Người Tôi Yêu Đã Ra Đi Mãi Mãi — Chương 4

Nửa học kì tiếp theo trôi qua, không thể nghi ngờ chính là đoạn thời gian hạnh phúc nhất, tôi vẫn cùng Tôn Dập ở cạnh nhau, đi học rồi vào thư viện, sau đó đến nhà tắm…… Không biết tình bạn thuần khiết như thế đã thay đổi từ lúc nào, có lẽ, nếu Trương Đại Lâm không nói ra, chúng tôi sẽ vĩnh viễn tiếp tục làm anh em tốt của nhau.
Quá nửa học kì, thời tiết cũng bắt đầu ấm áp trở lại, ngày đó chúng tôi cùng lên lớp, lúc đi đến chỗ rẽ cầu thang thì gặp phải một nữ sinh xinh xắn, nàng mang một thùng sách trên tay, đang tựa vào lan can thở dốc…
Trông thấy Tôn Dập, mắt nàng thoáng sáng lên, ngượng ngùng ngỏ lời, “Bạn học….. có thể bê giúp mình cái này được không? Mình……”
Tôn Dập do dự tiến lên, đưa tay giúp nàng, tôi liền lấy lại phản ứng —- Sức khỏe của Tôn Dập rất yếu, vả lại em cũng từng nói bản thân không thể dùng sức quá mạnh, không được làm việc nặng nhọc…
Vì vậy tôi bước dài đến chắn trước mặt em, cười với cô bạn duyên dáng nọ, “Để tôi…..”
Tôn Dập vẫn luôn nói, màu da khỏe mạnh của tôi phối với hàm răng sáng bóng, lúc cười rộ lên có lực sát thương rất lớn, không biết Trương Đại Lâm là vì dáng tươi cười của tôi đánh trúng, hay cho rằng tôi muốn săn đón nàng, dù sao khuôn mặt nhỏ nhắn kia cũng thoáng ửng đỏ, nhỏ giọng nói, cảm ơn cậu….
Vào khóa học chung, tôi gặp lại Trương Đại Lâm, chính xác là nàng nhìn thấy tôi trước, sôi nổi chạy đến bắt chuyện với tôi, tôi một bên vừa đáp lại vừa nhớ xem đã gặp nha đầu kia ở đâu? Vừa định đứng dậy, nàng đã đặt mông ngồi xuống cạnh tôi, tôi muốn nói đây là chỗ của Tôn Dập, cậu ấy vừa đi vệ sinh. Thế nhưng cô nàng lại hưng phấn liên tục nói gì đấy cũng không tiện ngắt lời , tôi ngẩng đầu nhìn xung quanh, Tôn Dập đứng trước cửa lớp tìm tôi, em nhìn thấy tôi, đang muốn đi tới, thì phát hiện bên cạnh tôi đã có người ngồi, em ngẩn người, sau đó tùy tiện tìm một chỗ trống ngồi xuống…
Ngày hôm đó ngồi trong lớp học, nhưng tôi như đang lạc bước trong sương mù, bên tai không ngừng vang lên âm thanh của nữ sinh nọ, mỗi lần ngẩng đầu nhìn bảng đen, thì lực chú ý lại bị bóng lưng của Tôn Dập thu hút, giờ học chung, tất cả mọi người đều thích ngồi ở vị trí phía sau, ba hàng đầu tiên hầu như không ai màng đến, một loạt chỗ ngồi bị bỏ trống, bóng dáng vốn gầy yếu của Tôn Dập càng trở nên mỏng manh, nhìn cảnh ấy lòng tôi chợt cảm thấy bất an, tựa như tôi đang phản bội em, tư vị ấy không thể nói thành lời.
Thật vất vả kết thúc khóa học, sau khi nói lời tạm biệt Trương Đại Lâm, tôi vội vàng ra khỏi lớp, mọi người trong phòng học chen chúc nhau mà đi, trên hành lang hỗn loạn không thể tả, nơi cầu thang phía cuối hành lang, Tôn Dập lưng đeo túi sách lặng lẽ tựa vào tường, nam nữ đi qua em đều nhịn không được mà quay lại nhìn.
Lòng tôi trống rỗng đi đến vỗ vào em, em giương mắt nhìn tôi cười nói, “Tôi còn nghĩ cậu đi chung với nàng rồi chứ.”
Tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng được trút bỏ đôi phần, tôi quanh co đáp, “Cô gái này a…… Chính là người hôm trước tụi mình bê sách giúp đó, còn nhớ không?”
Em mờ mịt lắc đầu hỏi tôi, “Lúc nào?”
Sau lần gặp mặt đó, tôi và Trương Đại Lâm coi như có quen biết, nàng là một cô gái rất năng động và hoạt bát, sau đó bắt đầu giúp tôi việc nọ việc kia, phơi nắng chăn mền, tan học sẽ đứng ở kí túc xá đợi tôi, còn giúp tôi giặt giũ quần áo, nàng thích hát, muốn tôi cùng nàng đến tiệm thu âm…… Tôi không biết nên từ chối thế nào, nhưng mỗi lần bỏ lại Tôn Dập một mình mà đi, tôi lại nghĩ đến lần nọ ở trên lớp, cảm thấy chột dạ kinh khủng.
Một hôm sau khi tan học, Trương Đại Lâm vẻ mặt chờ mong nhìn tôi, “Hạo Nhiên, mình muốn xem phim, buổi tối cậu rảnh không, đi với mình nha? Mấy người bạn cùng kí túc xá của mình không chịu đi.”
Tôi muốn nói rằng mình không thích xem phim, nhưng bộ dạng mong chờ của nàng khiến tôi không đành lòng, bèn gian nan gật đầu.
Về sau mới biết hóa ra là phim kinh dị, vừa xem được một nửa nàng đã vội cuống quít thét lên, càng không ngừng chui vào ngực tôi, tôi biết dưới tình huống như vậy, hẳn là nên dang tay ôm lấy nàng, hơn nữa còn giúp nàng bịt kín lỗ tai hay gì đó, vân vân, nhưng lúc hương nước hoa của nàng xông vào mũi, tôi lại nghĩ đến lần trước sau khi trở về, Tôn Dập chán ghét tránh khỏi tôi, “Trên người cậu có mùi gì vậy, khó ngửi muốn chết.”
Vì vậy, tôi dùng tay khẽ nâng nàng dậy, cười nói, “Này này này, đừng dựa gần như vậy a, nếu bạn gái tôi ngửi thấy mùi hương trên người, sẽ xảy ra chuyện đấy.”
Lời vừa ra khỏi miệng, chính tôi cũng cảm thấy sửng sốt, trong lòng trở nên cứng đờ, xấu hổ im lặng một lát, sau đó bảo, “Tụi mình đi thôi, không biết là phim kinh dị, sợ đến dọa người.”
Ra khỏi rạp chiếu bóng, luồng gió cuối xuân mơn man trên mặt thật khoan khoái, ấm áp, nàng cúi đầu thật lâu mới nhỏ giọng lên tiếng, “Thật ngại, mình không biết cậu có bạn gái, quấy rầy các cậu rồi.”
Tôi cười mỉa, “Không sao, cô ấy cũng chưa nói gì cả.”
Nàng cũng cười gượng hai tiếng, hỏi tôi, “Bạn gái cậu…… hẳn là xinh lắm?”
Không đợi tôi trả lời, nàng liền tự giễu, “Xem mình hỏi gì đây, chắc chắn là xinh đẹp rồi.”
Tôi đáp, “Ừ, rất xinh, mọi người gặp qua ai cũng nói vậy.” Vừa nói trong lòng vừa điên cuồng chảy mồ hôi lạnh, trời ạ, lúc tôi nói những thứ này mẹ nó đều nghĩ đến Tôn Dập, nhưng mặc dù nói dối ngay cả đầu lưỡi cũng không bị líu, khẳng định Trương Đại Lâm cũng rất tin tưởng…
Đến ngã tư, nàng dừng lại ngẩng đầu nhìn tôi, “Mình tự đi được rồi, cậu cũng mau về với bạn gái đi.”
Miệng nói một đường tâm nghĩ một nẻo, tôi đáp, “Đừng ngại, tôi tiễn cậu đến kí túc xá.”
Nàng lắc đầu, xấu hổ nói lời tạm biệt, sau đó vội vàng quay đầu đi về hướng ngược lại, thế nhưng tôi đã kịp thấy, khóe mắt nàng không ngừng chảy lệ, tôi đã khiến nàng đau lòng…
Mặc dù áy náy, nhưng trong ngực cũng cảm thấy nhẹ nhõm, một đường chạy chậm trở về kí túc xá, nhưng Tôn Dập không có ở nhà, bạn cùng phòng nói em đến thư viện. Tôi kéo ngăn tủ lấy hai cây bút, tùy tiện rút một quyển vở rồi chạy tới thư viện tìm em, thật dễ dàng, đến vị trí chúng tôi thường ngồi liền thấy được em…
Buổi tối, thư viện rất đông, đến trễ một chút sẽ không còn chỗ trống, mà bên cạnh Tôn Dập, nơi tôi thường ngồi vẫn còn để trống, túi xách em đặt ở trên ghế, mặt bàn bày đầy sách vở chính trị. Tôi vui sướng chạy lại, ghé vào bên tai em nhỏ giọng nói, “Người anh em, cậu đúng là bạn tâm giao, còn giúp tôi giữ chỗ, cảm ơn, ha ha.”
Em quay đầu lại, khó tin trừng mắt nhìn tôi, chằm chằm hồi lâu mới nói một câu, “Cậu là người hay là quỷ a?”
Tôi tức giận ngồi xuống, đáp, “Tôi hi sinh mỹ nữ, cố ý chạy đến đây cùng học với cậu, sao lại có thái độ này hả.”
Khuôn miệng của em mang theo ý cười, nhưng lại có mùi vị chua xót, “Hẹn hò chớp nhoáng như vậy làm sao theo đuổi người ta.”
Tôi nói, “Cậu không thấy là nàng ta theo đuổi tôi à? Huống hồ nàng không có ý nghĩa gì với tôi, hôm nay cũng đã nói rõ ràng, có lẽ về sau sẽ không hẹn hò gì nữa.”
Em khinh thường liếc mắt, nhưng ý cười bên khóe miệng lại càng sâu…
Chính là từ lần đó trở đi, tôi dần ý thức được cảm giác của mình đối với Tôn Dập rất không bình thường, càng ngày càng không thể rời bỏ, thậm chí cả khi chơi bóng cũng phải kéo em theo, em đành phải nhàn rỗi ngồi bên cạnh ngẩn người.
Mỗi khi em cười với tôi, tim tôi sẽ càng loạn nhịp…
Em rất thích trái cây đông lạnh, trước kia tôi thường cười nhạo em thích ăn đồ ăn của trẻ con, nhưng hiện tại lại vụng trộm lén lút mua về, nhìn hai mắt em sáng lên, sau đó thỏa mãn thưởng thức khiến tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc…
Mà khi em làm cho tôi việc gì, cho dù chỉ là một chuyện rất nhỏ, thâm tâm tôi không chỉ cảm ơn, còn vô cùng xúc động, hơn nữa, cũng cảm thấy thật ngọt ngào…
Giữa dạng tâm trạng hạnh phúc thấp thỏm này, học kì cũng đến hồi kết thúc, sau đợt thi, tất cả mọi người bắt đầu thu dọn hành lí, tốp năm tốp ba lần lượt rời khỏi, tôi và Tôn Dập đều mua vé tàu của hai ngày sau, tôi đi chuyến buổi sáng, còn em là buổi trưa…
Ngày đó, thật sự không nhớ rõ vì nguyên nhân gì, chúng tôi nổi hứng đùa giỡn với nhau, em đuổi theo tôi chạy ra khỏi phòng, lúc tôi chạy đến cửa liền nghĩ muốn trốn ra ngoài, vừa mới nhấc khóa cổng đã bị em tóm lấy từ phía sau…
Tôi hiểu rõ mình trốn không thoát, chỉ có thể quay lại cười trừ, em có lẽ chạy đã mệt, thở phì phò, khuỷu tay chống ở hai bên thắt lưng tôi, dựa vào rất gần, nhìn khuôn mặt tươi cười đắc ý của em, đôi mắt khẽ rũ, đầu óc tôi ong ong trống rỗng, trái tim chợt muốn bật nảy ra khỏi lồng ngực, trên mặt cũng nóng như bị lửa đốt, thật sự là vừa vội vàng vừa quẫn bách, tôi một phen đẩy em, luống cuống bảo muốn đi vệ sinh, liền tông cửa lao ra…
Chạy đến phòng rửa mặt dưới cuối hành lang, toan mở vòi nước, mãnh liệt vốc nước lạnh vào mặt, hồi lâu sau tôi mới có thể bình tĩnh trở lại.
Tôi bắt đầu ý thức được, bản thân mình thích Tôn Dập. Ý niệm này xuất hiện trong đầu khiến tôi không kịp trở tay, em là con trai, chính xác là một người con trai, làm sao có thể……
Rốt cuộc, suốt hai ngày tôi đều chột dạ, không cách nào nhìn thẳng vào mắt em, đến ngày rời đi, tôi dậy thật sớm, rón rén chải đầu rửa mặt xong xuôi, do dự một hồi vẫn đi đến thức Tôn Dập dậy, em ngái ngủ mịt mù hỏi tôi, “Cậu phải đi rồi sao?”
Tôi lại hoảng hốt dời tầm mắt, không yên lòng ừ một tiếng, sau đó kéo túi lớn túi nhỏ vội bước nhanh ra cửa.
Nhận xét
Đăng nhận xét