BNTKN Chương 54. Phản thủy hữu lý (Cửu)

Tiết Linh Bích: Ta vốn có tâm hướng minh nguyệt, minh nguyệt đem tâm ném xuống mương.
Hắc y nam tử thản nhiên nói, “Không có gì, ta chỉ cứu nhầm thôi.”
…
Cái gì là cứu nhầm?
Nếu là thật, cũng không nên nói ra a!
A Lục thiếu chút nữa từ thảm da dê nhảy dựng lên, gương mặt vốn bị lạnh cóng tới tím ngắt bắt đầu biến thành màu đen, “Vậy ngươi theo tới làm chi?” Rõ ràng là muốn tới lấy chỗ tốt!
Hắc y nam tử nói, “Ta là tới tìm người.”
Tiết Linh Bích thật ra rất thản nhiên, “Mặc kệ cứu đúng hay cứu nhầm cũng là cứu, bản hầu cũng đã thiếu ngươi một phần nhân tình.”
Hắc y nam tử dường như lúc này mới chính diện đánh giá y, “Bản hầu?”
Hắn dừng một chút, trầm giọng hỏi, “Tuyết Y Hầu?”
A Lục đúng lúc phát ra một tiếng phì mũi khinh khỉnh, lại bị câu hỏi thứ hai của hắn làm cho nổi nóng.
Tiết Linh Bích thản nhiên nói, “Không sai.”
Hắc y nam tử trầm mặc.
Nhưng Tiết Linh Bích có thể từ trong loại lặng im này cảm nhận được địch ý rất rõ ràng. Loại địch ý này rất vi diệu, giống như hai đại cao thủ trong lúc lâm trận đối diện thì im lặng giao lưu.
“Ngươi là người của Huyết Đồ đường?” Tiết Linh Bích nhíu mày. Ở đây nếu có hàn đàm có phần cầu, đã nói rõ cũng có đoạn hồn hoa. Hắn không dám dùng diện mục thật để gặp người, lại có địch ý với y. Ba điều kiện này gom vào một chỗ, hoàn toàn phù hợp với tác phong và tình cảnh của Huyết Đồ đường.
Hắc y nam tử hỏi ngược lại, “Ngươi nghĩ Huyết Đồ đường xứng sao?”
Tiết Linh Bích nhìn hắn từ trên xuống dưới, xác định sự ngạo mạn của hắn không phải là chột dạ, mà là chân chân chính chính phát ra từ nội tâm.
Y nói sang chuyện khác, “Đại ân không lời nào tạ hết, ngày khác các hạ có việc, chỉ cần bản hầu đủ khả năng, tất nhiên dốc hết toàn lực.” Kỳ thực những lời này nghe thì êm tai, nghe kỹ thì lại có bí ẩn. Cái gọi là đủ khả năng thật sự là một khái niệm rỗng tuếch.
Nhận ra sự mơ hồ trong lời của y, nhưng hắc y nam tử lại rất thành thật mà nói, “Ta đang có việc muốn ngươi làm.”
Mí mắt Tiết Linh Bích khẽ rũ xuống, giấu đi tinh quang chợt lóe rồi biến mất trong mắt. Giọng điệu của nam tử rõ ràng là người quen đứng ở địa vị cao, người như vậy e rằng không phải Huyết Đồ đường chủ có khả năng khống chế. Chỉ là, hắn rốt cuộc là ai?
Tiết Linh Bích trong lòng hiếu kỳ, kiềm chế sự bất mãn từ giọng điệu ra lệnh của hắn, đạm nhiên hỏi, “Chẳng lẽ là tìm người?”
“Không phải.” Hắc y nam tử nói, “Người có thể từ từ tìm, việc cấp bách, ta muốn lấy máu của một loại tinh quái.”
Tiết Linh Bích tâm niệm khẽ động, “Máu gì?”
Hắc y nam tử chậm rãi nói, “Máu phần cầu.”
Quả nhiên. Bởi trước đó đã có chuẩn bị, Tiết Linh Bích vẫn chưa cảm thấy quá kinh ngạc, mà trong lòng âm thầm đề phòng, “Không biết các hạ có thể lưu ý báo cho biết tôn tính đại danh không?”
“Lưu ý.” Hắc y nam tử thẳng thắn nói, “Ngươi thấy ta đeo mặt nạ thì biết. Ta rất lưu ý.”
A Lục tức đến nỗi muốn ói máu.
Tiết Linh Bích nói, “Như vậy sau khi bản hầu có máu, làm sao giao cho ngươi đây?”
Hắc y nam tử trầm ngâm nói, “Ta đi với ngươi. Phần cầu chính là thượng cổ tinh quái, cư ngụ ở hàn đàm rất lâu, không dễ bắt.”
Lời này nói trúng đáy lòng của Tiết Linh Bích. Sớm chiều ở chung càng dễ khai thác thân phận của đối phương.
Y nói, “Đã thế, vậy chờ ta nghỉ ngơi một lúc rồi sẽ xuất phát ngay.”
“Hầu gia phân minh.” Đệ tử phái Thiên Sơn vẫn bị ném một bên làm bình hoa rốt cuộc tìm được cơ hội ngắt lời, “Mấy ngày nay khí trời ấm dần, tuyết đọng trên núi tan ra. Vừa nãy chỉ là lở tuyết nhỏ, còn không biết sẽ có bao nhiêu trận lớn hơn nữa. Không bằng chúng ta nghỉ dưới chân núi vài ngày, quan sát kỹ rồi hãy định đoạt sau.” Dù sao cũng là sủng thần của thiên tử, nếu như Tuyết Y Hầu có chuyện không may ngay địa bàn của Thiên Sơn, mỗi người bọn họ đều không gánh nổi.
Tiết Linh Bích nhìn về phía hắc y nam tử.
Hắc y nam tử suy nghĩ một chút, gật đầu nói, “Cũng tốt. Ta vừa lúc muốn tìm người. Không bằng định ra kỳ hạn ba ngày, đợi ba ngày sau, ta lại tới tìm ngươi.”
Tiết Linh Bích nói, “Bản hầu sẽ ở tại phái Thiên Sơn chờ đại giá.”
Hắc y nam tử nói xong, xoay người muốn đi, Tiết Linh Bích lại nói, “Còn chưa biết nên xưng hô các hạ thế nào.”
“Một tiếng tiền bối không quá đáng.”
Chính xác là không quá đáng. Chỉ phân biệt từ thanh âm, cũng có thể nghe ra đối phương quanh quẩn ngay cái tuổi bốn mươi rồi.
“Dừng chân.” Tiết Linh Bích thấy hắc y nam tử mất kiên nhẫn mà xoay người, dừng một chút nói, “Có một vấn đề cần hỏi… Hy vọng tiền bối không chê mạo muội.”
Hắc y nam tử lạnh lùng nói, “Không chắc.”
“Nếu bản hầu không nhớ lầm, hiện nay cao thủ dùng dải lụa trong thiên hạ có hai người. Một là Tây Vực phong vương (ong chúa). Một là Nam Hải bạch ngọc Vũ nương.” Tiết Linh Bích chậm rãi nói, “Bất quá Tây Vực phong vương chiều cao chưa tới năm thước, bạch ngọc Vũ nương lại là nữ tử. Tiền bối hiển nhiên không phải.”
Hắc y nam tử nói, “Thiên hạ kỳ nhân dị sĩ nhiều như ruồi muỗi, ngươi làm sao có thể biết được từng người? Huống chi võ công đến trình độ siêu phàm, đâu cần phải câu nệ mình dùng vũ khí gì.”
Tiết Linh Bích nói, “Bản hầu có thể giả thiết… tiền bối là cố ý che giấu thân phận không?”
“Hừ. Ngươi mới từng tuổi này, làm sao hiểu được lạc thú của ràng buộc.” Hắc y nam tử lưu lại một câu mịt mờ như thế, phiêu nhiên đi xa.
Tiết Linh Bích đứng lại tại chỗ, tinh tế suy xét hai chữ, “Ràng buộc?”
.
Ba ngày thoáng cái trôi qua, phái Thiên Sơn trước trước sau sau phái năm nhóm người lên núi thăm dò địa hình, để chắc chắn an toàn.
Bởi Tiết Linh Bích không muốn đem chuyện mình trúng Ngọ Dạ Tam Thi châm truyền cho mọi người đều biết, cho nên ngoại trừ A Lục, những người khác đều cho rằng y muốn lên núi ngắm phong cảnh ở hàn đàm, không khỏi cảm khái Hầu gia kinh thành quả nhiên là nhàn rỗi tới hốt hoảng, thích tìm thêm việc.
Đợi tới chạng vạng ngày thứ ba, hắc y nam tử tới đúng hẹn. Một thân phong trần mệt mỏi, hiển nhiên là từ xa mà đến.
Chưởng môn Thiên Sơn đã sớm nghe được đệ tử miêu tả về hắn, biết vị này tất nhiên là kỳ nhân ở nơi nào đó, đặc biệt tự mình ra nghênh đón.
“Tiên sinh tới thật đúng lúc, chúng ta vừa mở tiệc, chuẩn bị tẩy trần cho tiên sinh.” Chưởng môn Thiên Sơn lặng lẽ đánh giá, nhưng cảm thấy bước chân của hắn quá nhẹ nhàng, hiển nhiên nội lực thâm hậu.
Hắc y nam tử không nói một lời mà vung tay lên, trực tiếp đi tới nội đường.
Chương môn Thiên Sơn kinh hãi, đi như bay, cấp tốc chặn trước mặt hắn, “Tiên sinh dừng bước!”
Hắc y nam tử dừng bước, quay đầu nhìn hắn.
Chưởng môn Thiên Sơn có thể cảm nhận được cặp mắt sau lớp mặt nạ kia đang lạnh lùng nhìn xoáy vào mắt mình.
“Nơi này là nội đường, đều là nội quyến của bản môn ở, không tiện chiêu đãi tiên sinh, còn thỉnh tiên sinh thứ lỗi.” Chưởng môn Thiên Sơn sống ở ải ngoại đã lâu, mưa dầm thấm đất, trong lòng tự có một cổ hào khí bất khuất. Cho nên tuy hắn nói rất khách khí, nhưng biểu tình trên mặt một chút cũng không hề khách khí.
Hắc y nam tử nhìn hắn một hồi, miễn cưỡng giơ tay, chỉ chỉ cổ họng mình.
Chưởng môn Thiên Sơn nhíu mày suy đoán, “Chẳng lẽ tiên sinh không thể lên tiếng?”
Hắc y nam tử gật đầu.
Thì ra là thế, nhưng dù như vậy cũng không nên trực tiếp xông vào nội đường. Nghĩ thì nghĩ, chưởng môn Thiên Sơn vẫn buông lỏng sắc mặt nói, “Ta đây lập tức mời đại phu chẩn trị cho tiên sinh.”
Hắc y nam tử lắc đầu.
“Vậy tiên sinh cần gì, chỉ cần viết xuống, ta lập tức phái người đi làm.” Chưởng môn Thiên Sơn vừa biết đối phương có thương tích trong người, cũng không tính toán sự vô lễ lúc nãy của hắn, lập tức gọi người đưa giấy bút lên.
Hắc y nam tử cũng không từ chối, vươn tay trái viết xuống hai chữ ‘nghỉ ngơi’.
Chưởng môn Thiên Sơn kinh ngạc mà nhìn hắn một cái, “Thì ra tiên sinh thuận tay trái.”
Hắc y nam tử buông bút.
“Nếu tiên sinh không tiện, ta đây sẽ phái người đem thức ăn đến phòng tiên sinh.” Chưởng môn Thiên Sơn làm ra tư thế mời, đang định cất bước, liền thấy Tiết Linh Bích từ xa xa đằng trước đi tới.
Không biết có phải ảo giác hay không.
Chưởng môn Thiên Sơn cảm thấy bầu không khí xung quanh mình biến hóa một cách vi diệu.
Cự ly của hai bên càng gần.
Khóe miệng Tiết Linh Bích cong lên một nụ cười mỉm, nói, “Không biết tiền bối đã tìm được người mình muốn tìm chưa?”
Hắc y nam tử chậm rãi lắc đầu, chân bước liên tục, hờ hững đi sát bên y mà qua.
Chưởng môn Thiên Sơn vội vã bảo đệ tử dẫn đường cho hắn tới khách phòng. Hắn thấy Tiết Linh Bích như có chút đăm chiêu nhìn theo bóng lưng rời đi của hắc y nam tử nọ, cố gắng giải thích, “Tiên sinh lần này bị trọng thương, cho nên tâm tình phiền muộn.”
Tiết Linh Bích hoàn hồn, hơi kinh ngạc hỏi, “Sao lại nói như vậy?”
Chưởng môn Thiên Sơn nói, “Miệng tiên sinh không thể nói, lại không chịu mời đại phu trị liệu.”
“Nga?” Tiết Linh Bích nhíu mày, ánh mắt dời đi, rơi xuống tờ giấy trong tay hắn.
Chưởng môn Thiên Sơn nói, “Ta sợ tiên sinh có cái gì cần mà lại không thể nói, liền bảo hắn dùng bút viết xuống.”
Tiết Linh Bích vươn tay nhận lấy, nhìn chằm chằm dòng chữ trên giấy yên lặng không nói.
“Hầu gia, có gì không ổn sao?” Chưởng môn Thiên Sơn dò hỏi.
“Không có gì.” Tiết Linh Bích giãn đôi mi, lặng lẽ đem giấy nhét vào trong tay áo.
.
Một đêm không trò chuyện, tới sáng sớm hôm sau.
Đoàn người Tiết Linh Bích xuất phát.
A Lục cùng các cao thủ hầu phủ bởi vì thụ thương quá nặng, chỉ có thể ở lại trong phái Thiên Sơn dưỡng thương.
Chưởng môn Thiên Sơn đặc biệt phái tinh anh trong phái cùng đi. Hắn nguyên bản chuẩn bị đi cùng, nhưng bị Tiết Linh Bích uyển cự. Chuyến này hung hiểm, lỡ như bọn họ tao ngộ phải khốn cảnh, cũng cần có người bên ngoài tiếp ứng.
Chưởng môn Thiên Sơn cho rằng y trải qua đợt tuyết lở, lòng còn sợ hãi, cũng không suy nghĩ sâu liền đồng ý.
Chờ chúng đệ tử Thiên Sơn vây quanh Tiết Linh Bích đến ngoài cửa, hắc y nam tử đã chắp tay đứng nơi đó, lụa đỏ quấn quanh yêu tế (eo) tiên diễm lóa mắt.
“Tiền bối tối qua ngủ có ngon không?” Tiết Linh Bích mỉm cười tiến lên.
Hắc y nam tử gật đầu một cái thật khẽ.
“Nếu tiền bối thân thể không khỏe, chúng ta có thể chọn ngày khác lại đi.” Tiết Linh Bích nói.
Hắc y nam tử lạnh lùng xoay người, hướng phía núi đi đến.
Tiết Linh Bích nhướng mi, không nói một lời theo sát phía sau.
.
Núi tuyết mênh mang, một đen một đỏ hai điểm thong thả di động.
Bởi đệ tử phái Thiên Sơn đều mặc áo trắng mũ trắng trắng thuần một màu, cho nên nếu không tỉ mỉ nhìn rõ, căn bản không nhìn ra sự khác nhau của bọn họ và tuyết.
Đi rồi lại đi*, rốt cuộc đi tới chỗ tuyết lở ba ngày trước.
*(Nguyên văn: Hành hành phục hành hành, ta thích câu này lắm nhưng để vào bản edit thì khó hiểu)
Tiết Linh Bích đột nhiên dừng bước, chỉ vào tảng đá lớn kia, nói với hắc y nam tử, “Tiền bối có còn nhớ tình hình khi cứu ta không?”
Hắc y nam tử dừng bước, vô thanh vô tức quay đầu nhìn y.
Tiết Linh Bích nói, “Bản hầu lúc đó còn tưởng tiền bối là sát thủ của Huyết Đồ đường.”
Hắc y nam tử đột nhiên vung ra lụa đỏ trên yêu tế, giống như một cây bút uốn lượn, viết nhanh trên nền tuyết.
Lụa đỏ lướt qua, tuyết trắng tung bay, phiêu đãng giữa không trung.
Viết xong.
Hắc y nam tử thu hồi lụa đỏ, phất tay áo đi về phía trước.
Tiết Linh Bích nhìn theo bóng lưng hắn, nụ cười nơi khóe miệng phảng phất như bị hàn khí ảnh hưởng, càng lúc càng lạnh.
Trên mặt đất.
Tuyết sâu nông không đồng nhất tạo thành bốn chữ to ——
Bớt nói nhảm đi.
Nhận xét
Đăng nhận xét