BNTKN Chương 50. Phản thủy hữu lý (Ngũ)

Phùng Cổ Đạo: Tính mọi cơ mưu, cửa tình khó vượt.
Khai Phong tri phủ gần đây rất phiền lòng.
Trước khi Tuyết Y Hầu chưa tới Khai Phong, hắn cho rằng chuyện phiền não nhất đời người bất quá là thê thiếp trong nhà suốt ngày khóc lóc ỉ ôi đòi chết đòi sống mà thôi. Sau khi gặp Tuyết Y Hầu hắn mới biết được, thì ra phiền não là không có điểm cùng. Nhất là mấy tên hắc đạo kia năm lần bảy lượt chạy tới nhà hắn ném gà chết vịt ươn, khiến cho đám thê thiếp trong nhà càng thêm khóc lóc ỉ ôi đòi chết đòi sống.
Kỳ thực hắn cũng không phải không cho ném gà vịt thịt cá, chỉ là tại sao không rửa cho sạch xong rồi hãy ném, làm cho đầy đất đều là lông gà vẩy cá máu me be bét… quét tước cũng rất bất tiện.
Ngay khi hắn đứng dưới mái hiên, nhìn những áng mây rực rỡ lơ lửng khắp một vùng trời, hạ nhân tiến đến bẩm báo, “Đại nhân, bên ngoài có người muốn gặp Hầu gia.”
“Hầu gia là người mà ngoại nhân muốn gặp thì gặp được sao?” Tri phủ không thèm quay đầu lại mà trả lời.
“Nhưng người này nói hắn là nhất đẳng nam tước, Ma giáo Minh Tôn.”
Tri phủ vừa nghe Ma giáo đã thấy nhức đầu, nghe được hai chữ Minh Tôn thì cái đầu đã muốn lớn như cái đấu, “Hắn tên gì?”
“Phùng Cổ Đạo.”
.
Phùng Cổ Đạo đứng ngoài cửa, nhìn tri phủ cười tủm tỉm đang nghênh ngang đi ra.
“Phùng tước gia.” Tri phủ người còn chưa tới, giọng đã tới trước, thái độ ân cần chỉ kém không quỳ rạp xuống đất.
“Tri phủ đại nhân.” Phùng Cổ Đạo ôm quyền mà chả có chút thành ý nào, giơ chân liền chuẩn bị đi vào trong.
“Phùng tước gia chờ một chút.” Tri phủ nghiêng người chắn lối của hắn, cười tủm tỉm nói, “Không biết Phùng tước gia với Hầu gia có gì cần làm a?”
Phùng Cổ Đạo ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Nếu là Phùng tước gia tìm Hầu gia, vậy có liên quan gì với ngươi?”
Tri phủ không ngờ hắn nói chuyện không khách khí như vậy, nụ cười hơi cứng đờ, khẩu khí cũng trầm xuống, “Mấy ngày nay trong phủ Khai Phong Ma giáo giáo chúng vô cùng hung hăng ngang ngược, nghe nói phía sau còn có Ám Tôn Viên Ngạo Sách thôi động. Vì an toàn của Hầu gia, ta phải càng thêm cẩn thận, càng thêm cẩn thận a.”
Phùng Cổ Đạo thản nhiên nói, “Ta chính là vì chuyện này mà đến.”
“Nga? Ý của Phùng tước gia là?” Ánh mắt hắn sáng lên. Có trời mới biết hắn đã bị phá gần một tháng không ngủ đủ giấc rồi, nếu thật sự có thể kết thúc, vậy hắn phải đi thắp thêm vài bó nhang cho tổ tông.
Phùng Cổ Đạo nhẹ giọng nói, “Kinh thành trên dưới đều biết ta là từ trong hầu phủ xuất ra, là thân tín của Hầu gia. Ta sẽ làm gì, tri phủ đại nhân không tin tưởng ta sao? Đương nhiên, nếu tri phủ đại nhân không làm chủ được, không bằng xin chỉ thị của Hầu gia rồi trở lại trả lời cũng được.”
Tri phủ thấy hắn nói chuyện thẳng thắn như vậy, trong lòng tin bảy phần, vội vã cười nói, “Bản phủ sao lại hoài nghi tước gia được, bất quá là hiếu kỳ hỏi một chút mà thôi… Bên này thỉnh.”
Phùng Cổ Đạo đi theo sau hắn, nghĩ một lát nữa thôi sẽ gặp được Tiết Linh Bích, quả tim trong ngực vô thức mà đập loạn liên hồi, khiến bước chân hạ xuống cũng có chút hư phù.
Tri phủ một đường lải nhải rì rầm, rốt cuộc dừng lại trước một viện tử rất độc đáo, “Hầu gia ngụ ở bên trong, ta đi thông báo trước một tiếng.”
Phùng Cổ Đạo vọt tới trước hắn đi vào trong, “Không cần.”
Tri phủ ở phía sau ngẩn ra nhìn một chút, mới cười khổ nghĩ, không hổ là người xuất từ hầu phủ, điệu bộ người sau hơn người trước, mình đường đường là một quan tứ phẩm ở trước mặt hắn lại giống như tùy tùng.
Hắn lắc lắc đầu, quyết định quay trở lại phiền não những chuyện vụn vặt dài ngắn trong nhà.
Phùng Cổ Đạo đi trên con đường rộng được lát đá.
Cây đào hai bên đang trổ chồi non. Từng nụ từng nụ, nhỏ nhỏ, múp míp xanh mướt.
Đầu cuối của hàng cây đào có một cánh cửa, hai bên phòng ở ẩn trong bụi đào, chỉ lộ ra một mảng ở trung gian.
Bước chân Phùng Cổ Đạo hơi khựng lại, chậm rãi bình hoãn quả tim đang đập loạn. Vào lúc này, không được phép có nửa điểm sai lầm.
Cửa bỗng nhiên mở ra, một thanh niên đi ra.
Phùng Cổ Đạo thở ra một hơi, lại rất nhanh mà dâng lên một cơn thất vọng.
Thanh niên đỉnh đạc đánh giá hắn, giống như đang xác minh điều gì.
Phùng Cổ Đạo nhấc chân đi tới trước mặt hắn, “Tại hạ Phùng Cổ Đạo.”
“A, quả nhiên là ngươi.” Thanh niên ôm quyền nói, “Tại hạ La Hành Thư, là môn khách của hầu phủ.”
Phùng Cổ Đạo giả vờ bừng tỉnh nói, “Thì ra là La tiên sinh.”
“Ngươi từng nghe?” La Hành Thư thụ sủng nhược kinh. Hắn luôn luôn làm chạy chân cho Hầu gia ở khắp nơi, còn tưởng đã sớm bị người ta quên, không ngờ dĩ nhiên còn có người nhận biết.
“Chưa từng nghe.” Phùng Cổ Đạo vừa trả lời vừa nghĩ thầm: thì ra là thư sinh lúc trước từng cùng Kỷ Vô Địch Viên Ngạo Sách lên Thái Sơn.
La Hành Thư: “…”
“Ta muốn gặp Hầu gia.” Phùng Cổ Đạo nói.
La Hành Thư nói, “Hầu gia đã ra ngoài. Có điều hắn nói nếu có một thanh niên trông có vài phần hèn mọn lại có vài phần hào phóng cầu kiến, thì dẫn hắn tới Tam Vị lâu trong thành.”
Phùng Cổ Đạo trong ngực đập thịch một cái, bất động thanh sắc nói, “Hầu gia biết ta sẽ tới?”
La Hành Thư nói, “Ta cũng không biết. Chỉ là Hầu gia mỗi ngày đều dặn dò như thế.”
Phùng Cổ Đạo rũ mắt nhìn cái bóng của mình bị La Hành Thư giẫm lên, mỉm cười nói, “Tam Vị lâu đi thế nào?”
.
Tam Vị lâu thực sự rất dễ tìm.
Ra khỏi đại môn nhà tri phủ, theo đường cái đi thẳng về phía Đông, có thể thấy được ba chữ ‘Ngọt chua cay’ trên lá cờ màu đang đón gió phấp phới không ngừng uốn éo.
Phùng Cổ Đạo đi tới trước cửa Tam Vị lâu, bước chân đột nhiên xoay một cái, chuyển tới hiệu may đối diện.
Con mắt đang híp lại của lão bản hiệu may thoáng cái trừng tới tròn xoe. Làm lâu trong nghề, khách nhân loại nào có thể đào ra bao nhiêu tiền trong lòng đều nắm rõ, “Khách quan muốn xem cái gì?”
Phùng Cổ Đạo nhìn thoáng vào trong tiệm, ánh mắt rơi xuống một chiếc áo choàng đen tuyền.
Lão bản hiệu may hắc hắc cười nói, “Khách quan thật tinh mắt. Vào mùa này mua y phục mùa đông là hợp nhất, giá rẻ đồ đẹp.”
“Bao nhiêu tiền?”
Tròng mắt lão bản đảo đảo, “Ba lượng.”
Phùng Cổ Đạo từ trong tay áo móc ra một lượng, đặt trên quầy hàng.
Lão bản chờ hắn tiếp tục lấy, nhưng hắn lại khoan thai cầm áo khoác đi ra ngoài.
“Chờ một chút.” Lão bản từ sau quầy đuổi theo, cầm lấy một nén bạc nói, “Đây mới là một lượng.”
Phùng Cổ Đạo mỉm cười nói, “Đây cũng là một chiếc a.”
“Nhưng…” Lão bản còn chưa nói xong, đã thấy hắn cầm lấy một lượng kia, chậm rãi đặt lên quầy hàng.
Nửa nén bạc lõm vào.
Lão bản nuốt nước miếng một cái, miệng cọp gan thỏ mà kêu lên, “Ta, ta quen rất nhiều cao thủ danh môn chính phái đó.”
“Vậy nhớ rõ nói cho bọn hắn, ta là Ma giáo Minh Tôn.”
“…”
Từ hiệu may đi ra, tâm tình Phùng Cổ Đạo đã nhanh chóng bình tĩnh lại.
Hắn vắt áo khoác trên khuỷu tay, thi thi nhiên nhiên đi vào tửu lâu.
.
Tửu lâu rất náo nhiệt.
Ăn ăn uống uống nói nói cười cười, ấm áp thuận hòa.
Nhưng nếu lưu tâm quan sát, sẽ phát hiện ánh mắt mọi người đều nhìn chằm chằm về phía cửa.
Cho nên khi Phùng Cổ Đạo vừa vào tửu lâu, tất cả đường nhìn đều ngưng tụ trên người hắn.
Hắn lơ đễnh đi tới trước quầy hàng, không đợi chưởng quỹ mở miệng đã nói, “Tìm người.”
“Tìm ai?” Chưởng quỹ đánh giá hắn.
“Tuyết Y Hầu.”
Chưởng quỹ bỗng nhiên bừng tỉnh nói, “Ngươi chính là…”
“Ta chính là thanh niên trông có vài phần hèn mọn lại có vài phần hào phóng kia.” Phùng Cổ Đạo thay hắn nói tiếp.
Chưởng quỹ ngẩn ngơ, “Ngươi là Phùng Cổ Đạo sao?”
Lần này đến phiên Phùng Cổ Đạo ngẩn ngơ, “Là ta.”
(cái này thành ra bạn Minh tự kỷ =)))
“Vậy theo ta lên lầu.” Chưởng quỹ xoay người đi lên trên.
…
Phùng Cổ Đạo sờ sờ mũi, theo ở phía sau.
Tam Vị lâu có ba tầng, đi tới lầu hai còn có thể mơ hồ nghe được một ít tiếng đàm tiếu, tới lầu ba, bốn phía u tĩnh chỉ còn lại tiếng bước chân của chưởng quỹ và hắn.
“Phùng công tử cứ đi tiếp.” Chưởng quỹ cúi cúi người, đang muốn đi tới bao sương, ngẩng đầu đã thấy cửa bao sương mở ra, Tiết Linh Bích chậm rãi từ bên trong đi tới.
“Hầu gia, Phùng công tử…”
“Lui xuống đi.” Tiết Linh Bích đạm nhiên nói.
Chưởng quỹ thức thời mà khom người cáo lui.
Phùng Cổ Đạo kéo kéo hai bên khóe miệng, lộ ra một hàm răng trắng tinh chỉnh tề, “Thực sự là nhân sinh hà xử bất tương phùng. Không ngờ nhanh như vậy là có thể gặp lại Hầu gia rồi.”
Tiết Linh Bích đi tới chiếc bàn bên cửa sổ ngồi xuống, “Đời người luôn có rất nhiều chuyện không ngờ.”
Phùng Cổ Đạo mâu quang chợt lóe, mỉm cười ngồi vào ghế đối diện, đem áo khoác đưa tới, “Còn thỉnh Hầu gia vui lòng nhận cho.”
Thần tình của Tiết Linh Bích đầu tiên là lạnh lùng, rồi lập tức trở nên ấm áp, đang muốn nói, chưởng quỹ đã bưng khay đăng đăng đi tới. Một mặn một chay, một đĩa cải trắng muối, một đĩa thịt lợn quay.
Phùng Cổ Đạo đành phải thu tay lại.
Tiết Linh Bích nói, “Củ cải đường và lợn quay ở đây có thể nói là song tuyệt.”
Phùng Cổ Đạo rút đũa, nếm thử một miếng củ cải đường nói, “Quả nhiên ngọt ngào sướng miệng.”
“Cũng như tâm tình của ngươi?” Tiết Linh Bích đạm nhiên nói.
Phùng Cổ Đạo nói, “Từ sau khi góp sức cho Hầu gia, tâm tình của ta cho tới giờ đều là nghìn dặm không mây.”
Tiết Linh Bích khóe miệng khẽ cong lên, “Ngươi vì ta mà đến sao?”
Phùng Cổ Đạo không đáp mà hỏi ngược, “Hầu gia dường như sớm biết ta sẽ tới?”
“Hoặc không phải là biết, mà là hy vọng.” Tiết Linh Bích gắp một miếng thịt quay, đặt vào trong đĩa nhỏ trước mặt hắn.
Đũa của Phùng Cổ Đạo nhẹ nhàng cọ một cái trên đĩa, “Sáu ngày trước, tại phủ Hà Nam ta gặp phải sát thủ của Huyết Đồ đường. Vinh hạnh chính là, Huyết Đồ đường chủ tự thân xuất mã.”
“Nga?” Tiết Linh Bích nhướng mày, “Vậy ngươi…”
“Ta không sao, đáng tiếc Huyết Đồ đường chủ lại tráng niên tảo thệ.”
“…” Tiết Linh Bích không biết nên có biểu tình thế nào để phù hợp với ‘tin dữ’ này.
Phùng Cổ Đạo nói, “Trước khi chết hắn nói Ma giáo tụ tập tại Khai Phong, mà hầu phủ bát đại cao thủ lại nói Hầu gia ở Khai Phong… Ta không yên lòng, liền một đường không nghỉ mà chạy đến.”
Tiết Linh Bích rũ mắt, “Ngươi là không yên lòng về ta?”
“Nếu không thì Hầu gia cho rằng ta không yên lòng về ai?” Phùng Cổ Đạo chớp chớp mắt.
Tiết Linh Bích đột nhiên nói, “Ngươi biết tại sao hôm nay ta tới đây không?”
“Thỉnh Hầu gia cho biết.”
“Bởi vì hôm nay ở đây có thể thấy một trò hay.” Tiết Linh Bích quay đầu, nhìn sang hướng đối diện.
Mặt tiền hiệu may không cao, không che được tòa nhà to trùng trùng điệp điệp ở phía sau.
Phùng Cổ Đạo chỉ nhìn thoáng qua, liền nhận ra tòa nhà nọ chính là phân đàn nơi Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch tạm cư.
“Trò hay?” Hắn giả vờ ngỡ ngàng.
“Ta đã từng nói, ngươi sẽ không thực sự trở lại Bễ Nghễ sơn.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Ta đã làm ra dự định tồi tệ nhất.”
Tiết Linh Bích trầm mặc một lát, đột nhiên thốt ra một câu, “Ta cũng vậy.”
Trong lòng Phùng Cổ Đạo mơ hồ có dự cảm không tốt.
“Ta đã mệnh lệnh Đoan Mộc Hồi Xuân triệu tập cao thủ bạch đạo các phái mai phục bốn phía quanh phân đàn Ma giáo.” Tiết Linh Bích giơ tay chỉ tòa nhà nọ nói, “Quanh nơi đó đều đã bị tầng tầng lớp lớp bao vây.”
“Ma giáo cao thủ đông đảo, võ công của Viên Ngạo Sách sâu không lường được, ta sợ cao thủ bạch đạo không hẳn có thể chiếm thượng phong.” Phùng Cổ Đạo vẻ mặt lo lắng.
Tiết Linh Bích mỉm cười nói, “Nếu thêm vào đó là nội ứng và hai nghìn quan binh thì sao?”
“Nội ứng và hai nghìn quan binh?” Phùng Cổ Đạo thần tình trấn định, nhưng bàn tay đặt dưới bàn đã lặng lẽ xiết lại. Nếu ngay cả tổng bộ Ma giáo cũng có kẻ phản loạn, như vậy phân đàn có một hai nội ứng cũng chẳng có gì lạ.
Tiết Linh Bích lạnh lùng nói, “Lần này bản hầu muốn đem Ma giáo một lưới bắt hết!”
Nhận xét
Đăng nhận xét