BNTKN Chương 47. Phản thủy hữu lý (Nhị)

AINY by hiki247

Tiết Linh Bích: Có nợ hay không, cam tâm tình nguyện.

Ngày hôm sau, Phùng Cổ Đạo tiến cung tạ ân, Tiết Linh Bích cáo ốm xin nghỉ.

Đến hoàng cung, hắn chỉ thấy một nơi gọi là thượng thư phòng* từ phía xa xa, sau đó một thái giám đi ra thuật lại những lời sáo rỗng mà hoàng đế động viên ngợi khen hắn, rồi tống hắn trở về.

*(thượng thư phòng: nơi hoàng tử hoàng tôn đọc sách học hành)

.

Phùng Cổ Đạo trở lại hầu phủ, thấy các phó dịch ra ra vào vào dọn đồ vào trong, không khỏi hiếu kỳ hỏi, “Ai đưa tới?” Tiết Linh Bích đối đãi khách có tiếng mặt lạnh tâm lạnh, ngoại trừ Sử thái sư lần kia bồi lễ, hắn chưa từng thấy những kẻ khác chạy tới nịnh bợ.

Tông Vô Ngôn vừa lúc đứng ở đầu bên kia chỉ huy, nghe vậy nói, “A Lục từ bên ngoài mang về.”

“A Lục đã trở về?” Phùng Cổ Đạo cả kinh. Nếu hắn nhớ không lầm, A Lục lúc trước muốn đến Bễ Nghễ sơn hỏi thăm hư thực. Hắn và A Lục tuy tương giao hời hợt, nhưng suy xét lời nói, hành vi, tính tình của hắn, nếu không có thu hoạch, thì sẽ không trở về sớm như thế.

Tông Vô Ngôn hữu ý vô ý liếc mắt nhìn hắn, “Đang ở thư phòng với Hầu gia.”

Ở thư phòng làm gì?

Tông Vô Ngôn cũng không nói gì nữa.

Mặt Phùng Cổ Đạo đột nhiên thả lỏng, cười nói, “Nếu A Lục tặng thứ tốt, Tông tổng quản nhớ để dành cho ta một phần a.”

Tông Vô Ngôn ôn hòa nói, “Đây là dành cho Hầu gia, ta không làm chủ được.”

Phùng Cổ Đạo cười cười, khoan thai đi về phía thư phòng.

Đợi tới chỗ không người, bước chân của hắn dần nhanh hơn, cho đến khi mái hiên quen thuộc xuất hiện trong tầm nhìn, mới bước chậm lại.


Kỳ thực, hắn không cần kinh hoảng như vậy.

Phùng Cổ Đạo từ tốn rảo bước tiến vào viện tử.

Huyết Đồ đường chủ tự thân khó bảo toàn, Ma giáo được hoàng đế công nhận, nguy cơ đã giải trừ. Ân ân oán oán giữa Tiết Linh Bích và tiền Minh Tôn là chuyện riêng của bọn họ, hắn có thể hoàn toàn khoanh tay đứng nhìn. Lại nói tiếp, nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành rồi. Điều duy nhất hiện tại phải làm, chính là từ hầu phủ kim thiền thoát xác, để người tên Phùng Cổ Đạo vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời này.

—— Vĩnh viễn.

.

Cửa thư phòng càng lúc càng gần.

Hắn nghe được tiếng kêu chói tai của A Lục, “Hầu gia!”

Bước chân của Phùng Cổ Đạo bỗng nhiên dừng lại. Cách cánh cửa phòng, hắn nghe được tiếng thở dốc kịch liệt của A Lục, Tiết Linh Bích thì lại rất bình thường.

“Ta tin hắn.” Y sơ đạm nói.

Phùng Cổ Đạo thở ra một hơi. Lúc này hắn mới phát hiện, từ khi nghe được tiếng kêu của A Lục, mình dĩ nhiên ngừng thở.

Cửa cót két một tiếng mở ra.

Tiết Linh Bích chắp tay sau lưng đi ra, hai tròng mắt lạnh lùng vì thấy được người đứng ngoài cửa mà hơi loan loan, “Về rồi à?”

“Ân.” Thanh âm từ trong cổ họng Phùng Cổ Đạo nghẹn ra, áp lực mà căng thẳng.

“Trong cung vui không?” Tiết Linh Bích dường như không có việc gì mà tán gẫu.

Phùng Cổ Đạo khẽ rũ mí mắt, ánh mắt đảo qua mặt đất, lập tức ngước lên, bình tĩnh như gương, “Cúi đầu khom lưng đi hết một đoạn dài, chẳng thấy được cái gì cả, chỉ nghe công công thuật lại mấy lời ca ngợi sáo rỗng một hồi rồi đi về.”

Tiết Linh Bích bật cười nói, “Mấy lời ca ngợi đó có phải là trung quân thể quốc, đăng cao năng phú*không?”

*(đăng cao năng phú: đèn treo trên cao thì sáng tỏ thấy được xa, ý nói nhân tài hữu dụng cho đất nước)

Phùng Cổ Đạo thở dài nói, “Đăng cao năng phú thì cũng được. Ta bất quá chỉ là một Hộ bộ Chiết Giang thanh lại ti chủ sự, câu ‘Thương dân như con, việc cần thì làm’ lại không biết lấy cơ sở từ đâu nữa?”

Tiết Linh Bích nói, “Ai cũng vậy thôi. Lệ thường trong cung rồi.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Mệt cho ta còn chờ mong hoàng thượng có thể tặng vài lời răn, để ta trở lại bổ sung vào gia huấn.”

“Ngươi không trách hoàng thượng?” Tiết Linh Bích nói.

Phùng Cổ Đạo không chút hoang mang mà thở dài, “Nếu đã làm, thì làm tới cùng*. Vô luận như thế nào, ta cuối cùng cũng được thụ phong làm nhất đẳng nam tước, dù phải thực sự lừng lẫy xả thân, cũng coi như làm rạng rỡ tổ tông. Sau đó gặp được nương ta dưới cửu tuyền, cũng dễ ăn nói hơn.”

*(Nguyên văn – ký lai chi, tắc an chi: dịch nghĩa… giải thích dài quá lười quá = =ll mọi người hiểu theo nghĩa bên trên nhé)

“Lừng lẫy xả thân?” Thanh âm Tiết Linh Bích đột nhiên thả nhẹ, “Ta cho phép sao?”

“Hắn diễn trò thôi.” A Lục đột nhiên từ trong phòng vọt ra, trong viền mắt tràn đầy phẫn nộ và ủy khuất, “Hắn căn bản là tay sai của Ma giáo! Từ đầu tới đuôi, hắn đều là diễn trò.”

Phùng Cổ Đạo thản nhiên nói, “A Lục ca có căn cứ nào không?”

“Ngươi tưởng ta không biết sao? Kỳ thực lúc trước Hầu gia đánh Bễ Nghễ sơn…”

“Đủ rồi.” Đuôi mày Tiết Linh Bích lạnh lùng.

A Lục không dám tin mà nhìn y, “Hầu gia…”

Tiết Linh Bích nói, “Ngươi lui xuống trước đi.”

“Hầu gia.” A Lục chưa mất hy vọng vẫn muốn nói thêm gì đó.

Khóe mắt Tiết Linh Bích thoáng liếc qua.

Giọt lệ đọng trên viền mắt A Lục rốt cuộc lăn xuống, sau đó oán hận trừng mắt liếc Phùng Cổ Đạo, quay đầu bỏ chạy.

Phùng Cổ Đạo có chút hổ thẹn, “Hắn là hài tử.”

“Ta không nuôi hài tử.” Với y mà nói, A Lục là thuộc hạ. Mà làm thuộc hạ nên có giới hạn và chừng mực của thuộc hạ, xem từ điểm này, y rất thỏa mãn về Tông Vô Ngôn.

Phùng Cổ Đạo sờ sờ mũi nói, “Hầu gia nghĩ nhiều, hài tử tự nhiên có Hầu phi nuôi rồi.”

“Hầu phi?” Tiết Linh Bích đầu tiên là nhíu mày, lập tức lộ ra nụ cười cổ quái, “Ân, chỉ là không biết vị Hầu phi kia có nguyện ý hay không thôi.”

“Hầu phi sao lại không nuôi tiểu Hầu gia do Hầu gia và Hầu phi thân sinh?” Phùng Cổ Đạo cố ý nhấn mạnh hai chữ ‘Thân sinh’.

Tiết Linh Bích đạm nhiên cười, không tiếp tục dây dưa ở vấn đề này, “A Lục lần này trở về, mang về không ít thứ tốt. Ngươi đi chọn vài thứ mình thích đi.”


Nếu A Lục biết những thứ hắn vất vả mang về cuối cùng rơi xuống tay mình, chỉ sợ sẽ muốn đập đầu mà chết.

Phùng Cổ Đạo nghĩ như vậy, lại có thêm vài phần hả hê, “Đa tạ Hầu gia.”

A Lục lần này mang về không ít, nhưng được gọi là chính phẩm bất quá chỉ hai ba món, mà lại là tiểu phẩm. Dù sao với bổng lộc của hắn đừng nói mua nhiều trân phẩm như vậy, dù cho chỉ là một món cũng phải để dành hơn mười năm.

Phùng Cổ Đạo tiện tay chọn vài bức tranh chữ mô phỏng.

Tiết Linh Bích ở bên cạnh nói, “Nếu ngươi thích tranh chữ, không bằng tới thư phòng ta chọn vài thứ.”

Tranh chữ trong phòng y là bản gốc.

Phùng Cổ Đạo trong đầu thèm muốn chết, nhưng cái mồm lại liên tục nói, “Ta vẫn là vừa ý mấy bức này. Ngươi xem, trong bức tranh này con thuyền đơn độc đi xa, mặt hồ trong như gương, chẳng lẽ không phải có vài phần ý cảnh ‘Tiểu chu tòng thử thệ, giang hải ký dư sinh*’ sao?”

*(Đây là hai câu thơ cuối trích từ bài thơ Dạ quy Lâm Cao (Đêm ở Lâm Cao) của nhà thơ Tô Đông Pha. Tạm dịch:

Chiếc thuyền nho nhỏ trôi từ đây

Gửi mảnh đời thừa chốn biển sông)

Tiết Linh Bích nhíu nhíu mày, “Ý không tốt.”

“Ta lại nghĩ ý cảnh cao xa, làm cho lòng dạ bao la.”

Tiết Linh Bích thản nhiên nói, “Ngươi không phải đã nói muốn vinh quang gia môn à? Tại sao vào quan trường mới hơn một tháng, đã hướng tới ‘giang hải dư sinh’ rồi?”

Phùng Cổ Đạo nói, “Làm người luôn có hai mặt, một mặt kiên cường, một mặt yếu đuối. Một mặt lòng mang chí lớn, một mặt cẩu thả thích hưởng an nhàn. Một mặt mong mỏi triều đình cao cao, một mặt ước mơ giang hồ xa xôi. Đáng tiếc vi cá tay gấu không thể cùng ăn.”

Tiết Linh Bích cười nói, “Tối nay ta bảo trù phòng chưng tay gấu vi cá, cho ngươi ngồi hưởng Tề nhân chi phúc*.”

*(phúc của người Tề, ý nói cuộc sống mỹ mãn một thê một thiếp, sau này nói về cuộc sống phú quý một phu một thê nhiều thiếp. Tham khảo link ở đầu trang)

Phùng Cổ Đạo tâm niệm khẽ động, nhịn không được nghiêng đầu nhìn y.

Chỉ thấy y mang nụ cười tha thiết, sóng mắt uyển chuyển như nước hồ thu trong vắt, thanh diễm sáng ngời, nữ tử cũng không sánh bằng.

Phùng Cổ Đạo yết hầu căng thẳng, “Hầu gia.”

“Ân?” Tiết Linh Bích kề đầu tới gần.

Phùng Cổ Đạo vội vàng ngoảnh sang một bên, con mắt đảo loạn xung quanh nói, “Ách, không biết bữa tối chừng nào nấu xong?”


“Chúng ta ngay cả ngọ thiện còn chưa có ăn.” Tiết Linh Bích khó nén tiếu ý.

Phùng Cổ Đạo cắn đầu lưỡi để bản thân thanh tỉnh.

“Phùng Cổ Đạo.” Thanh âm của Tiết Linh Bích trầm thấp.

“Ân?” Phùng Cổ Đạo quay đầu lại, liền thấy gương mặt của Tiết Linh Bích chậm rãi kề sát vào mặt mình. Hắn vô thức ngửa ra sau, lại không ngờ Tiết Linh Bích nhanh miệng, đôi môi trực tiếp lướt qua khóe miệng hắn, hạ xuống một nụ hôn khẽ.

“…” Phùng Cổ Đạo trừng to mắt, trơ mắt nhìn y lui về sau, đoán không ra vừa rồi y rốt cuộc là hữu tâm hay vô ý.

Tiết Linh Bích vân đạm phong khinh chuyển quanh đống đồ vật một vòng, lại thấy hắn ngơ ngác đứng tại đó, mỉm cười nói, “Không bằng đêm nay chúng ta nâng cốc tâm sự, thế nào?”

“…” Phi thường không ‘thế nào’.

Đây là suy nghĩ toát ra trong đầu Phùng Cổ Đạo sau khi Tiết Linh Bích đã rời đi thật lâu.

.

Ăn xong sơn trân hải vị là tay gấu vi cá, thắp hai trản đèn lồng, đun một ấm trà xanh, ngẩng đầu thưởng thức gió mát trăng thanh, cũng có một phen ý cảnh đặc biệt.

Nếu không có ‘kinh hỉ’ thình lình xảy ra lúc sáng, Phùng Cổ Đạo có thể sẽ cảm thấy rất thích ý.

Đáng tiếc đó chỉ là có thể.

So sánh với cái người cứ thấp tha thấp thỏm là hắn, Tiết Linh Bích lại bình thản, “Vi cá tay gấu ăn cùng có tư vị ra sao?”

Phùng Cổ Đạo cảm nhận đi cảm nhận lại cả nghìn vạn lần trong lòng, lúc trả lời thì cẩn thận còn hơn cả lúc mới vào phủ, “Vi cá tay gấu là kỳ trân mỹ vị thế gian hiếm có, đáng tiếc Phùng Cổ Đạo xuất thân thảo căn, ngẫu nhiên nếm được một lần đã là may mắn ba đời, vẹn toàn đôi bên ngược lại khó có thể thích ứng.” Những lời này hắn muốn nói cho Tiết Linh Bích nghe, hoặc càng như nói cho bản thân mình nghe.

Tiết Linh Bích nghe mà đầu xì khói, một lát mới nói, “Người sống trên đời, bất quá chỉ sống để nếm thử những gì mình muốn.”

Phùng Cổ Đạo mỉm cười nói, “Lời của Hầu gia rất đúng.”

Gió mát vi vu, trăng sáng vằng vặc.

Trong viện, hai chiếc bóng dưới ánh trăng đều kéo dài về hai phía, không hề chồng lên nhau.

Tiết Linh Bích nhìn nước trà trong chung, dửng dưng nói, “Ngươi chuẩn bị bao giờ khởi hành?”

Phùng Cổ Đạo trong lòng nóng lên, lập tức lại lạnh đi, suy nghĩ một lát, nói, “Ngày mai.”

Tiết Linh Bích chợt giật mình.

“Đau dài không bằng đau ngắn, nếu phải đi, không bằng sớm đi.” Phùng Cổ Đạo nâng chung, hướng y cúi đầu nói, “Vừa tiến vào hầu phủ, Phùng Cổ Đạo cử chỉ càn rỡ, nhờ có Hầu gia khoan dung độ lượng mới tha được tội hồ nháo của ta.” Hắn khi đó, trong lòng tràn đầy địch ý, cho nên mới đâm chọt trêu ngươi, miệng đầy minh bao ám phúng (khen ngoài miệng cười chê trong lòng).

Tiết Linh Bích cầm lấy chung trà cùng hắn nhẹ nhàng chạm nhau, “Có thể cho biết nguyên do không?”

Phùng Cổ Đạo chớp chớp mắt, “Hầu gia là thiên chi kiêu tử, quyền cao chức trọng, mà ta lại là tiểu nhân gian hiểm phản bội dựa lưng để thỏa mãn tư lợi. So sánh khập khiễng, trong lòng khó tránh vài phần đố kỵ khó ức chế.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ Hầu gia đối ta ân trọng như núi, ta tự nhiên đầu rơi máu chảy, cũng báo đáp không tiếc gì.” Phùng Cổ Đạo không hề đề cập tới nụ hôn lúc sáng.

Trong mắt Tiết Linh Bích hiện lên một tia thất lạc, lập tức cười nói, “Ta trong tối ngoài sáng tổng cộng bố trí bốn nhóm nhân mã. Bát đại cao thủ sẽ đồng hành với ngươi, ba nhóm khác, một nhóm mở đường, một nhóm bảo hộ ven đường, nhóm còn lại đoạn hậu. Nếu trên đường có đột biến, có thể đầu đuôi hô ứng.”

Phùng Cổ Đạo nghẹn họng trân trân nhìn y nói, “Như vậy có phải quá mức rêu rao không?” Cứ thế này, con thuyền nhỏ của hắn làm sao có thể chìm trong sông biển?

Tiết Linh Bích mỉm cười nói, “Yên tâm. Ba nhóm trong tối mỗi người thân kinh bách chiến, tuyệt sẽ không đơn giản bại lộ hành tung.”

“Nhưng mà…” Phùng Cổ Đạo muốn nói lại thôi.

Tiết Linh Bích nói, “Điều duy nhất ta lo lắng chính là Viên Ngạo Sách, bất quá nghe nói hắn và Kỷ Vô Địch đã đi trước một bước, tạm thời không tạo thành uy hiếp.”

Trên mặt Phùng Cổ Đạo lộ vẻ khó xử, hết lần này tới lần khác lại không thể nói ra một câu phản bác.

Tiết Linh Bích cho rằng hắn lo chuyện này may rủi không rõ, liền an ủi, “Yên tâm, ngươi không cần thật sự tới Bễ Nghễ sơn đâu.”

Con ngươi Phùng Cổ Đạo co rụt lại, thử nói, “Ý Hầu gia là…”



“Ta tự có dự định.” Nụ cười của Tiết Linh Bích hơi trầm xuống.

Nhận xét