BNTKN Chương 48. Phản thủy hữu lý (Tam)

AINY by hiki247

Tiết Linh Bích: Có nợ hay không, cam tâm tình nguyện.

Đầu xuân, se lạnh.

Ba chiếc mã xa dàn thành một hàng, đợi ngoài cửa.

Phùng Cổ Đạo mang vài chiếc bao từ bên trong đi ra. Phục trang không nhiều, đa phần là lễ vật. Tranh chữ của A Lục, bạch ngọc phù dung mà Sử thái sư đưa tới, còn có chiếc áo khoác đen của Tiết Linh Bích.

“Phùng tước gia.” Bát đại cao thủ tuy đã âm thầm bảo hộ hắn một khoảng thời gian, nhưng quang minh chính đại gặp mặt thì đây là lần đầu tiên.

Phùng Cổ Đạo ngẩn người, rồi mới phản ứng được hắn là gọi mình, “Ân?”

“Hầu gia nói hôm nay hắn có việc, sẽ không đến tiễn đưa, thỉnh Phùng tước gia dọc đường cẩn thận.” Hắn nói, từ tay Phùng Cổ Đạo nhận lấy đống đồ mang theo.

Phùng Cổ Đạo vô thức nắm chặt áo khoác. Chờ đối phương ném cho ánh mắt khó hiểu, hắn mới ngượng ngùng buông tay, cười gượng.

Cao thủ đem đồ đạc đặt vào trong mã xa, thấy hắn còn đang ngoảnh đầu nhìn lại, tiện thể nói, “Hầu gia từ sáng sớm đã ra ngoài rồi.”

Phùng Cổ Đạo kéo khóe miệng, giả vờ thờ ơ mà nhún vai nói, “Ta tưởng Tông tổng quản sẽ đến tiễn.”

Đang nói, bên kia cánh cửa có một người đi ra, nhưng là A Lục.

Phùng Cổ Đạo mỉm cười nói, “Không ngờ người đến tiễn dĩ nhiên là ngươi.”

“Ngươi biết vì sao Hầu gia không đến không?” A Lục lạnh lùng nói.

“Bởi vì hắn ra ngoài rồi.” Phùng Cổ Đạo nói.

A Lục cười lạnh, “Sớm không ra ngoài muộn không ra ngoài, hết lần này tới lần khác lại ra ngoài ngay khi ngươi phải đi, ngươi không cảm thấy kỳ quái sao?”

Phùng Cổ Đạo thuận theo hắn nói, “Vậy ý ngươi là…”

“Bởi vì Hầu gia không muốn thấy ngươi.”

Phùng Cổ Đạo vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ nói, “Thì ra là thế.”

A Lục tiếp tục nói, “Nếu muốn người ta không biết, trừ phi mình đừng làm. Ngươi cho là quan hệ giữa ngươi và Ma giáo, Hầu gia thực sự hoàn toàn không biết gì sao?”


Dù thật sự biết thì sao nào?

Chờ hắn ngồi lên mã xa, quan hệ giữa hắn với hầu phủ cũng theo khoảng cách đó mà ngày càng xa, cho đến khi không còn dính líu.

Phùng Cổ Đạo chắp tay bước lên bậc thang.

A Lục thấy hắn chậm rãi tới gần, trong lòng rốt cuộc không tự chủ được mà bắt đầu khẩn trương.

Hắn lúc này cùng hắn trước đây quả thật như hai người hoàn toàn khác biệt. Giống như một người có thói quen từ trên cao nhìn xuống, một người có thói quen cúi đầu khom lưng.

Tuy rằng, là cùng một gương mặt.

“Ngươi…” A Lục vừa thốt ra khỏi miệng cũng lập tức dừng lại, vì hắn phát hiện khí thế của mình quá yếu, hầu như giống đang cầu xin.

Phùng Cổ Đạo mỉm cười, ghé sát vào bên tai hắn, dùng thanh âm cực khẽ nói, “Dù ta thật sự là người trong Ma giáo, vậy ngươi làm gì được nào?”

A Lục toàn thân chấn động, hai mắt không thể tin tưởng mà nhìn hắn.

Phùng Cổ Đạo thẳng thắt lưng, khóe miệng vung lên nở một nụ cười như giễu như không, xoay người bước xuống bậc thang, không quay đầu lại ngồi lên mã xa.

Bát đại cao thủ lưu một người thay hắn đánh xe, bảy người kia đều ngồi lên những mã xa trước sau.

Bánh xe chuyển động, nghiến lên phiến đá lót nền của hầu phủ, chậm rãi chạy về phía trước.

.

Từ kinh thành đến Bễ Nghễ sơn đâu chỉ là ngàn dặm.

Bát đại cao thủ một đường chạy không nhanh không chậm, nếu nói là đưa Phùng Cổ Đạo đi nhậm chức, không bằng nói là mang hắn đi du sơn ngoạn thủy. Ngủ sớm dậy trễ là thường lệ, mỗi lần nghỉ ngơi đều tính theo canh giờ.

Phùng Cổ Đạo cũng mặc kệ bọn họ.

Nhưng mặc dù đi như vậy, nửa tháng sau, bọn họ cũng đã sắp đến phủ Hà Nam.

Bát đại cao thủ tỏ ra có chút tâm thần không yên.

Phùng Cổ Đạo nói bóng nói gió vài lần đều không có kết quả, cũng chỉ đành làm bộ không biết.

Đột nhiên —— Không trung truyền đến tiếng xé gió.

Phùng Cổ Đạo hơi ngửa người ra sau, một mũi tên phá cửa sổ xe lao vào, “đốt” một tiếng ghim vào vách thùng xe bên trong!

Bát đại cao thủ cả kinh hầu như hồn bay phách lạc, vội vàng nói vọng vào bên trong, “Phùng tước gia?”

Trả lời bọn họ chính là một mảnh im lặng.

Ngay khi bọn họ nhịn không được muốn xông vào, Phùng Cổ Đạo mới thi thi nhiên nhiên nói, “Ta không sao.”

Bát đại cao thủ bấy giờ mới yên lòng, hết sức tập trung mà nhìn chằm chằm những hắc y nhân bịt mặt nhảy ra từ bốn phương tám hướng.

Tiếng binh khí tương giao rất nhanh vang lên.

Một cao thủ hét lớn một tiếng, nói, “Tước gia yên tâm, là người của Huyết Đồ đường! Viện binh sẽ đến rất nhanh.”

Phùng Cổ Đạo vươn tay nhổ mũi tên xuống, đặt trong lòng bàn tay ngắm nghía, “Ta không vội.”

Hắn thực sự là không vội.

Đám thích khách này vốn nằm trong dự liệu của hắn, là hắn hạ lệnh Ma giáo giáo chúng giả trang, sao hắn lại vội cho được?

Bất quá mũi tên này làm rất thật… Nếu không phải trước đó đã định ra sẵn một vở kịch, e rằng hắn thực sự sẽ tin là thật.

Hắn nghĩ sau khi trở về hẳn là sẽ hảo hảo ca ngợi người đã bày ra hành động lần này một phen.

Tiếng đánh nhau càng lúc càng ác liệt, rất nhanh có vài người mới thêm vào chiến trường.

Đột nhiên, một thân ảnh hô to, “Phùng Cổ Đạo! Ngươi đừng vội đắc ý! Ngươi đoán nếu Tiết Linh Bích biết được thân phận thật sự của ngươi, hắn có còn che chở ngươi như châu như bảo giống bây giờ nữa không!”

Bàn tay nắm mũi tên khẽ xiết lại, Phùng Cổ Đạo đẩy cửa ra.

Hai nhóm nhân mã mà Tiết Linh Bích phái theo âm thầm bảo hộ hắn đã chạy tới, đối phương so về nhân số tạm bị vây hạ phong. Nhưng đối phương cũng không phải đèn cạn dầu, tuy nhân số gặp phải tình thế xấu, nhưng lại cực kỳ ngoan cường.

Nhưng cây đèn thừa dầu nhất, chính là kẻ thần bí đeo mặt nạ đỏ đang đứng dưới tàng cây hòe già, lạnh lùng theo dõi hắn.

“Huyết Đồ đường chủ?” Phùng Cổ Đạo khẽ giật mình. Không ngờ nửa đường xuất hiện không phải người một nhà, mà là hàng thật.

Huyết Đồ đường chủ như quỷ mị mà lao tới, Phùng Cổ Đạo trở tay đối một chưởng.

Nhưng Huyết Đồ đường chủ không lảng không tránh, trực tiếp đón lấy.

Song chưởng vừa chạm, Phùng Cổ Đạo liền cảm thấy nội lực của đối phương như bài sơn hải đảo vọt tới. Hắn không dám khinh địch, lập tức vận công tám phần công lực chống đỡ.

Huyết Đồ đường chủ dường như không chuẩn bị cùng hắn liều mạng phân cao thấp, thân thể hơi hơi nghiêng, nương theo nội lực của hắn bay ngược ra sau năm sáu trượng!

“Phùng Cổ Đạo.” Hắn đứng im một chỗ, ánh mắt lạnh lùng, “Hay ta nên gọi ngươi là… Minh, Tôn!”

Phùng Cổ Đạo thong dong cười nói, “Nói trắng ra, cái tên cũng chỉ là một cách xưng hô. Cũng như ta có thể gọi ngươi là Huyết Đồ đường chủ, cũng có thể gọi ngươi là chuột chạy qua đường.”

“Ngươi!” Con mắt Huyết Đồ đường chủ trừng như muốn lồi ra, “Ngươi ít đắc ý! Ngươi đoán thử xem, nếu Tiết Linh Bích biết người mà hắn một lòng bảo vệ chính là kẻ mà hắn hận không thể diệt cho nhanh, hắn sẽ thế nào?”

Cao thủ của hầu phủ nghe vậy, mỗi người đều do dự xuống tay, rất nhanh bị phe Huyết Đồ đường nắm chuẩn sơ hở, hai bên bất phân thắng bại.

Phùng Cổ Đạo phảng phất như không nhìn thấy chiến trường xung quanh, “Hắn sẽ thế nào, có liên quan gì với ta đâu?”

Huyết Đồ đường chủ cười lạnh nói, “Hắn nơi chốn bảo vệ ngươi, thậm chí không ngại vì ngươi mà trúng ba mai Ngọ Dạ Tam Thi châm, ngươi thực sự dửng dưng?”

Phùng Cổ Đạo nói, “Nếu ta vì ngươi chắn ba mai Ngọ Dạ Tam Thi châm, ngươi sẽ làm thế nào với ta?”

Huyết Đồ đường chủ sửng sốt một chốc, lập tức kêu lên, “Ta quản ngươi đi chết!”

“Thì đó. Tiết Linh Bích trước thì diệt Ma giáo của ta, sau thì truy sát ta. Ngươi nghĩ ta có nên lo lắng đến sống chết của hắn không?” Phùng Cổ Đạo thản nhiên nói.

Cao thủ hầu phủ nghe đến đó đã không thể nào nghe tiếp được nữa.

Một người trong đó phỉ báng, “Phùng Cổ Đạo, ngươi không phải người! Hầu gia đối với ngươi ân trọng như núi…” Hắn vì nói mà phân tâm, một thanh đao sáng loáng lập tức hất ra thanh kiếm trong tay hắn, đâm tới cổ hắn.

Hắn thầm kêu không xong, đang định nhắm mắt lại chờ chết, lại nghe “Đing” một tiếng, đao phong gần đâm tới mình bị một mũi tên bắn cho lệch đi vài phân, sượt qua cánh tay hắn.

Người nọ bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, cảm kích nhìn sang Phùng Cổ Đạo.

Nhưng lại thấy Phùng Cổ Đạo bình tĩnh thu tay lại, phủi tay nói, “Nói thật, Huyết Đồ đường chủ, ta vẫn luôn kính phục ngươi.”

Huyết Đồ đường chủ hỏi, “Kính phục ta cái gì?”

“Kính phục ngươi rõ ràng ngu xuẩn như lợn, nhưng lại có nhiều người đi theo ngươi, bị ngươi che mắt như vậy.”

“Ngươi nói cái gì?” Huyết Đồ đường chủ oán hận bước tới trước hai bước.

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Phùng Cổ Đạo chậm rãi nói, “Lúc trước ngươi không dám động vào Lam Diễm minh, không dám động và Ma giáo, ta có thể xem như ngươi là kẻ thức thời là trang tuấn kiệt. Nhưng ngươi cư nhiên dám trắng trợn ngang nhiên ám sát hoàng thượng, mà còn dựa vào Hắc Bạch song quái…” Hắn khe khẽ thở dài, “Nếu ta không ‘khen’ ngươi ngu xuẩn, vậy cảm thấy thật có lỗi với hai chữ ngu xuẩn.”

Huyết Đồ đường chủ tức giận đến môi trắng bệch.

“Mặt khác, ngươi đã nhận mối làm ăn là giết ta, vậy mà không chỉ không giết ta, còn giúp ta giữ bí mật…” Phùng Cổ Đạo lắc đầu nói, “Ta thật không biết nên cảm kích ngươi, hay nên cảm kích trời cao cho ta một đối thủ ngu xuẩn như vậy đây.”

“Ngươi… ngươi…” Huyết Đồ đường chủ hét lớn một tiếng, hai tay vung lên, sáu viên Hàn Phách đan như thiểm điện mà vọt tới Phùng Cổ Đạo.

Hàn Phách đan và Ngọ Dạ Tam Thi châm là trấn đường pháp bảo của Huyết Đồ đường, cái sau bất ngờ đột ngột, khó lòng phòng bị. Cái trước băng hàn đến tận xương, chỉ cần hơi lạnh từ nó tản ra cũng là một loại hàn độc rất khó trị liệu rồi.

Phùng Cổ Đạo không dám khinh thường, thân thể cực nhanh đảo về thùng xe.

Bốn viên Hàn Phách đan bay lệch lên trời, hai viên theo Phùng Cổ Đạo vọt vào thùng xe.

Phùng Cổ Đạo thuận tay kéo chiếc áo choàng đen kia, vận nội lực đem nó múa thành một cơn gió xoáy đen, cuốn Hàn Phách đan vào trong áo khoác, sau đó phản đạn ném trả lại Huyết Đồ đường chủ.

Huyết Đồ đường chủ không ngờ Hàn Phách đan của hắn đi mà quay lại, vì sơ sẩy nên bị hơi lạnh của một viên quét qua cánh tay. Cánh tay lập tức đông lại thành băng.

Phùng Cổ Đạo nhân cơ hội tấn công hắn liên tiếp ba chiêu.

Huyết Đồ đường chủ biết độc của Hàn Phách đan nếu không giải trừ kịp lúc, không chỉ phải phế đi cánh tay, thậm chí sinh mệnh cũng không thể chống đỡ. Lập tức liều mạng né tránh thế tiến công của hắn, vừa hướng cao thủ hầu phủ hô to, “Hắn là Minh Tôn! Các ngươi còn giúp hắn?”

Cao thủ hầu phủ im lặng, mỗi người đều vùi đầu khổ chiến.

Cao thủ vừa được Phùng Cổ Đạo cứu mạng đột nhiên nói, “Huyết Đồ đường mỗi người đều phải diệt trừ!”

“Nói rất đúng!”

“Huyết Đồ đường mỗi người đều phải diệt trừ!”

Lời của hắn như một viên đá nhỏ, nhất thời kích dậy phản ứng như con sóng lăn tăn của các cao thủ khác.

Phùng Cổ Đạo xuống tay nhanh hơn, “Kế ly gián thất bại, đường chủ còn chiêu vô dụng nào nữa không?”

Huyết Đồ đường chủ bị hắn dồn ép thật chặt, ngay cả mở miệng cũng không được, đành phải cắn răng im lặng.

Phùng Cổ Đạo đột nhiên giơ tay trái sờ lên bụng dưới, sắc mặt thống khổ lui về phía sau, “Ngọ Dạ Tam Thi châm độc…”

Huyết Đồ đường chủ thấy thế thì đại hỉ, chân trái khụy xuống, rướn người lên phía trước, muốn lấy mạng Phùng Cổ Đạo, nhưng nhanh hơn hắn chính là cánh tay của Phùng Cổ Đạo ——

Hắn nhẹ nhàng nắm cổ kẻ kia, sau đó bẻ một cái, chợt nghe một tiếng “Rắc”, cần cổ Huyết Đồ đường chủ mềm oặt mà nghiêng về một bên.

Đáng thương cho hắn đến lúc chết cũng không hiểu được, màn vừa nãy rốt cuộc đã phát sinh như thế nào.

Phùng Cổ Đạo thu tay về, bỏ mặc cho thân thể hắn ngã phịch xuống dưới, thở dài nói, “Nói ngươi ngu xuẩn, ngươi còn không chịu nhận. Nếu là Ngọ Dạ Tam Thi châm, sao lại có thể phát tác ngay chính ngọ được chứ?” Hắn cúi người xuống, vươn tay vén mặt nạ lên, lộ ra gương mặt chữ điền góc cạnh.

(ngọ dạ là nửa đêm, chính ngọ là giữa trưa)

“Long Tu phái Trần Lễ Cao?” Trong mắt Phùng Cổ Đạo hiện lên một tia kinh ngạc.

Những sát thủ khác của Huyết Đồ đường thấy đường chủ đã chết, nhất thời tan tác như ong vỡ tổ, đều chạy trối chết.

Phùng Cổ Đạo thấy những cao thủ khác muốn đuổi theo, vội nói, “Giặc cùng đường đừng đuổi, để bọn chúng đi.”

Cao thủ dừng bước, ánh mắt nhìn hắn tràn ngập địch ý.

Phùng Cổ Đạo cười khổ đứng dậy nói, “Cho dù không phải bằng hữu, nhưng ít ra chúng ta hiện tại cũng không phải địch nhân.”

Một cao thủ trong đó nói, “Ngươi lẫn vào hầu phủ rốt cuộc có mục đích gì?”

“Mục đích không phải rất rõ ràng sao?” Phùng Cổ Đạo khoanh tay ôm ngực nói, “Đương nhiên là để khôi phục Ma giáo, một lần nữa làm chức vị Minh Tôn của ta.”

“Tại sao ngươi phải lừa dối Hầu gia?”

Phùng Cổ Đạo cảm thấy có chút mệt mỏi. Bởi vì những vấn đề này vô luận nhìn từ góc độ nào, cũng ấu trĩ đến không thể nào ấu trĩ hơn, “Vì ta muốn khôi phục Ma giáo.” Hắn dừng một chút, bổ sung một câu, “Nhưng ta cũng không muốn khiến hắn tổn thương.”

Trên mặt những cao thủ kia đều viết ‘không tin’.

“Nếu có cơ hội, ta mong có thể tự mình nhận lỗi với hắn.” Nếu đã bại lộ rồi, hắn cũng không cần phải che che giấu giấu nữa.

Cao thủ lúc nãy chịu ân cứu mạng của hắn đột nhiên nói, “Nếu ngươi muốn nhận lỗi, không bằng hãy tới Khai Phong.”

“Khai Phong?” Phùng Cổ Đạo khẽ giật mình, lập tức biến sắc nói, “Nguy rồi!”

Viên Ngạo Sách và Ma giáo giáo chúng đã chuẩn bị hội hợp ở Khai Phong, nói như thế, mục đích của Tiết Linh Bích là…

Trong đầu hắn vang lên câu nói lúc trước của Tiết Linh Bích ——

“Yên tâm, ngươi không cần thật sự đến Bễ Nghễ sơn đâu.”



Trách không được dọc đường Ma giáo trì trệ không có hành động, thì ra là như thế này.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến