BNTKN Chương 51. Phản thủy hữu lý (Lục)

Phùng Cổ Đạo: Tính mọi cơ mưu, cửa tình khó vượt.
Phùng Cổ Đạo chần chờ nói, “Nhưng Ma giáo hiện nay có chỗ dựa vững chắc là hoàng thượng, nếu Hầu gia tự ý hành động, biết đâu sẽ khiến hoàng thượng long tâm bất duyệt thì sao?”
Tiết Linh Bích đạm nhiên nói, “Bạch đạo võ lâm và Ma giáo có hiềm khích, bọn hắn xung đột tại Khai Phong phủ, dẫn tới giới đấu (đánh nhau bằng vũ khí). Bản hầu chỉ chỉ huy quan binh bảo hộ bách tính mà thôi.”
“Trên đời này không có bức tường nào không lọt gió.” Phùng Cổ Đạo chậm rãi nói, “Lỡ như tiếng gió thổi tới tai hoàng thượng…”
Hàng mi của Tiết Linh Bích khẽ rũ xuống, tự tiếu phi tiếu nói, “Không lẽ ngươi muốn tha cho Ma giáo một con ngựa?”
Phùng Cổ Đạo thở dài nói, “Ta chỉ là không muốn cá chết lưới rách, lưỡng bại câu thương.”
Tiết Linh Bích sâu xa nói, “Cho nên ngươi hy vọng ta mắt mở trừng trừng mà nhìn ngươi tới Bễ Nghễ sơn chịu chết?”
“Sự tình chưa hẳn đã gay go như tưởng tượng của ngươi đâu.” Trong óc Phùng Cổ Đạo hiện lên vô số lý do và mượn cớ. Cái chết của Huyết Đồ đường chủ đã khiến hắn thiếu một con cừu non để thế tội.
Ngón tay Tiết Linh Bích nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn nói, “Ngươi đoán, nếu ta thực sự lộ liễu đấu với Ma giáo… Hoàng thượng sẽ đứng ở bên nào?”
Sẽ đứng ở bên đối lập mình.
Không cần nghi ngờ.
Phùng Cổ Đạo hầu như không cần nghĩ ngợi đã có thể trực tiếp trả lời.
Nhưng bên của hoàng thượng e rằng phi thường không dễ đứng.
Trong tay Ma giáo nắm giữ tấm tàng bảo đồ dùng để dọa người. Mà trong tay Tiết Linh Bích nắm giữ là binh quyền, tuy rằng sau khi y quay về kinh đã giao ra hổ phù, nhưng theo tiếng tăm của y và lão nguyên soái, chỉ sợ dù không có hổ phù, cũng sẽ có người dưới một tiếng hô hào của y, xúc động đồng ý.
Chọc vào Ma giáo, vỗ tay đường ai nấy đi, có thể sẽ có người tạo phản. Nhưng chọc vào Tiết Linh Bích, là chắc chắn sẽ có người tạo phản.
Hoàng thượng sẽ chọn bên nào đã rất rõ ràng rồi.
Lòng bàn tay Phùng Cổ Đạo ứa ra đầy mồ hôi.
…
Hắn lấy lại tinh thần, mạch suy nghĩ rất nhanh chuyển tới một phương hướng khác ——
Tiết Linh Bích không phải loại người liều lĩnh như thế này. Thái độ ngày hôm nay của y có chút kỳ quặc, giống như quay lại thời điểm vừa đến hầu phủ, đây đó dò xét nhau một hồi…
Dò xét?
Cánh tay vắt áo khoác của Phùng Cổ Đạo khẽ cương cứng.
Dưới lầu lại truyền đến một trận tiếng bước chân, nhẹ hơn chưởng quỹ rất nhiều, hẳn là một cao thủ nhất lưu.
Phùng Cổ Đạo thở phào nhẹ nhõm, giả vờ hiếu kỳ mà quay đầu lại.
Người lên chính là Đoan Mộc Hồi Xuân, so với lần gặp trước, giữa trán hắn thiếu phần nhàn nhã phiêu dật, thêm phần trầm ngưng ổn trọng. Có thể thấy trong ba tháng này, hắn đã trải qua sự tôi luyện chân chính.
“Hầu gia. Phùng tước gia.” Đoan Mộc Hồi Xuân hành lễ rất đúng mực.
Phùng Cổ Đạo cười nói, “Nghe người ta gọi Phùng tước gia hơn một tháng, vẫn có chút mất tự nhiên.”
Tiết Linh Bích có thâm ý nói, “Hay là bảo bọn hắn đổi cách xưng hô gọi ngươi Minh Tôn?”
Phùng Cổ Đạo vuốt mũi, nói, “Hy vọng lúc bọn hắn gọi trên mặt không có biểu tình muốn giết người.”
Tiết Linh Bích thờ ơ, nghiêng đầu hỏi Đoan Mộc Hồi Xuân, “Bố trí thế nào?”
Đoan Mộc Hồi Xuân nói, “Tất cả theo ý Hầu gia.”
“Vậy là tốt rồi.” Tiết Linh Bích gật đầu, “Đến lúc đó ta sẽ ném vỡ đĩa, sau khi chưởng quỹ nghe được, sẽ tháo cờ xí Tam Vị lâu xuống. Đó là lúc các ngươi hành động.”
“Dạ.” Đoan Mộc Hồi Xuân lĩnh mệnh rời đi.
Chờ hắn đi rồi, Phùng Cổ Đạo mỉm cười nói, “Hầu gia hảo thủ đoạn. Ngay cả người như Đoan Mộc Hồi Xuân cũng bị thu phục đến ngoan ngoãn.”
“Ta lại nghĩ khiến hắn ngoan ngoãn đã có một người khác rồi.” Tiết Linh Bích vừa nói, vừa đặt tay lên bàn, ở vị trí sát bên chiếc đĩa củ cải đường.
Con ngươi Phùng Cổ Đạo hơi co lại, “Hầu gia chuẩn bị lúc nào động thủ?”
Tiết Linh Bích không đáp mà hỏi ngược, “Ngươi cho rằng lúc nào thì tốt?”
Phùng Cổ Đạo trầm ngâm nói, “Ta cho rằng Hầu gia vẫn nên suy tính kỹ hơn thì tốt.”
Tiết Linh Bích rũ mắt xuống, trong mắt hiện lên một tia lệ quang, “Nếu bản hầu nói không thì sao?”
Tay phải của Phùng Cổ Đạo thờ ơ mà khoát lên áo khoác.
Y đột nhiên nhẹ giọng nói, “Phùng Cổ Đạo. Ngươi còn nhớ bản hầu từng nói gì với ngươi không?”
“Lời vàng ngọc của Hầu gia thật nhiều, nhiều vô số kể.” Phùng Cổ Đạo đáp lại rất ba phải.
“Bản hầu từng nói, nếu ngươi lừa dối ta, thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, ta cũng sẽ đem ngươi thiên đao vạn quả.” Tiết Linh Bích ngước mắt, gằn từng chữ một, nói rất thâm trầm, nói rất dứt khoát.
Phùng Cổ Đạo mặt không đổi sắc nói, “Nhớ rõ.”
Ngón tay đặt sát bên chiếc đĩa của Tiết Linh Bích chậm rãi vuốt ve, “Cho nên?”
Năm ngón tay đặt trên áo khoác của Phùng Cổ Đạo chặt lại từng chút một, “Cho nên ta vẫn thận trọng từ lời nói đến việc làm.”
“Thật không?” Mâu quang trong mắt Tiết Linh Bích càng lúc càng lạnh. Khóe mắt y thoáng liếc sang chiếc áo khoác nọ, “Cho ta sao?”
“Chiếc của Hầu gia bị Huyết Đồ đường chủ làm rách rồi.” Hắn không hề nhắc tới việc mình chủ động dùng nó để đỡ Hàn Phách đan, “Chiếc này tuy rằng không danh quý bằng chiếc của Hầu gia, nhưng vào đông cũng có thể chắn gió. Suy cho cùng cũng là một mảnh tâm ý của ta, thỉnh Hầu gia nhận lấy.” Cổ tay của bàn tay đang nắm chặt áo khoác chậm giơ lên.
“Phùng Cổ Đạo.” Tiết Linh Bích điềm nhiên nói, “Ngươi có gan thì đưa tay tới gần thanh kiếm trong tay áo trái thử xem!”
Tay phải đang cầm áo của Phùng Cổ Đạo bỗng nhiên buông lỏng, ngay cả tâm tình vừa dâng lên cũng buông lỏng, “Hầu gia, lo lắng nhiều.”
“Ngươi dám nói ngươi mua chiếc áo khoác này không phải vì để che giấu sát khí trong tay áo ngươi không?!” Cơn phẫn nộ kìm nén lâu ngày rốt cuộc nhịn không được mà tuôn trào. Phùng Cổ Đạo nhiều lần miễn cưỡng, giấu diếm, lừa dối hầu như khiến hận ý trong mắt Tiết Linh Bích trở nên nồng đậm, hóa thành máu!
Phùng Cổ Đạo thản nhiên xốc áo khoác lên, tay phải rút từ tay áo trái ra một thanh chủy thủ đặt lên bàn, nói, “Hầu gia, ta mang theo là chủy thủ.”
Lửa giận của Tiết Linh Bích càng thêm mãnh liệt, từng lời đều bật ra từ kẽ răng, “Cho nên, ngươi thừa nhận ngươi là tới giết bản hầu?”
“Nếu có thể, ta càng hy vọng có thể áp chế Hầu gia, giải quyết việc này trong hòa bình.” Nếu đã lộ ra, cũng không cần thiết che che giấu giấu nữa. Phùng Cổ Đạo từng câu từng chữ đều nói rất thật tình thật ý.
Sự ung dung của hắn như một chậu nước lạnh, tạt cho Tiết Linh Bích từ đầu tới chân toàn thân lạnh buốt, “Đây là suy tính của ngươi?”
Phùng Cổ Đạo trầm mặc.
“Lợi dụng bản hầu, đùa giỡn bản hầu trong lòng bàn tay của ngươi?” Ngữ khí của Tiết Linh Bích từ kích động lúc ban đầu chuyển thành băng lãnh, duy nhất không biến đổi, là hận ý lạnh lẽo tận xương trong đôi mắt ấy.
Phùng Cổ Đạo chậm rãi mở miệng nói, “Mỗi người đều có thân bất do kỷ của riêng mình.”
“Cho nên chỉ trách bản hầu không thể khống chế để mặc tình cảm chi phối?” Y cười lạnh.
Phùng Cổ Đạo lặng lẽ ngậm miệng lại.
Tiết Linh Bích trở tay nắm vành đĩa, “Nếu lúc này bản hầu ném vỡ đĩa, ngươi có liều mạng cùng bản hầu triển khai một trận tử đấu không?”
“Không đâu.” Phùng Cổ Đạo lãnh tĩnh nói, “Ta không phải đối thủ của Hầu gia.”
“Ngươi rất tự hiểu mình.”
“Cho nên ta sẽ nỗ lực chạy đi.” Phùng Cổ Đạo không nhanh không chậm nói, “Đi báo tin, hoặc nghĩ biện pháp khác cứu viện.”
Tiết Linh Bích nói, “Ngươi suy tính rất chu toàn.”
Đối với câu ca ngợi gần như phỉ nhổ này, Phùng Cổ Đạo biểu hiện rất bình tĩnh.
“Ngươi đã nghĩ được chu toàn như thế, lại chưa từng nghĩ tới việc nói thật với bản hầu sao?” Đây mới là chuyện mà y không thể tha thứ nhất! Y có thể lý giải khi hắn đến thì bị bức phải bất đắc dĩ, nhưng không cách nào tha thứ việc bây giờ đã đâu vào đấy mà hắn lại, bình thản ung dung!
Phùng Cổ Đạo mím chặt đôi môi.
“Lẽ nào, trong lòng ngươi, ngươi cùng bản hầu ngay cả dư địa và giá trị thương lượng cũng không có sao?” Tiết Linh Bích cắn chặt răng nói.
Phùng Cổ Đạo thở ra một hơi, “Hầu gia, nếu chỉ có một mình ta, ta nhất định sẽ cùng Hầu gia đánh cược một hồi. Nhưng trên lưng ta gánh vác chính là toàn bộ Ma giáo. Ta có thể nào dùng sự tín nhiệm của bọn họ để thử thẳng thắn nhất thời?”
Tiết Linh Bích yên lặng nhìn hắn, chậm rãi nói, “Ngày đó A Lục từ Bễ Nghễ sơn trở về có nói, hắn nghe được lúc trước những giáo đồ Ma giáo bị tiêu diệt ở Bễ Nghễ sơn hết thảy đều là phản đồ Ma giáo phản đối Minh Tôn. Hắn nói bản hầu là một thanh đao, một thanh đao bị mượn tới giết người.”
Phùng Cổ Đạo im lặng.
Tiết Linh Bích nói tiếp, “Một tháng trước, A Lục gửi thư nói ngươi chính mồm thừa nhận mình là người trong Ma giáo, ở hầu phủ chỉ là vì tùy thời đả kích bản hầu.”
Phùng Cổ Đạo khi nghe được nửa câu sau, mâu quang rốt cuộc khẽ động, nhưng vẫn không nói một lời.
“Hai ngày trước, cao thủ bản hầu phái đi bảo vệ ngươi dùng bồ câu đưa tin, nói cho bản hầu ngươi là Minh Tôn chân chính!” Viền mắt Tiết Linh Bích hầu như muốn tích ra máu, “Phùng Cổ Đạo, bản hầu cho ngươi cơ hội hết lần này tới lần khác, ngươi cho bản hầu cái gì?”
Phùng Cổ Đạo dửng dưng nói, “Làm Ma giáo Minh Tôn từng bị cướp sạch đến trắng tay, ta quả thật không có gì có thể cho Hầu gia.”
Tiết Linh Bích sắc mặt cứng đờ.
Lúc này tâm tình của Phùng Cổ Đạo như một đầm nước đọng, gợn sóng lăn tăn, nhưng trong óc lại thanh minh không gì sánh được, “Hầu gia. Tụ tập tại Khai Phong bất quá chỉ là chưa tới phân nửa giáo đồ của Ma giáo, dù cho Hầu gia có tiêu diệt hết, cũng chỉ là một lần nữa hao tổn nguyên khí của Ma giáo mà thôi. Lạc quan hơn một chút, ta, Viên Ngạo Sách, Kỷ Vô Địch đều bị Hầu gia một lưới bắt hết, thi cốt vô tồn, nhưng Ma giáo còn có tiền nhiệm Minh Tôn Ám Tôn chưa chết, bọn họ vẫn có thể dẫn dắt Ma giáo trở về Bễ Nghễ sơn. Còn Hầu gia lại có thể vì chuyện này mà lưu lại vết nhơ trong cảm nhận của hoàng thượng, cái được không bủ nổi cái mất.”
“Ngươi rất biết thay bản hầu suy nghĩ.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Ta nói lời này là thật lòng.”
Tiết Linh Bích lạnh lùng nhìn hắn, “Ngươi nói không sai. Vì các ngươi mà khiến bản hầu lưu lại vết nhơ trong cảm nhận của hoàng thượng, quả thật là cái được không bù nổi cái mất.”
Phùng Cổ Đạo nghe khẩu khí của y có ý buông lỏng, không khỏi tinh thần chấn rung.
“Bản hầu nguyện ý vì không để tên phản đồ Ma giáo Phùng Cổ Đạo quay về Bễ Nghễ sơn chịu khổ chịu thiệt mà dám mạo hiểm chọc giận long nhan.” Hận ý trong mắt y rốt cuộc từ miệng phát tiết ra, “Nhưng bản hầu sẽ không vì Minh Tôn của Ma giáo mà chịu thiệt thòi!”
Y gằn giọng, ngữ khí ngược lại trở nên nhẹ nhàng, nhưng từng câu chữ như những mũi tên sắp đâm ngập vào tim, ác liệt mà bắn về phía Phùng Cổ Đạo ——
“Đối với Minh Tôn, bản hầu rất có nhẫn nại. Chúng ta cứ từ, từ, đến!”
Nhận xét
Đăng nhận xét