BNTKN Chương 49. Phản thủy hữu lý (Tứ)

AINY by hiki247

Phùng Cổ Đạo: Tính mọi cơ mưu, cửa tình khó vượt.

Mấy ngày nay, thành Khai Phong đều bị bao phủ trong tinh phong huyết vũ, đao quang kiếm ảnh.

Không ai xác định được trận hỗn chiến này rốt cuộc đã bắt đầu như thế nào, bắt đầu vì nguyên nhân nào. Chỉ biết là cho đến bây giờ, hắc bạch lưỡng đạo đã có hai mươi mấy môn phái bị cuốn vào, hơn nữa con số này đang không ngừng lan rộng như quả cầu tuyết.

Mà then chốt nhất cũng được người chú mục nhất trong trận hỗn chiến này chính là thủ lĩnh của hai đại môn phái, Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch lại thủy chung vẫn duy trì thái độ lấp lửng khoanh tay bàng quang, thật sự khiến người ngoài cực kỳ nóng vội.

Cuối cùng có một ngày, Cuồng Phong trại chủ Thiết Phong nhận được ủy thác của hắc đạo quần anh ủy thác, hùng hổ tìm tới cửa.

“Viên Ám Tôn.” Vừa vào cửa, hắn đã chủ động không đếm xỉa tới Kỷ Vô Địch đang ngồi bên cạnh Viên Ngạo Sách, liều mạng ‘mổ’ ngón tay của hắn.

Ánh mắt của Viên Ngạo Sách từ đôi môi đỏ mọng vừa ‘rỉa’ vừa mút của Kỷ Vô Địch chuyển sang mặt hắn, sau đó biểu đạt sự mất kiên nhẫn của mình qua hai hàng lông mi nhíu chặt phi thường rõ ràng.

“Viên Ám Tôn!” Hình như sợ hắn không nghe tiếng, Thiết Phong lại hô một lần.

Ngón trỏ tay trái Viên Ngạo Sách khẽ nâng, quyết định nếu như tới câu thứ ba mà kẻ này còn không chịu đổi câu khác, liền trực tiếp ném hắn ra bên ngoài.

“Bạch đạo khinh người quá đáng!” Thiết Phong rốt cuộc cũng nói câu chính kinh, “Nhất là Long Tu phái, được nước lấn tới chèn ép chúng ta! Lẽ nào Ma giáo cứ ngồi yên không để ý như vậy sao?”

Viên Ngạo Sách đạm nhiên nói, “Chúng ta đang phản kích.”


Ma giáo quả thật đang phản kích. Trên thực tế, trong trận hỗn chiến này, duy nhất từ đầu tới cuối chiếm thượng phong cũng chỉ có mình Ma giáo, mặc dù bạch đạo phân ra hơn một nửa tinh lực để đối phó bọn họ.

Thanh âm của Thiết Phong thấp xuống một chút, “Lẽ nào Viên Ám Tôn không nghĩ tới việc đem bọn hề bạch đạo nhố nhăng kia tóm hết một mẻ sao?”

“Không nghĩ tới.” Viên Ngạo Sách trả lời rất nhanh, không lưu lại một chút không gian tưởng tượng nào cho hắn.

Thiết Phong há há mồm, con mắt nhìn sang Kỷ Vô Địch đã buông ngón tay của Viên Ngạo Sách ra, “Viên Ám Tôn là bởi vì Kỷ… môn chủ?” Tuy rằng Huy Hoàng môn không thêm vào trận hỗn chiến này, nhưng lấy địa vị nghiễm nhiên gần như là đệ nhất bạch đạo của hắn, Viên Ngạo Sách vô luận thế nào cũng phải chừa cho bạch đạo vài phần mặt mũi, để tránh bị người ta nói vào nói ra.

Kỷ Vô Địch ngoảnh mặt làm ngơ mà cầm lấy tay Viên Ngạo Sách nói, “A Sách, được rồi, ta đi tìm chút kim sang dược, giúp ngươi băng bó một cái.”

Viên Ngạo Sách khóe miệng giật giật nói, “Ta chỉ bị trầy da.”

Kỷ Vô Địch cảm khái nói, “A Sách, ngươi biết chờ ngươi trầy da khó khăn cỡ nào không?”

“…” Viên Ngạo Sách trầm mặc.

Kỷ Vô Địch nói, “Ngươi biết ta chờ đợi cơ hội này lâu cỡ nào không?”

“…”

Kỷ Vô Địch càng nói càng xúc động, “Ngươi biết…”

“Băng đi.” Viên Ngạo Sách thở dài.

Kỷ Vô Địch tình tự đang dâng trào bị hung hăng dập tắt, hơi bất mãn nói, “A Sách, ngươi không hiếu kỳ kế tiếp ta muốn nói gì sao?”

Viên Ngạo Sách yên lặng đưa ngón tay cho hắn.

Kỷ Vô Địch suy xét một chút, nghĩ cơ hội giúp hắn băng bó thì hiếm có hơn, vì vậy hớn hở chạy đi lấy kim sang dược và băng gạc.


Cuộc đối đáp trước mắt khiến Thiết Phong vẫn bị bỏ quên một bên triệt để sửng sốt nửa ngày mới lấy lại tinh thần, “Kỷ môn chủ hắn…”

“Ngươi vừa nói tới đâu rồi?” Viên Ngạo Sách rất nhanh ngắt lời hắn.

Thiết Phong suy nghĩ một chút nói, “Rất nhiều kẻ tự xưng là danh môn chính phái miệng đầy đạo đức nhân nghĩa, lễ nghĩa liêm sỉ, kỳ thực sau lưng đều làm những trò mèo mả gà đồng không dám gặp người, chúng ta dứt khoát xử đẹp cả bọn! Để sau này bên tai thanh tịnh.” Hắn thấy Viên Ngạo Sách lặng im, lại bỏ thêm một câu, “Hơn nữa ta nghe nói lần này bạch đạo sở dĩ gióng trống khua chiên tìm Ma giáo gây phiền, chủ yếu là để tranh đoạt cửa hàng Ma giáo mở ở Trung Nguyên lúc trước.”

Viên Ngạo Sách mâu quang khẽ động.

Thiết Phong trong lòng thầm kêu một tiếng có tiến triển, nhất thời càng thêm ra sức nói, “Kỳ thực việc buôn bán là dựa vào bản lĩnh thật sự, tranh không lại người khác lại lấy cờ hiệu chính nghĩa đi cướp đoạt… Hừ hừ, cách làm bỉ ổi này khiến những lục lâm đồng đạo đã quen việc cướp bóc như chúng ta cũng nhìn không vừa mắt.”

“Nếu nhìn không vừa mắt…” Viên Ngạo Sách chậm rãi mở miệng nói.

Thiết Phong ánh mắt sáng lên.

“Thì nhắm mắt lại.” Viên Ngạo Sách thấy Kỷ Vô Địch cầm kim sang dược và băng gạc quay lại, rất phối hợp mà vươn tay ra.

Thiết Phong không ngờ mình mất nhiều nước bọt như vậy cư nhiên vẫn không có kết quả, không khỏi nổi lên một ngọn lửa âm ỉ, lạnh lùng trào phúng, “Không lẽ Viên Ám Tôn sợ vợ à?”

Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch đồng thời nhìn sang phía hắn.

Thiết Phong vừa thốt ra miệng, trong lòng liền có vài phần hối hận. Dù sao Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch đều là cao thủ mà võ lâm công nhận, bất luận ai trong bọn họ xuất thủ đều có thể khiến hắn thê thảm, huống chi tư thế trước mắt, bọn họ cực có khả năng đánh hội đồng!

“Ngươi tên gì?” Kỷ Vô Địch hỏi.

“Thiết Phong! Kỷ môn chủ có gì chỉ giáo?!” Có câu thua người không thua trận, ngay cả lúc trong lòng lo sẽ gặp họa, Thiết Phong vẫn biểu hiện rất trấn định.

Kỷ Vô Địch mỉm cười gật đầu nói, “Thật tinh mắt.”

“A?” Thiết Phong bị hắn tán thưởng rất ù ù cạc cạc.

Viên Ngạo Sách vốn muốn nói gì đó, nhưng thấy sắc mặt của Kỷ Vô Địch, thở dài ngậm miệng lại.

“Thứ tốt cần phải chia sẻ, tàng tư là không đúng. Cho nên, nhớ đem phát hiện này của ngươi hảo hảo mà tuyên dương khắp nơi.” Kỷ Vô Địch trịnh trọng căn dặn.

“A?” Thiết Phong mờ mịt nhìn hắn.

Nhưng Kỷ Vô Địch đã không muốn nói thêm, “Ngươi có thể ra ngoài rồi.”

“A?” Thiết Phong dưới ánh mắt ra hiệu của hắn chậm rãi thối lui ra cửa.

Viên Ngạo Sách phất tay áo.

Cửa phanh một cái đóng sập trước mặt hắn.

Thiết Phong đứng ngốc ở ngoài trong chốc lát, mới lẩm bẩm nói, “Đây là cái gì với cái gì a?”

.

Trong phòng.

Kỷ Vô Địch cẩn cẩn dực dực đem kim sang dược đổ lên ngón tay đã bị hắn cắn mút đến hơi hơi đo đỏ.

Viên Ngạo Sách mặt không biểu tình nhìn băng vải đang từ từ quấn thành một cuộn lên ngón tay mình, “Ngươi định băng hết tất cả sao?”

Kỷ Vô Địch an ủi hắn, “A Sách yên tâm, ta không thiếu chút tiền ấy.”


Viên Ngạo Sách quay đầu, không đành lòng nhìn tiếp nữa.

Qua một lúc, Kỷ Vô Địch vỗ mu bàn tay hắn nói, “Được rồi.”

Hắn quay đầu lại, thấy ngón tay chỉ trầy chút xíu đã bị băng thành một cái bánh chưng hình thoi.

“Ta nghĩ, ta hiện tại nên cầu nguyện, tốt nhất là không nên có cao thủ nào chạy vào khiêu chiến lúc này.” Viên Ngạo Sách vừa dứt lời, sắc mặt đột nhiên biến đổi, nhìn tới hướng cửa trước.

Chỉ nghe phanh một tiếng, Phùng Cổ Đạo đạp ván cửa sập xuống đi vào, mặc dù vẻ mặt mỉm cười, nhưng khó nén ủ rũ giữa trán.

Kỷ Vô Địch cao hứng bừng bừng mà chào hỏi, “A Sách, ngươi không cần lo lắng, bảo tiêu tới rồi!”

Phùng Cổ Đạo ẩn ý nói, “Trên đời này có rất nhiều bảo tiêu và sát thủ kỳ thực chỉ cách một sợi chỉ mỏng.”

Kỷ Vô Địch nhíu mày nói, “Những bảo tiêu đó đúng là không có tiêu chuẩn làm người mà! Bọn hắn không biết có một đức tính tốt đẹp gọi là lòng trung thành sao?”

Viên Ngạo Sách thu tay phải về, lãnh tĩnh nói, “Ta thay ngươi ngăn chặn Tiết Linh Bích.”

Phùng Cổ Đạo không nói gì chỉ cười tủm tỉm nhìn hắn.

“Với tình hình lúc này, nếu ta phái người giả trang sát thủ Huyết Đồ đường giết ngươi, chẳng khác nào biến khéo thành vụng.” Viên Ngạo Sách chậm rãi nói, “Không bằng dẫn đi lực chú ý của Tiết Linh Bích, rất có lợi cho kế kim thiền thoát xác của ngươi.”

“Cho nên, ngươi biết tất cả đều là Tiết Linh Bích ở phía sau thao túng?” Phùng Cổ Đạo thần tình bí hiểm.

Viên Ngạo Sách nói, “Khống chế quan phủ hiệp trợ bạch đạo đối phó Ma giáo. Có quyền lực lại quyết đoán như vậy, lại chăm chăm nhằm vào Ma giáo, bản triều chỉ có một vị, không còn ai khác.”

Phùng Cổ Đạo liếc nhìn cái tay bánh chưng trắng trắng của hắn, nụ cười nơi khóe miệng mang ý vị mờ ám, “Xem ra ta nên cảm kích ngươi.”

Viên Ngạo Sách tay trái lặng lẽ tháo băng gạc, “Lời này từ lúc bảy tuổi ta đã bắt đầu không trông chờ có thể nghe từ miệng ngươi rồi.”

Ánh mắt Phùng Cổ Đạo chỉ dừng lại một hồi, liền xoay người đến bàn bên kia ngồi xuống, hình thành thế chân vạc với hai người kia, “Thân phận của ta bại lộ rồi.”

Kỷ Vô Địch chống má, thuận tiện sáp tới một câu, “Không phải nên như thế sao?”

Phùng Cổ Đạo nói, “Dựa theo kế hoạch ban đầu, hẳn là do ‘sát thủ của Huyết Đồ đường’ giết chết Phùng Cổ Đạo, khiến người này vĩnh viễn biến mất.”

Kỷ Vô Địch nói, “Bây giờ ngươi có thể sửa lại kế hoạch một chút.”

“Ví dụ như?” Phùng Cổ Đạo hỏi.

Kỷ Vô Địch nói, “Ví dụ như Phùng Cổ Đạo lương tâm bất an, cũng có thể vĩnh viễn biến mất đó.”

“Hoặc là chịu phạt nhận tội, bán mình làm nô cũng không sai.” Viên Ngạo Sách nói tiếp.

Phùng Cổ Đạo thong dong cười nói, “Nếu hai vị nguyện ý tiếp nhận trọng trách Ma giáo, ta liền anh dũng đi chịu chết, thế nào?”


Tiếp nhận trọng trách Ma giáo?

Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch lặng lẽ liếc nhìn nhau.

Kỷ Vô Địch bừng tỉnh nói, “Trước đây sao ta không phát hiện ngươi cư nhiên lại hữu dụng như vậy chứ? Chẳng lẽ vì ngươi thổi tiêu* nhiều quá?”

*(thổi tiêu: nghĩa đen là thổi sáo, nghĩa bóng là… khụ khụ, tự hiểu)

Phùng Cổ Đạo: “…”

Kỷ Vô Địch dốc sức dụi dụi mũi ngáp.

Viên Ngạo Sách nói, “Ngươi chuẩn bị làm thế nào giải quyết cục diện bế tắc này?”

Phùng Cổ Đạo giơ tay sờ sờ hàng mi dưới, “Bắt tặc trước tiên phải bắt kẻ cầm đầu.”

Tinh quang trong mắt Viên Ngạo Sách lóe lên.

“Nếu giấy không gói được lửa, sợ gì bí quá hóa liều?” Phùng Cổ Đạo buông tay, trong mắt tràn đầy hờ hững, “Ta ngày đêm thần tốc chạy tới, chính là vì tranh thủ trước khi hắn biết chân tướng…” Hắn dừng thật lâu, lạnh nhạt nói tiếp, “Để giải bế tắc trước mắt.”

“Cả đời là dài dằng dặc.” Kỷ Vô Địch thờ ơ bật ra một câu.



Không ngờ Phùng Cổ Đạo lại gật đầu nói, “Đúng thế. Bất quá đây là chuyện sẽ suy xét sau khi về Bễ Nghễ sơn.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến