BNTKN Chương 7: Bối bạn hữu lý (Thất)

Phùng Cổ Đạo: Hầu gia quả nhiên so với đại gia càng khó hầu hạ.
Ngay tại giây phút sinh tử này!
Một hạt thủy châu như ám khí mang theo khí thế vạn quân phóng tới, kham kham ngay tích tắc lúc ngoại sam của Phùng Cổ Đạo bị đoản thương đâm thủng, đánh bay đầu thương.
Lại một tiếng “Đốt”.
Đầu thương bị ghim tại thân cây cách đó không xa.
Phùng Cổ Đạo vuốt vuốt lỗ nhỏ trên ngoại sam, quay đầu nhìn về phía xe ngựa.
Tuyết Y Hầu đang dùng trúc giáp khuấy nước trong nồi.
Phùng Cổ Đạo bước nhanh tới bên xe ngựa, ấp lễ nói, “Đa tạ ân cứu mạng của Hầu gia.”
Tuyết Y Hầu buông tay, mỉm cười nói, “Ân tình của bản hầu, không phải dễ nợ như vậy đâu.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Ta đã có giác ngộ cúc cung tận tụy, chết chẳng từ nan rồi.”
“Ngươi nghĩ nợ ân tình của bản hầu sẽ khiến ngươi chết đi?”
“Ta là nghĩ đến tình huống xấu nhất.”
“Rất tốt.” Tuyết Y Hầu cười cười, nhưng nhìn không ra là rất tốt, hay là rất không tốt.
Bên kia A Lục phát hiện một người đánh không nổi, bèn gọi thị vệ tham gia quần ẩu.
Cái này gọi là song quyền nan địch tứ thủ, huống chi lúc này không chỉ là tứ thủ, mà là hơn bốn mươi thủ… Thích khách mấy lần muốn thi triển khinh công bỏ chạy đều bị bọn họ dùng các loại đồ vật đánh cho quay về, ngay cả hai chiếc hài cũng bị giật không cánh mà bay, rốt cuộc cố đánh mà bị tóm.
Tuyết Y Hầu đứng trên càng xe, nhìn thích khách bị trói thành bánh quai chèo đưa đến trước mặt mình, mắt khẽ nheo lại.
A Lục cố ý ở trước mặt y đại triển thân thủ, giáng một cái tát vào mặt thích khách, “Nói, ngươi là ai?”
Phùng Cổ Đạo vội ho một tiếng, “Ngươi có nghĩ, lấy mũ sắt của hắn ra, biết đâu đánh càng đã tay hơn không?”
A Lục ở sau lưng xoa xoa bàn tay bị mũ phản chấn đến hơi tê tê, quật cường nói, “Ta là muốn để mũ giáp phát ra tiếng vang chấn cho hắn đầu óc choáng váng, như vậy rất có lợi cho việc bức cung.”
“Có lý, cao minh!” Phùng Cổ Đạo hướng hắn giơ ngón tay cái lên, sau đó nhỏ giọng hỏi Tuyết Y Hầu, “Đây không phải là độc môn tuyệt học của hầu phủ chứ?”
Tuyết Y Hầu nói, “Cơ hội để ngươi cúc cung tận tụy đến rồi, để bản hầu kiến thức độc môn tuyệt học của ngươi một chút.”
A Lục môi giật giật, con mắt bất mãn trừng lên liếc Phùng Cổ Đạo, lui ra phía sau nửa bước, nhường chỗ.
Phùng Cổ Đạo vô tội xòe tay nhún vai, ngồi xổm bên cạnh thích khách, thở dài nói, “Ta biết, ngươi nhất định cho rằng ta sẽ lấy mũ giáp của ngươi ra, lấy đao gác trên cổ uy hiếp ngươi. Nếu như ngươi không trả lời, ta sẽ lấy đao ấn vào trong cổ ngươi từng tấc từng tấc, để máu chậm rãi chảy xuống, cho đến khi ngươi sợ mới thôi.”
Thích khách lạnh lùng trừng hắn.
“Nhưng mà, ta biết ngươi không sợ.” Phùng Cổ Đạo vươn tay lấy mũ sắt của hắn xuống, “Nhất định ngươi lại cho rằng, ngươi không sợ đau, ta sẽ dùng chiêu thọt lét để dằn vặt ngươi. Thọt bên nách ngươi, thọt xương sườn ngươi, thọt lòng bàn chân ngươi.”
Thích khách vẫn như cũ mặt không biểu tình.
“Nhưng mà ta không làm như vậy, bởi vì ngay cả người thiện lương vô tội như ta mà cũng dám giết, đã nói lên ngươi vô tình vô nghĩa tới mức nào, thông thường những kẻ vô tình vô nghĩa sẽ không sợ nhột.”
A Lục nhịn không được nói, “Ngươi không định ở chỗ này lải nhải tới khi hắn chịu không nổi chứ hả?”
Tuyết Y Hầu tự tiếu phi tiếu nói, “Hắn không phải lải nhải cho thích khách nghe, hắn là lải nhải cho ta nghe.”
Phùng Cổ Đạo quay đầu lại nói, “Hầu gia anh minh.”
“Phùng Cổ Đạo, đây là cúc cung tận tụy của ngươi đối với bản hầu?” Tuyết Y Hầu từ tốn vuốt ve ngọc ban chỉ trên ngón tay, “Bản hầu còn tại, ngươi đã tắc trách. Vậy nếu bản hầu không tại…”
“Phi phi phi.” Phùng Cổ Đạo nhanh chóng cắt lời y, nói, “Hầu gia phúc như đông hải, thọ bỉ nam sơn sao lại không tại được? Dù có không tại, cũng là chuyện của trăm năm sau.”
(bạn xỏ xiên anh, hiểu lệch nghĩa không tại tức là từ trần đó mà = =+)
A Lục phi một ngụm nói, “Ngươi nói bậy bạ gì đó. Hầu gia là nói vạn nhất hắn không ở trước mặt.”
“Vậy đi đâu rồi?”
“Đi…” A Lục ngẩn người nói, “Liên quan gì tới ngươi!”
Thích khách nhìn ba người đột nhiên vây lại với nhau, bỗng nhiên có loại cảm giác tịch mịch như bị bỏ rơi.
“Đủ rồi.” Tuyết Y Hầu lãnh đạm ngăn lại A Lục đang nổi giận, nói với Phùng Cổ Đạo, “Ngươi chỉ cần dùng một phần ba công lực chọc giận ta đối phó hắn là được.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Hầu gia quá lời, ta chưa bao giờ dám chọc giận Hầu gia, ta cho tới giờ đều là khen tặng Hầu gia.”
“… Ngươi cũng khen tặng hắn một chút đi.”
Phùng Cổ Đạo quay đầu lại nhìn thích khách.
Thích khách vẫn như cũ trưng ra gương mặt lạnh.
Phùng Cổ Đạo khách khí nói, “Thích khách huynh quả nhiên anh minh thần võ, trí mưu hơn người. Không hổ là tài năng trụ cột trong giới sát thủ.”
Con ngươi thích khách giật giật.
“Hiếm có nhất chính là, thích khách huynh cư nhiên còn trông anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng như vậy, có thể nói là Phan An tái thế, Tống Ngọc phục sinh.”
Ánh mắt mà thích khách nhìn hắn đã giống hệt nhìn một tên ngớ ngẩn rồi. Từ nhỏ đến lớn, hắn không bị người ta mắng là mũi bẹp, mắt tam giác thì đã xem như không tồi… Phan An Tống Ngọc? Đó chính là lúc tái thế phục sinh không có đem thi thể đã hư thối tu bổ lại.
“Ta từ nãy tới giờ vẫn luôn nghĩ, nếu ta có được phân nửa dung mạo, phân nửa tài hoa như thích khách huynh đây, vậy đời này ta không còn gì tiếc nuối.” Phùng Cổ Đạo nói đến đây, xúc động đến không kềm chế được, “Chẳng hay lệnh đường dạo này có mạnh khỏe không?”
Thích khách: “…”
“Ta rất tưởng niệm bà. Mặc dù chúng ta trước giờ chưa hề gặp mặt, nhưng là tri kỷ đã lâu.”
Thích khách: “…” Hắn là cô nhi.
Phùng Cổ Đạo không ngừng cố gắng, “Đối với lệnh tôn, ta vẫn rất kính phục. Có thể sinh ra thứ nhi tử như ngươi, cần rất nhiều dũng khí. Ý ta muốn nói là, sinh ra nhi tử hoàn mỹ như ngươi, mà không tự ti mặc cảm đến treo cổ tự sát, là cần có dũng khí.”
…
“Được rồi.” Tuyết Y Hầu chậm rãi thở ra một hơi, “Vẫn là A Lục tới đi.”
Lúc Phùng Cổ Đạo nhường chỗ có chút lưu luyến.
“Ngươi rất sợ bản hầu từ miệng hắn có được tin tức sao?” Tuyết Y Hầu hỏi.
Phùng Cổ Đạo nhìn thích khách đang bị A Lục dùng thủ pháp đại nội chuyên dụng để kích thích huyệt đạo quanh thân và các khớp xương trên khắp thân thể, thở dài nói, “Ta chỉ sợ hắn nhất thời nghĩ quẩn, cắn túi độc trong hàm răng. Độc dược đó là Huyết Đồ đường đặc biệt nghiên cứu ra dùng để tự sát, hiệu quả tuyệt đối không thua gì chẫm tửu của Hầu gia.”
Tuyết Y Hầu mâu quang lóe lên.
A Lục lập tức nắm hàm dưới của thích khách, chỉ nghe “pặc” một tiếng, hàm dưới đã bị tháo xuống.
Nước bọt của thích khách không ngừng từ trong mồm chảy ra, con mắt ác độc mà trừng Phùng Cổ Đạo.
Phùng Cổ Đạo thở dài nói, “Tên này nhất định là người mới. Thông thường người của Huyết Đồ đường khi bị tóm được, trước tiên sẽ cắn túi độc tự sát.”
Tuyết Y Hầu liếc nhìn hắn, “Nghe có vẻ, ngươi hơi tiếc nuối.”
Phùng Cổ Đạo: “Có loại cảm giác tang thương rằng mới không bằng cũ. E là tới sau cùng, mối làm ăn của Huyết Đồ đường sẽ bởi vì không người nối nghiệp mà mai danh ẩn tích.”
Tuyết Y Hầu nói, “Theo cát ngôn (lời may mắn) của ngươi.”
A Lục muốn lấy túi độc trong miệng thích khách ra.
Tuyết Y Hầu nói, “Túi độc dễ vỡ. Phùng Cổ Đạo ngươi tới đi.”
Phùng Cổ Đạo ủy khuất nói, “Tay của ta hay của A Lục đều là tay như nhau.”
“Nếu túi độc vỡ, ngươi phải đi liếm đầu lưỡi của thích khách một cái.” Tuyết Y Hầu cười tủm tỉm nói.
Phùng Cổ Đạo rùng mình, “Hầu gia muốn cho ta chết, sao không chính đại quang minh mà nói?”
“Ngươi trúng Tam Thi châm, chưa chắc sẽ chết. Nói không chừng nhân họa được phúc.”
“Đa tạ Hầu gia suy xét chu đáo.”
“Vậy còn không đi?”
“Chân ta bị chuột rút.” Phùng Cổ Đạo chôn chân tại chỗ không chịu động.
“A Lục, cõng hắn đi.”
Phùng Cổ Đạo thấy A Lục hùng hổ đi tới, vội vã chạy đến bên cạnh thích khách, “Không rút nữa.”
Thích khách hoàn toàn không còn bình tĩnh như trước, hai ngọn lửa trong mắt phảng phất có thể bắn ra bất cứ lúc nào.
“Thích khách huynh, tin rằng nghe được lời ca ngợi vừa rồi, nên biết kính ngưỡng của ta đối với ngươi như nước trong ngàn con sông, bát ngát mênh mông. Hôm nay đắc tội là vì tình thế bất đắc dĩ, nếu ngươi thương cảm ta đồng tình ta thương hại ta… Không bằng hãy theo ý Hầu gia, nói ra thân phận của kẻ sau màn làm chủ đi. Nếu ngươi không chịu, ta chỉ có thể cởi sạch y phục ngươi, ném vào kỹ viện…” Phùng Cổ Đạo vươn tay, đột nhiên đỡ lấy hàm dưới của hắn, “Tiếp khách.”
Máu đen từ trong mồm thích khách không ngừng trào ra, con ngươi hắn lồi ra, tàn bạo mà trừng Phùng Cổ Đạo, trong mắt chứa mạt tiếu ý mà chỉ có đây đó mới biết được, “Minh… Tôn…” Hắn dùng thanh âm cực thấp cực chậm nỉ non.
“Minh Tôn?” Phùng Cổ Đạo cao giọng đọc ra, sau đó vội vàng điểm huyệt đạo của hắn, “Thích khách huynh, nếu ngươi nguyện ý, cần gì không nghĩ thông suốt mà nuốt độc dược như vậy chứ?”
Chỉ là tất cả đã muộn, thích khách hai mắt trợn lên, trực tiếp duỗi chân.
Phùng Cổ Đạo cảm thán nói, “Vị thích khách huynh này thật là… trung nghĩa lưỡng toàn. Vì trung với Huyết Đồ đường, hắn không tiếc tự sát. Nhưng vì không cô phụ A Lục và ta đã lãng phí nhiều khí lực lời lẽ như vậy, hắn vẫn nói ra kẻ sau màn xúi giục kia. Chết cũng chết vinh quang như vậy, đúng là hiếm có.”
Tuyết Y Hầu sâu xa khó lường mà nhìn hắn một lúc lâu, mới chậm rãi niệm hai chữ ‘Minh Tôn’ một lần, khóe miệng ngậm tia cười lạnh, “Không ngờ đường đường Ma giáo Minh Tôn cũng mượn lực lượng của Huyết Đồ đường để truy sát phản đồ.”
Phùng Cổ Đạo cười nói, “Lẽ nào Hầu gia chưa nghe qua phượng hoàng rơi xuống đất không bằng cả con gà sao? Minh Tôn bây giờ đã thế đơn lực cô, đã thành chó mất chủ, mượn Huyết Đồ đường truy sát ta đã là tôn nghiêm cuối cùng của hắn.”
Tuyết Y Hầu nói, “Ta nguyên bản còn dự định thu hắn về môn hạ, hôm nay xem ra…”
“Hắn là kẻ hèn nhát đỡ không dậy nổi.” Phùng Cổ Đạo cắt lời.
Tuyết Y Hầu liếc xéo hắn.
Phùng Cổ Đạo cười khổ, “Hầu gia cũng biết ta với hắn thề bất lưỡng lập.”
“Bản hầu rất mong các ngươi có thể trở thành trợ thủ đắc lực cho bản hầu.”
“Vậy lúc trước Hầu gia không nên giết nhiều người của Ma giáo như vậy.”
Tuyết Y Hầu nói, “Nếu không chém hết cành lá bên người Minh Tôn, bản hầu làm sao khiến hắn ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ.”
“Ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ?” Biểu tình của Phùng Cổ Đạo rất cổ quái.
Tuyết Y Hầu nói, “Đương nhiên, tuyệt đối không phải cái loại như trong đầu ngươi đang nghĩ.”
Phùng Cổ Đạo cười gượng, “Ta chả nghĩ gì cả.”
“Uống cạn nước trong nồi, lên đường khởi hành.” Tuyết Y Hầu xoay người quay về thùng xe.
Phùng Cổ Đạo nhìn nồi nước trong tới nỗi có thể nhìn thấy đáy, nói, “Hầu gia, không có lá trà.”
“Nếu có lá trà, bản hầu đã cho ngựa uống rồi.”
Phùng Cổ Đạo: “…”
Nhận xét
Đăng nhận xét