BNTKN Chương 53. Phản thủy hữu lý (Bát)

Tiết Linh Bích: Ta vốn có tâm hướng minh nguyệt, minh nguyệt đem tâm ném xuống mương.
Mặc dù bạch đạo ở Khai Phong phủ treo cao lá cờ lật đổ Ma giáo, nhưng chung quy vẫn là sấm to mưa nhỏ.
Nhất là sau khi Minh Tôn do hoàng thượng khâm định xuất hiện, tân nhiệm trang chủ của Tê Hà sơn trang nhanh chóng biến thành Ma giáo trưởng lão, quan phủ buông tay không để ý tới chuyện giang hồ, bạch đạo đã mất đầu giờ lại mất chỗ dựa, nhất thời chia rẻ năm bè bảy mảng, nhanh chóng giải tán.
Nhưng giang hồ vẫn chưa bình tĩnh được.
Tân Minh Tôn thượng nhiệm tam bả hỏa*.
*(tác giả nhái từ câu tân quan thượng nhiệm tam bả hỏa, ý nói người mới nhậm chức thường có những hành động lớn để củng cố địa vị và quyền lợi của mình)
Bả hỏa đầu tiên —— Một lần nữa khai trương những cửa hàng lúc trước bị đóng.
Bả hỏa thứ hai —— Khiến Ma giáo trở thành nghiệp quan (thương nghiệp quốc doanh) danh chính ngôn thuận.
Bả hỏa thứ ba —— Chính thức kết thành minh thương với Huy Hoàng môn.
Hành động liên tiếp khiến những kẻ trước kia chờ được xem Phùng Cổ Đạo xấu mặt ai ai cũng líu lưỡi. Luận thủ đoạn, tân nhiệm Minh Tôn này sợ là hơn hẳn tiền nhiệm Minh Tôn.
Phùng Cổ Đạo lại không có thời gian đi để ý tới những soi mói của bọn hắn. Liên tiếp thiêu tam bả hỏa khiến hắn đầu óc choáng váng, thường xuyên một việc mới dặn dò được phân nửa, một việc khác đã chực chờ nhảy lên.
Nhưng tất cả giáo chúng của Ma giáo đều biết, ban ngày muốn làm phiền Minh Tôn thế nào cũng được, duy độc buổi tối thì không được.
Buổi tối chỉ có một loại tin tức có thể quấy rầy Minh Tôn ——
Tuyết Y Hầu phủ.
Mặc dù, Tuyết Y Hầu phủ đã rất lâu rất lâu không hề có động tĩnh.
Phùng Cổ Đạo lặng lẽ uống trà.
Ma giáo thông tấn sứ (sứ giả truyền tin) nơm nớp lo sợ mà đứng đó. Rõ ràng là biểu tình rất ôn hòa, nhưng không biết vì sao, lại khiến cho hắn nhịn không được mà khẩn trương.
“Một tháng cũng không ra khỏi cửa phòng nửa bước?” Phùng Cổ Đạo nhẹ giọng thì thầm.
Thông tấn sứ cho rằng hắn đang chất vấn, vội vàng nói, “Không sai. Nghe nói ăn uống đều ở trong phòng.”
Phùng Cổ Đạo nâng mi, “Vậy phản ứng của Tông Vô Ngôn thế nào?”
“Giống như mọi ngày, sáng trưa chiều đều nán lại trong phòng một hồi.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó?” Thông tấn sứ nỗ lực tưởng tượng ra đáp án hắn cần, “Sau đó thì đi ra.”
Biểu tình của Phùng Cổ Đạo thập phần sâu xa khó hiểu.
Thông tấn sứ yên lặng dời gót chân ra sau nửa bước.
Phùng Cổ Đạo thở ra một hơi nói, “Vậy những người khác ở hầu phủ có động tĩnh gì không?”
Thông tấn sứ nói, “A Lục rời khỏi kinh thành, tạm thời không biết đi đâu. La Hành Thư thì đến Giang Nam.”
“Không biết đi đâu? Đến Giang Nam?” Ngón tay của Phùng Cổ Đạo nhẹ nhàng gõ lên bàn.
Với tính cách của Tiết Linh Bích, nếu y đã dứt khoát, thì tuyệt đối không thể không bắt tay hành động. Sóng êm gió lặng trong một tháng qua nếu không phải vì y đang mưu đồ chuyện gì, thì là vì y bị chuyện khác quấn chân.
“Minh Tôn, Hoa trưởng lão cầu kiến.” Hạ nhân ngoài cửa bẩm báo.
“Hoa Tượng?” Phùng Cổ Đạo tinh thần khẽ chấn. Chuyện giám thị Tuyết Y Hầu phủ là do nàng phụ trách, nàng tự mình đến đây e là có tiến triển mới. hắn hướng thông tấn sứ phất phất tay.
Thông tấn sứ thở phào nhẹ nhõm, hành lễ xin cáo lui, trong lòng vô hạn cảm khái: Lại sống qua một ngày.
Tâm tình của Phùng Cổ Đạo còn dính ở câu ‘Đóng cửa không ra’ kia.
Không bệnh không đau đóng cửa không ra, chẳng lẽ kỳ thực là…
“Minh Tôn hiện tại nhất định đang suy nghĩ, Tuyết Y Hầu rốt cuộc có ở trong phòng hay không.” Người chưa tới, giọng đã tới trước.
Phùng Cổ Đạo ánh mắt đạm nhiên đảo về phía cửa, “Ngươi không xuất hiện ồn ào như vậy không được à?”
Minh họa cho câu đó là một chuỗi tiếng cười như chuông bạc, một thiếu nữ đầu đội hoa tươi cười tủm tỉm đi vào, dung mạo tươi sáng nhất thời khiến cho khắp phòng rực rỡ.
“Tham kiến Minh Tôn!” Nàng khom người ôm quyền, toàn thân rạng rỡ phấn chấn.
“Có tin tức của hầu phủ?” Phùng Cổ Đạo dựa lưng vào ghế.
Hoa Tượng chớp chớp mắt, “Ngươi đoán.”
Phùng Cổ Đạo chậm rãi nói, “Ta đang chuẩn bị phát triển cửa hàng tây bắc, nếu Hoa trưởng lão rảnh rang chơi trò ngươi đoán ta đoán… chắc là không có gì làm. Chi bằng việc của cửa hàng tây bắc để ngươi chủ trì.”
Sắc mặt Hoa Tượng nhất thời xám xịt nói, “Tây bắc bão cát rất lớn.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Bão cát chỗ nào cũng rất lớn.”
Khóe miệng Hoa Tượng khẽ giật, “Nhưng mà tây bắc không thích hợp trồng hoa.”
“Ân. Như vậy Hoa trưởng lão mới có thể càng thêm toàn tâm toàn ý mà dốc hết sức lực cho việc cửa hàng.”
Hoa Tượng mếu máo mếu máo nói, “Có đường nào cứu vãn hay không?”
“Vậy phải xem, Hoa trưởng lão mang về tin tức gì.” Phùng Cổ Đạo rất dễ nói chuyện.
Hoa Tượng nói, “Ta tự mình tới hầu phủ điều tra rồi.”
Phùng Cổ Đạo ngước mắt.
“Ngươi đoán…” Hoa Tượng hăng hái bừng bừng mà nói ra hai chữ đó, nhưng khi thấy nụ cười của Phùng Cổ Đạo càng thêm thâm, lập tức uyển chuyển nói, “Cũng là đoán suông thôi, bởi vì Tuyết Y Hầu chính xác không ở trong phòng. Trong phòng là trống không. Tông Vô Ngôn mỗi ngày vào phòng bất quá chỉ là để che mắt.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Chuyện bao lâu?”
“Bảy ngày trước.” Hoa Tượng tìm đúng thời cơ đang chuẩn bị khoe khoang công lao ngựa chạy không ngừng của mình, chợt nghe Phùng Cổ Đạo nhướng mi nói, “Từ kinh thành đến Thái Nguyên ngươi mất bảy ngày?”
…
Hoa Tượng ủy khuất nói, “Thái Nguyên thật sự quá xa xôi.”
Phùng Cổ Đạo nheo mắt lại, tự tiếu phi tiếu nói, “Cho nên, kết luận là ngươi tại hầu phủ theo dõi đã để mất tung tích?”
Hoa Tượng há há miệng, lập tức nói, “Ta đã phái người truy tung hạ lạc của hắn rồi.”
“Kết quả?”
Hoa Tượng nhịn không được nói, “Ngươi đoán?”
…
Hoa Tượng cười gượng, “Chỉ đoán một lần.” Đây là câu cửa miệng của nàng, một ngày không nói cũng khó chịu đến hoảng.
“Có.” Phùng Cổ Đạo nói, “Nếu không có kết quả, ngươi tuyệt đối sẽ không tự mình ra mặt.”
Hoa Tượng nói, “Minh Tôn không hổ là Minh Tôn, quả nhiên nhìn rõ mọi việc, mắt sáng như đuốc.”
…
Phùng Cổ Đạo cảm thấy những lời này đúng là quen tai tới nỗi khiến hắn muốn đánh người.
Hoa Tượng không hề tự phát giác, nói, “Tuyết Y Hầu tuy rằng nỗ lực giấu kín hành tung, nhưng hắn gặp phải chính là ta, cho nên vẫn bị ta phát hiện.”
Phùng Cổ Đạo cắt lời, “Vị trí?”
Hoa Tượng bĩu môi nói, “Trên đường tới Bễ Nghễ sơn.”
Phùng Cổ Đạo giật mình.
Hắn cho rằng, Tiết Linh Bích nhất định sẽ lưu lại kinh thành, cùng hắn tiếp tục tranh thắng thua, rửa hận cũ.
Hắn cho rằng, giữa bọn họ còn có một ván cờ dang dở.
Hắn cho rằng…
“Minh Tôn?” Hoa Tượng gọi khẽ.
Phùng Cổ Đạo thu hồi mạch suy nghĩ, sửa lại sắc mặt nói, “Ám Tôn biết chuyện này không?”
Hoa Tượng nói, “Ta đã phái người ra roi thúc ngựa thông tri hắn rồi.”
“Ngươi đoán,” Phùng Cổ Đạo thấy Hoa Tượng nghe được hai chữ này thì con mắt sáng ngời, không khỏi cười khẽ hỏi, “Tuyết Y Hầu vì sao lại đến Bễ Nghễ sơn?”
Hoa Tượng nói, “Nhân mã hắn mang theo không nhiều lắm, chỉ có vài người thân tín, hình như cải trang đi du ngoạn…”
Phùng Cổ Đạo nhíu mày. Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch đều trở về Bễ Nghễ sơn, Tiết Linh Bích đơn thân độc mã đi tới, tuyệt đối không chiếm được chỗ tốt.
Bên ngoài lại có người bẩm báo, “Minh Tôn, tín sứ (sứ giả đưa thư) của Ám Tôn tới.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Bảo hắn vào đi.”
Hoa Tượng kinh ngạc nói, “Người đưa tin của ta hẳn là không đến Bễ Nghễ sơn nhanh như vậy a.”
Phùng Cổ Đạo trầm ngâm nói, “Dù đã tới Bễ Nghễ sơn cũng không thể nào quay trở lại nhanh như vậy.”
Đang suy đoán, tín sứ vội vã vào cửa.
“Tham kiến Minh Tôn.”
“Thư đâu?” Phùng Cổ Đạo vươn tay.
Tín sứ không dám chậm trễ, vội vàng từ trong lòng lấy ra phong thư giao cho hắn.
Phùng Cổ Đạo xé bao vừa đọc, mi đầu vốn nhíu chặt hơi giãn ra.
Hoa Tượng hiếu kỳ hỏi, “Gì vậy?”
Khóe miệng Phùng Cổ Đạo nhoẻn lên, nói, “Ta biết vì sao Tiết Linh Bích lại đi về phía Bễ Nghễ sơn rồi.”
“Vì sao?”
“Hắn muốn đi chính là Thiên Sơn, chỉ là thuận đường mà thôi.”
“Thiên Sơn?” Hoa Tượng mờ mịt. Tuy rằng Thiên Sơn có một phái Thiên Sơn, nhưng ở trên giang hồ cũng không quá hưng thịnh. Tiết Linh Bích không lý nào lại từ thiên lý xa xôi tự mình bái phỏng.
“Thiên Sơn có hàn đàm.” Hắn đoán không sai. Tiết Linh Bích quả thật là bị chuyện gì đó quấn chân —— Giải dược của Ngọ Dạ Tam Thi châm.
Sau khi biết tin này, dây đàn căng thẳng trong lòng hắn đột nhiên buông lỏng.
.
Trên Thiên Sơn, quanh năm đều bao phủ bởi tuyết trắng, hàn khí bức người.
Ngay cả khi có đệ tử của phái Thiên Sơn dẫn đường, Tiết Linh Bích vẫn cảm thấy từng đợt hàn ý từ đan điền kéo tới. Có vẻ như Ngọ Dạ Tam Thi châm cũng cảm nhận được hoàn cảnh bên ngoài, trở nên nhộn nhạo.
“Hầu gia?” A Lục cố gắng vực dậy tinh thần, ân cần chuyền sang ấm nước.
Tiết Linh Bích lắc đầu.
Nước thì càng uống càng lạnh.
Đệ tử phái Thiên Sơn chỉ vào một ngọn núi ở phía trước nói, “Trèo qua đó, là có thể thấy được.”
Tiết Linh Bích nhíu mày.
A Lục thì lại trực tiếp kêu ra tiếng, “Còn phải qua một ngọn núi?” Các cao thủ hầu phủ theo sau bọn họ cũng mặt xám như tro tàn.
Đệ tử phái Thiên Sơn nói, “Phải thừa lúc còn sớm mau chóng lên đường, nếu không chờ sắc trời tối lại, thì càng khó đi.”
A Lục đấm hai chân nói, “Trước tiên nghỉ ngơi một chút đã.”
Đệ tử phái Thiên Sơn nói, “Khí trời âm hàn, một khi ngủ lại, rất dễ bị tê cóng.”
A Lục không cam không nguyện nhìn Tiết Linh Bích.
“Đi.” Tiết Linh Bích cũng không quay đầu lại mà bước lên phía trước.
A Lục và các cao thủ khác cũng hết cách đành tiếp tục theo sau.
Đột nhiên.
Mặt đất nhẹ nhàng rung động.
Đệ tử phái Thiên Sơn ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt đại biến, “Tuyết lở! Chạy mau!”
Tiết Linh Bích tuy chưa từng thấy tuyết lở, nhưng cũng biết tuyết lở là một trong những chuyện đáng sợ nhất trên đời, làm sao còn dám chậm trễ, theo sau đệ tử phái Thiên Sơn, linh hoạt mà chạy tới phía trước.
Nhưng tốc độ của tuyết lở phía sau cũng không chậm.
Chỉ trong chốc lát, tuyết trắng che trời lấp đất đổ ập uống.
Tiết Linh Bích hầu như không nghe được những thanh âm khác, khắp đầu óc chỉ có tiếng vang ầm ầm điếc cả tai.
Đột nhiên, một dải lụa từ mặt đất xéo bên dưới phóng ra, quấn lấy thắt lưng của y.
Tiết Linh Bích trở tay nắm dải lụa, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy trên một tảng đá có một hắc y nam tử mang mặt nạ đang đứng.
Nam tử vẩy cổ tay một cái, Tiết Linh Bích liền mượn lực nhảy lên nham thạch.
Tuyết đổ xuống như nước lũ cuồn cuộn tràn từ trên xuống, ước chừng trong khoảng thời gian nửa chung trà nhỏ mới yên tĩnh lại.
Tiết Linh Bích từ trên tảng đá nhảy xuống, bắt đầu tìm tung tích của bọn A Lục.
Hắc y nam tử không nói lời nào chỉ theo sát phía sau y.
Tiết Linh Bích tìm đến khi trời tối mò, mới rốt cuộc tìm được bọn A Lục bị thương khá nặng ngay dưới chân núi.
Thì ra lúc đó bọn hắn bị tuyết đẩy ra xa vài trượng, bị đè dưới tuyết hồi lâu mới được những đệ tử khác của phái Thiên Sơn nghe tin tới cứu.
A Lục nằm trên da dê, toàn thân lạnh tới tím tái, gian nan mở miệng nói, “Hầu gia, ngươi không sao chứ?”
“Không sao.” Tiết Linh Bích dường như lúc này mới nhớ tới ân nhân cứu mạng đứng ngay bên cạnh, “Nhờ có vị này… ra tay cứu giúp.”
Nhận xét
Đăng nhận xét