mắt cũng ngập tràn đau khổ, chẳng ngôn từ nào có thể hình dung.
Tôi hớp một ngụm cà phê, nhìn em uống không ngừng, cả hai đều không nói nữa…
Qua một hồi, em đã ngà ngà say, một tay chống cằm nhìn tôi cười, hàng mi khẽ rũ tựa hoa đào in bóng nhàn nhạt, ngây ngất lòng người, tim tôi lại nổi trống, chắc hẳn trên mặt cũng ửng đỏ mất rồi, hoàn hảo ngọn đèn trong bar mờ tối, còn có thể ra vẻ bình tĩnh tiếp tục nhìn em…
Không đợi tôi nói, em đã lên tiếng trước, ánh mắt nhìn tôi nhưng lại như không nói với tôi, mà là tự nói với chính mình, “Cậu biết không, gần nhà chúng tôi cũng có một quán bar nhỏ như thế này, tôi thường xuyên đến đấy, ban đầu uống loại gì cũng không say, về sau rốt cuộc cũng tìm được Vodka, nếu uống nhiều sẽ say.” Nói xong, chợt mỉm cười…
Trương dung nhan tuấn tú nọ phảng phất men say, lúc cười rộ lên như vậy thật quyến rũ đến mê người, trong tôi đột nhiên có loại xúc động muốn chạy trốn.
Em tiếp tục uống, tôi liền đưa tay ngăn lại…
“Cậu uống nữa sẽ say thật đấy,” tôi nói, “có chuyện gì khổ não mà không thể nói ra chứ, hay là tôi làm gì khiến cậu không vui? Gần đây cậu cũng không nói chuyện với tôi.”
Động tác trên tay em thoáng chốc ngưng lại, đôi mắt vô tội chăm chú nhìn vào mắt tôi…
“Sao có thể chứ?” Men say của em ngày càng đậm, “Cậu đối tốt với tôi như vậy, còn giúp tôi ủ chăn, chưa từng có ai đối xử với tôi tốt như thế, mẹ tôi tuy rằng rất tốt, nhưng chỉ những lúc ở bệnh viện thôi, chỉ có cậu là vẫn luôn bên cạnh tôi, cậu là người tốt nhất.”
Nghe em thành thật nói như vậy, mặc dù khá trẻ con, nhưng lại khiến mũi tôi đau xót, có cảm giác muốn khóc…
Nói xong, em lại cúi đầu uống rượu. Lúc này tôi không tiếp tục ngăn cản nữa, nhìn em tỉnh táo mà đau khổ như vậy, thà rằng cứ để em say một hồi đi, cùng lắm thì tôi cõng em về…
Nửa tách cà phê còn lại bị tôi khuấy đến nguội lạnh, thời gian không còn nhiều nữa, trường học quản lí rất nghiêm, kí túc xá cấm đi lại vào ban đêm, về muộn chẳng những không được vào cổng, còn bị thầy giáo ghi vào sổ phạm quy…
Tôi đưa tay muốn cầm lấy cốc của em, em lại bất ngờ ngẩng đầu nhìn tôi, nghiêm túc mà mạnh mẽ nói, “Hạo Nhiên, tôi xem cậu là anh em!”
Tôi hoảng sợ, vội vàng thu tay, lời nói say của em vô tình chạm đến nỗi lòng tận sâu trong trái tim tôi, tôi căng thẳng nhìn em, ánh đèn trong quán bar u tối, không nhìn thấy rõ đường nét trên khuôn mặt, đổi lại đôi mắt sáng rực kia lại đặc biệt có hồn…
Em chằm chằm nhìn tôi, không nhắc lại, cũng không nhúc nhích, ánh mắt kiên định dần trở nên nhu hòa, sau cùng khóe mắt nheo lại chợt ửng đỏ, trong mắt em tôi chỉ nhìn thấy một mảnh sương mù, em nghiêng đầu nhìn tôi, khó hiểu hỏi, “Nhưng mà, vì sao mấy tháng nay, tôi luôn nghĩ về cậu chứ?”
Đầu óc tôi ầm một tiếng, trở nên trống rỗng, khó tin trừng mắt nhìn em, nhưng em vẫn đang thì thào tự nói với chính mình, “Cả ngày đều nghĩ đến cậu, ăn cơm cũng thấy nhớ, ngay cả lúc hôn mê cũng nhớ, lúc bác sĩ rút ống dẫn tôi lại càng nhớ hơn, chỉ nghĩ giá như lúc ấy có cậu bên cạnh thì thật tốt…….”
Không thể nghe thêm nữa, tôi tông cửa chạy đi…
Em say, hay là tôi say?
Ý em là, thích tôi sao? Em cũng có cảm giác như tôi, tôi cũng muốn em…
Vui đến độ phát điên, cũng sốt ruột đến mức phát điên…
Tình yêu giữa hai thằng con trai, tôi không thể thừa nhận, cũng không thể tiếp thu được…
Vậy chúng tôi……nên làm thế nào bây giờ?
Nhận xét
Đăng nhận xét