Người Tôi Yêu Đã Ra Đi Mãi Mãi — Chương 2

Sau khi kết thúc đợt huấn luyện quân sự, chúng tôi bắt đầu chính thức lên lớp, hồi ấy nữ sinh học chuyên ngành tin học rất ít, còn nhớ rõ lớp chúng tôi chỉ có ba nữ sinh, bởi vì tỉ lệ khác giới hiếm hoi, hơn nữa trong trường chúng tôi cũng không có nữ sinh nào nổi bật, cho nên tiêu chuẩn chọn bạn gái cũng theo đó mà giảm xuống, chỉ cần đừng quá nam tính, hễ cô nào dịu dàng hòa nhã một tí liền bị người ta tranh nhau theo đuổi, trước thực tế này, tình huống của Tôn Dập nói cho chúng tôi biết, thế nào gọi là rượu thịt lầu son đem chưng trước kẻ đói, cách hai ngày em lại nhận được phong thư sặc sỡ, mọi người nếu không tranh giành mở ra thì cũng đem quăng vào thùng rác, nhìn phong thư nắn nót nét chữ xinh đẹp — gửi Tôn Dập, bị chúng tôi ngâm nước đến nhòe nhoẹt, tôi cũng đau lòng thay cho các cô nương.
Thỉnh thoảng có lúc buồn chán đến phát hoảng, mọi người sẽ giúp em nhặt lại thư trong thùng rác, rồi mở ra đọc. Không mở thì không biết, mở ra rồi mới bị dọa đến nhảy dựng, người này thật sự là hoa hồng rải đầy đường, ngày thường cũng không thấy em trò chuyện với nữ sinh, vậy mà viết thư cho em có cả Hoa Ban Hoa hoa khôi của trường, có cả Thu Hương đệ nhất mỹ nữ, hơn nữa còn có rất nhiều nữ sinh ở mặt sau thư đều ghi: cuối tuần x tôi đứng ở lầu x đường x đợi cậu, tôi sẽ đợi cho đến khi cậu đến mới thôi. Không biết những cô gái này sau đó thế nào, có lẽ ngay cả khi phải đợi đến tâm cũng lạnh vẫn muốn cùng em hôn môi. Huynh đệ mấy người chúng tôi tận tình khuyên em đi đi, nói rằng em có phúc lại chẳng biết hưởng, đến lúc đó liệu còn ai muốn theo đuổi em bây giờ. Em mờ mịt nhìn chúng tôi đáp, vậy thì tôi sẽ theo đuổi người ta, một câu khiến chúng tôi nghẹn lời không biết nên nói gì cho phải. Thực ra, em đã từng nói với tôi, hiện tại với em yêu đương không có ý nghĩa, em cũng không muốn quen cho vui. Sau này nếu gặp gỡ người nào mang lại cho em cảm giác, lúc ấy sẽ tính. Tôi cười em, đủ loại nữ sinh cho em lựa chọn, em lại nói không có cảm giác, cũng chỉ có thể làm Gay…
Chẳng qua năm đó nói đùa một câu, bây giờ nghĩ đến thật là mỉa mai, tôi không những nói suông, còn tự mình chơi với lửa, dẫu có chết cháy cũng muốn lao vào.
Em hai tay chống cằm, phiền não hỏi tôi, “Cậu nói tại sao nữ sinh thích tôi vậy chứ? Tôi còn không biết nhà người ta.” Tôi đáp, “Vì cậu đẹp trai.” Em vẫn như cũ khó hiểu độc thoại, “Phải không? Tôi không thấy vậy.” Tôi phụ họa theo, “Đúng vậy, thực ra tôi thấy mình cũng bình thường.”
Em lơ đãng liếc nhìn tôi, thản nhiên nói, “Thì có ai bảo cậu đẹp đâu.” Tôi thoáng sửng sốt, em nhìn thấy phản ứng của tôi liền lớn tiếng cười ác ý, sau đó bỏ chạy…
Nói về yêu đương, mẹ tôi vẫn luôn duy trì thái độ cổ vũ, bà ước ao có được một cô con gái như nhà người ta, cảm thấy con gái vừa khéo léo hiểu chuyện lại thông minh khả ái, mà tôi thì luôn nghịch ngợm gây tai họa, chọc bà tức giận không biết bao nhiêu lần, cho nên sau khi kì thi đại học kết thúc, suốt một mùa nghỉ hè, bà vẫn luôn càm ràm bảo tôi sớm tìm cho bà một nàng dâu xinh đẹp hiếu thuận, nói rằng tiền sinh hoạt yêu đương bà sẽ lo cho tôi, coi như là lệ phí yêu.
Dựa vào thái độ này của mẹ, tôi lên đại học cũng thoải mái làm càn, kết bạn với không ít nữ sinh, thư từ các nàng gửi cho, tuy rằng ít hơn Tôn Dập một chút, nhưng cũng có thể coi là thành quả lớn so với những kẻ khác, thế nhưng không biết vì nguyên nhân gì, mặc dù diện mạo các nàng cũng rất xuất sắc, tôi vẫn không hạ quyết tâm theo đuổi người ta, các nàng đối với tôi mà nói, có cũng được mà không có cũng xong, không có người nào cho tôi cảm giác mình không thể sống thiếu nàng.
Học kì đầu tiên trôi qua rất nhanh, mọi người trong kí túc xá của chúng tôi chung sống không đến nỗi tệ, nhưng hai chúng tôi có thể nói là thân thiết nhất, cơ hồ như hình với bóng, mỗi ngày cùng nhau ăn cơm ba bữa, cùng nhau lên lớp rồi vào thư viện, ngày lạnh thì cùng tụm năm tụm ba đi đến nhà tắm, đôi lúc còn cùng nhau trốn học, chỉ những khi tôi đi học thể dục hoặc tham gia các hoạt động xã hội mới chịu tách khỏi nhau, thời gian này phần lớn em đều ở lại kí túc xá đọc sách, nghe nhạc.
Tôi nhớ rõ vào giờ thể dục, em có đến hai lần, ngồi trên sân tập xem chúng tôi chơi bóng, lúc cùng nhau trở về em hỏi tôi, “Bóng rổ chơi vui vậy sao? Tôi thấy các cậu thật phấn khích a.” Tôi đáp, “Đương nhiên rất vui, đừng nói cậu chưa từng chơi chứ.” Em gật đầu, “Ừ, chưa chơi bao giờ. Ngay cả thể dục cũng chưa từng học qua.”
Tôi giật mình nhìn em, thế nhưng trên gương mặt kia vẫn tìm không ra một tia đau khổ bi thương, nếu có, chẳng qua chỉ là sự ngỡ ngàng, và chết lặng…
Tôi đột nhiên nổi lên cảm giác đồng cảm với em, em chỉ nói mình thể nhược nhiều bệnh, không nghĩ đến một người con trai trưởng thành lại thiếu đi nhiều lạc thú như vậy. Có một lần chúng tôi vào lớp muộn, tôi kéo em chạy vội đi, em vùng thoát khỏi tay tôi, nói, “Cậu đi trước đi, tôi không chạy được.” Lần đó, tôi cùng em chạy chậm đến giảng đường, nhưng cho dù chỉ chạy rất chậm, đến phòng học em đã hít thở không thông.
Sau khi thân mật tiếp xúc với nhau mới phát hiện, em không hẳn là người lạnh lùng xa cách như lúc đầu gặp mặt, ít nhất em cũng từ từ cho tôi thấy một mặt khác nơi em, khôi hài dí dỏm, thỉnh thoảng cũng rất yên tĩnh, có thể ngồi cả nửa ngày đọc sách, có điều quả thật em cũng không phải là người dễ dàng tiếp cận, tựa hồ chỉ chơi cùng tôi và hai người khác trong kí túc xá, các bạn học cùng lớp dường như cũng không nằm trong phạm vi quan hệ của em, đối với mọi người em luôn lễ độ, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
Ngược lại, tôi đã sớm cùng các huynh đệ khác kết thân với nhau, đặc biệt có những người chơi rất hợp, ngẫu nhiên sẽ ghé vào rủ nhau đi ăn, đương nhiên tiền cơm chia đều. Mỗi lần tôi đều gọi Tôn Dập cùng đi, đến nơi, em thường ngồi cạnh tôi tập trung ăn, em ăn rất ít, không thể nào so với chúng tôi, hơn nữa còn kén chọn, thường chỉ nhìn chằm chằm vào mấy món ăn, ăn no rồi lại ngồi yên nghe chúng tôi khoác lác, em nói ít đến đáng thương, so với lúc hai người chúng tôi trò chuyện với nhau còn không được một phần mười…
Dần dần, tôi cũng hiếm khi tham gia các hoạt động xã hội, thật ra những việc này cũng không có gì hứng thú, tôi đi chủ yếu là muốn làm quen với nhiều nữ sinh, vài lần thì cảm thấy mất hứng, đổi lại càng sẵn lòng ở cạnh Tôn Dập hơn, khi đó chúng tôi cùng một chỗ, cho tôi cảm giác rất dễ chịu, tính cách của chúng tôi bổ sung cho nhau vô cùng hòa hợp…
Cách học kì mới có hai tuần nghỉ đông, khí trời giảm đột ngột, nhiệt độ xuống dưới mức âm độ…
Khí hậu ở Hoa Đông và phương bắc khác nhau, nơi này tiết trời dưới mức âm xuống từ ba đến chín độ, nhưng bên trong không trang bị hệ thống lò sưởi, nói cách khác bên ngoài lạnh lẽo muốn mất mạng, mà trốn vào trong phòng cũng chẳng đỡ hơn bao nhiêu, nhiều lắm là bớt đi chút gió mà thôi, hơn nữa không khí nơi đây ẩm ướt hơn so với phương bắc, cái người ta thường gọi âm u lạnh lẽo chính là thế này đây.
Tôn Dập sợ lạnh, nhiệt độ vừa giảm ngay ngày hôm sau liền phải đi mua áo lông thật dày, ba lớp ngoài ba lớp trong hệt như cái bánh ú, chẳng qua em rất gầy, có mặc nhiều thêm cũng không cảm thấy cồng kềnh, chỉ là cử động trở nên chậm hơn một chút…
Hôm đó, cũng là ngày thứ hai sau khi nhiệt độ giảm, em đi mua áo lông, chăn mền. Buổi tối trước khi đi ngủ, em cột cho tôi một túi nước nóng, đã được đun sôi cẩn thận, ủ trong lòng bàn tay, hồi ấy nhà trường không cho học sinh sử dụng đồ dẫn điện, ấm nước điện cũng không được phép dùng, em đem túi chườm nhét vào ổ chăn của tôi, sau đó giẫm giường tôi trèo lên, bảo rằng đừng quá xúc động, cơm trưa ngày mai cho cậu mời.
Tôi thấy em mặc ba lớp quần, đến chân cũng không nhấc nổi, bộ dạng thật sự dở khóc dở cười, bèn tiến đến dùng sức đỡ em lên tầng trên. Không nghĩ em so với tưởng tượng của tôi còn nhẹ hơn rất nhiều, tôi dùng sức quá lớn, làm em ngã bật vào giường, may mà, phía bên kia là vách tường…
Em thở hồng hộc ngồi xuống càu nhàu, “Mặc nhiều quá cũng khó khăn, sao mà lạnh thế này a…..”
Cảnh tượng kia sở dĩ được tôi nhớ rõ đến như vậy, là vì bộ dạng ngay lúc đó của em, thật sự khiến cho người khác phải bật cười, thậm chí là….. đáng yêu, đúng vậy! Đúng là rất đáng yêu. Một bên em vừa bĩu môi oán trách, vừa cúi đầu chăm chú nhìn mấy sợi nhung rụng xuống, làn da trắng nõn xứng với áo lông màu ô-liu, rất ít người mặc áo bông to xụ lại xinh đẹp như vậy. Thế nhưng, em không biết thân nhiệt tôi là một cái lò lửa, buổi tối ngủ say chỉ biết đá chăn mền, huống hồ mẹ tôi cũng chuẩn bị đầy đủ chăn bông, căn bản không cần túi chườm nóng, nhưng em đã cất công nấu sôi rồi, tôi cũng không nỡ cự tuyệt, bèn đem nó đặt vào một đầu giường, rồi chui vào ổ chăn. Luồng nước ấm truyền qua lòng bàn chân thật sự dễ chịu, tôi rất nhanh liền đi vào giấc ngủ…
Chẳng biết qua bao lâu, tôi lạnh người tỉnh giấc, quả nhiên, bởi vì quá nóng mà đạp tung chăn mền xuống đất. Tôi bò xuống giường sờ soạng ôm lấy chăn, phủi sạch sẽ rồi ném lên giường, đang chuẩn bị quay lại ngủ. Vừa nhấc đầu, đã thấy trong mền của Tôn Dập lộ ra hai con ngươi, đang lườm tôi, trong phòng tối đen như mực, nhưng ánh mắt nọ sáng rực tựa lửa đốt, tôi sợ hãi nhảy dựng, cúi người nhỏ giọng hỏi, “Bây giờ mấy giờ rồi? Sao còn chưa ngủ a?” Em nhấp nháy mắt, sịt mũi nói, “Lạnh, ngủ không được.”
Tôi buồn bực, nhiều mền như vậy, ngay cả áo bông cũng phủ từ gót chân lên đến đỉnh đầu, còn sợ lạnh a, vừa nghĩ vừa luồn tay vào trong chăn của em, dường như chạm phải đầu gối, không khác gì một khối băng, tôi mang áo cộc quần đùi phơi người trong không khí lâu như vậy, so ra còn ấm hơn em, chúng tôi cùng hít một hơi, đồng thời mở miệng nói, tôi hỏi thật sao cậu lại lạnh như vậy, có phải ngã bệnh rồi không? Em thì hỏi sao cậu lại nóng như vậy, có phải phát sốt không? Tôi nói nóng cái đầu cậu, rõ ràng bản thân lạnh như băng. Em uất ức nhìn tôi đáp, tôi cũng không biết nữa, đại khái sau khi phẫu thuật thì thay đổi nhiều lắm, hai năm trở lại đây càng ngày càng thấy lạnh.
Tôi nhìn khuôn mặt em vùi trong chăn, bộ dạng rất đáng thương, dường như còn hơi bị cảm, mũi thở cũng không thông, đành do dự hỏi em, hay là tôi ngủ với cậu? Hoặc là cậu xuống dưới nằm? Tôi cũng nóng đến muốn đá cả mền. Em nghĩ một chút, nói, không thì cậu lên đây, trên này có lan can, nếu ngủ ở dưới nhất định sẽ có người bị té xuống, hơn nữa tôi cũng thật vất vả mới ủ chăn nóng lên được như thế này………
Tôi trèo lên, chui vào ổ chăn dày của em, thật sự là không hề nóng, từ đầu gối trở xuống hầu như rất lạnh, thật không biết sao em có thể chịu đựng được, lại còn nằm lâu như vậy. Giường rất chật, tuy rằng em gầy, mà tôi cũng không béo, nhưng muốn chứa cả hai nam sinh cao trên một mét tám thật không dễ dàng, chúng tôi chỉ có thể sít sao nằm cùng một chỗ, tôi vừa nằm xuống lập tức cảm thấy nóng cả người, hơn nữa chăn lại dày như vậy, ban đầu thân thể em lạnh đến cứng ngắc, chờ khi ổ chăn dần ấm lên cũng bắt đầu thả lỏng, tay chân sau một lúc liền quấn lấy người tôi, trong chốc lát, hô hấp bắt đầu trở nên trầm ổn, tôi biết em đang ngủ, khuôn mặt say ngủ dán vào bả vai tôi, sống mũi thẳng tắp tựa triền núi, miệng vẫn hơi vểnh lên, không nghĩ đến em khi ngủ trông giống trẻ con như vậy, trong tiếng ngáy cùng nghiến răng ken két của các bạn cùng phòng, tôi cũng chầm chậm chìm vào mộng đẹp…..
Hai tuần tiếp theo, trước khi ngủ tôi đều nằm vào chăn của em trước, ủ ấm lên, sau đó quay về giường mình, nếu để em tự mình ủ chăn, cơ hồ là không thể. Cứ như vậy, em dựa vào độ ấm tôi lưu lại và hai túi nước nóng có thể ngủ thẳng đến hửng sáng, chí ít cũng không vì rét cóng mà ngủ không yên. Qua một hai lần, tôi thật sự buồn ngủ, chẳng muốn đứng lên, vì vậy lại ngủ cùng em, hoàn hảo em ngủ rất ngoan, không ngáy cũng không nói mê, chỉ là vẫn luôn quấn lấy tôi, muốn đẩy cũng đẩy không xong, hại tôi ngày hôm sau đau nhức cả sống lưng.
[Khu vực Hoa Đông: Bao gồm Sơn Đông, Giang Tô, Chiết Giang, An Huy, Giang Tây, Phúc Kiến, Đài Loan và thành phố Thượng Hải Trung Quốc]
Nhận xét
Đăng nhận xét