Người Tôi Yêu Đã Ra Đi Mãi Mãi — Chương 18 (Hoàn)


Chuyện của tôi, có lẽ nên kể đến đây thôi… Những chuyện muốn cùng em thực hiện còn rất nhiều, nhưng cuối cùng chỉ còn lại tôi ở đây.



Sau đó tôi mau chóng trở lại công việc ở công ty, các đồng nghiệp nhìn thấy chiếc nhẫn liền trêu tôi “Lúc nào thì được uống rượu mừng đây? Không chờ nổi ngày nhìn thấy hai người kết hôn rồi.” Tôi lại muốn khóc, cất giọng khàn khản bảo: “Em ấy mất rồi.”



Từ đó về sau không có ai hỏi tôi về em nữa, cũng không đề cập đến việc giới thiệu đối tượng cho tôi. Bọn họ đều biết tôi đã rất yêu, chỉ là tôi yêu một người đàn ông. Thế nhưng tôi biết mình rất yêu em là được rồi. Yêu, yêu em, tình yêu ấy sẽ không thay đổi.



Ba năm, tôi quẳng mình vào công việc, làm việc đến phát cuồng. Tôi sợ phải trở lại nơi đó, nhà của chúng tôi. Bởi mỗi góc đều phảng phất dáng hình em, thế nhưng làm thế nào tôi cũng không tìm nổi em… Tất cả, tất cả, mỗi thứ lặt vặt liên quan đến em, bất chợt nhìn thấy sẽ khiến tôi nhớ em đến cồn cào, hít thở không thông, mà chẳng thể làm gì được. Ngón tay giơ lên không trung, nhưng không tài nào chạm vào làn da lúc nào cũng lành lạnh của em. Chỉ còn lại trống rỗng, không có lấy một chút thanh âm.



Ngồi một mình trong nhà thờ nơi lần đầu tiên em nói yêu tôi, nhè nhẹ chạm tay vào chỗ ngồi bên cạnh, tôi lại ngước lên cây thập giá to lớn, và cầu nguyện…



Thượng đế…



Thế giới bây giờ của tôi, không có thương đau, cũng chẳng còn hạnh phúc…



Trước năm lên mười tám, tôi không lo không nghĩ, từng ngày sống…



Sau đó, tôi yêu một người…Rất yêu, rất yêu…



Người đó khiến cho tôi vui vẻ, hạnh phúc…



Những tháng ngày ở bên em, là những ngày có ý nghĩa nhất…



Bây giờ, em đã ra đi.



Cuộc đời này, tôi chẳng còn hi vọng vào điều gì nữa… Chỉ mong rằng tôi có kiếp sau…



Đến khi đó, bất kể em là nam hay nữ, bất kể tôi là nam hay nữ, đều không quan trọng… Chỉ cần cho chúng tôi được yêu nhau, và trải qua những tháng ngày bình bình đạm đạm trong đời…



-Hoàn-





Kết:



Bây giờ là năm 2008, tôi đã là giám đốc của công ty, và bên tổng công ty đã phân phó cho tôi nhiệm vụ tại một chi nhánh khác. Lúc nhận được vé máy bay, ngày 21 tháng 2…tôi bất đắc dĩ cười, trong lúc lơ đãng còn thở dài một cái, rốt cuộc cũng đến lúc đi, thời gian trôi nhanh quá…



Trở về nhà, mọi thứ đã được phủ bởi những tấm thảm trắng cả rồi. Mọi thứ cần mang đi, tôi cũng đã thu dọn cả.



Căn nhà này, mua, là để đón em trở về. Chúng tôi đã cùng sống ở đây…Tôi ngẩn người ở đó, nhìn xung quanh một lượt.



Ánh nắng cuối ngày hắt vào, trải thành một vệt dài trên sàn, trên cả chiếc ghế cạnh đó. Phảng phất như chỉ mới một giây trước thôi, Dập còn ở đó chăm chú đọc sách, lông mày nhíu lại.



Chiếc ghế salon màu đậm kia, đã bao nhiêu lần tôi từng ôm em ngồi đó, bên tai lúc nào cũng vang lên giọng nói nhỏ nhỏ của em, đôi mắt cũng chỉ trông thấy nụ cười của em. Cả thế giới này, duy chỉ có em tồn tại.



Bên bàn trà nhỏ, sau mỗi giờ ăn trưa chúng tôi sẽ lại ngồi đó, nhấm nháp nước trà và ăn trái cây, nói đủ thứ chuyện trên đời.



Ngồi ở bàn làm việc, vẫn còn nhớ, em giống như chú mèo nhỏ lẳng lặng rúc vào người tôi, trong lúc chờ tôi hoàn thành công việc, em sẽ ở bên cạnh và đọc sách. Vì tôi làm việc rất khuya, em nhiều lúc sẽ tựa vào tôi, ngủ quên mất.



Còn có, còn có rất nhiều những kỉ niệm nữa… Nói bao nhiêu cũng không hết được. Tôi ngồi xuống sàn, đem tấm thảm còn lại phủ lên chiếc bàn nhỏ, cố để nước mắt không rơi ra.





Dập, em đã rời anh đi ba mùa đông rồi, ở đây thực lạnh, còn có tuyết.



Dập, ba năm nay, anh vẫn nghe em, sống thật tốt, một khắc cũng không lười biếng… Anh sẽ sống thật tốt, sống đến trăm tuổi, nhất định là trước kia anh sống hạnh phúc, cho nên không cáng đáng nổi những bất hạnh mà em phải trải qua. Cho nên anh muốn trải hết mọi khổ nạn ở đời, để sau này khi chúng ta gặp lại nhau, anh sẽ hiểu hơn trong lòng em đã mệt mỏi đến nhường nào…



Dập, em có biết không, mỗi lần dự tiệc với khách hàng, anh luôn mặc thật bảnh bao, mỗi bộ đồ đều được thiết kế hết sức tinh tế, nhưng không ai biết, mỗi lần ấy anh đều mặc bên trong một chiếc áo của em, chiếc áo mà em thích.



Dập, anh phải đi…



Chúng ta tại thành phố này gặp nhau, quen nhau, yêu nhau, trải qua bao nhiêu chuyện… Mười năm cứ như vậy đi qua. Mười năm trước, anh không biết em, em cũng không thuộc về anh… Mười năm sau, muốn rời khỏi thành phố này, vì em đã đi mất, anh cũng không còn gì lưu luyến…



Dập, nhà của chúng ta, cứ như vậy trống không, anh đã bán nó đi, để cho người khác vào đây sửa chữa theo ý muốn, rồi mang theo tiếng cười lan tỏa khắp ngôi nhà này. Anh chỉ có thể mang theo đồ đạc của chúng ta, và cả hai con rùa nhỏ chúng ta cùng nuôi nữa. Nếu như linh hồn em đang ở đây, thì hãy đi theo anh nhé, được không em…



Đứng cạnh đống hành lí, nhắm mắt lại, cảm nhận lần cuối không gian chúng tôi từng cùng nhau chung sống, lần cuối cùng. Bất chợt trong đầu vang lên câu hát “…đồng ý được không, đừng rời xa em nữa, chúng ta ở đây, cùng đợi mặt trời lên.” Tôi muốn đến một phương trời khác, nơi đó không có mất mát đau thương, nơi đó tôi vẫn như cũ, đợi em về…



Khép lại cánh cửa, mọi thứ quen thuộc cũng khép lại trước mắt.





Dập, chúng ta đi thôi…

Nhận xét

Bài đăng phổ biến