BNTKN Chương 46. Phản thủy hữu lý (Nhất)

AINY by hiki247

Tiết Linh Bích: Có nợ hay không, cam tâm tình nguyện.

Mắt thấy chân trái đã bước qua bậc cửa, Phùng Cổ Đạo vươn tay vịn khung cửa, vững vàng chôn chân tại chỗ, mỉm cười nói với Tiết Linh Bích vừa quay đầu lại, “Ta đói bụng.”

Tiết Linh Bích chớp chớp mắt, “Ngươi một ngày có lúc nào không đói không?”

“Có.” Phùng Cổ Đạo nói, “Lúc ăn, và lúc mới ăn xong.”

Tiết Linh Bích: “…”

Tông Vô Ngôn sai người dọn đầy một bàn trong phòng ngủ của Tiết Linh Bích.

Đối mặt với một bàn đầy mỹ thực, Phùng Cổ Đạo ăn thật chậm rãi.

Tiết Linh Bích ở bên cạnh gắp thức ăn cho hắn.

“Ngươi không ăn?” Phùng Cổ Đạo nhìn khuôn mặt mệt mỏi rã rời của y, vắt nát óc mà nghĩ làm cách nào có thể ăn chậm một chút, kéo dài thời gian một chút, “Nếu ngươi mệt, nghỉ ngơi trước đi ha? Ta ăn chậm lắm. Ta đi trù phòng ăn cũng được.”

“Ta không mệt.” Tiết Linh Bích bình tĩnh nói ra lời hoàn toàn tương phản với sắc mặt của mình, tùy ý ăn vài miếng, rồi lại bắt đầu gắp thức ăn vào chén hắn, “Ngươi ăn nhiều một chút, ta không đói.”

Phùng Cổ Đạo nhìn đống thức ăn càng lúc càng cao, có khổ mà không thể nói, đành thử thăm dò dời đi lực chú ý của y, “Hoàng thượng triệu ngươi tiến cung là vì chuyện Huyết Đồ đường?”

“Đây là một trong số đó.” Đũa trong tay Tiết Linh Bích chậm rãi dừng lại.


Một trong số đó?

Phùng Cổ Đạo trong lòng căng thẳng. Chẳng lẽ Viên Ngạo Sách đã động thủ rồi?

“Ma giáo đã thêm vào hàng ngũ truy bắt Huyết Đồ đường.” Giữa trán Tiết Linh Bích mang theo một tia sầu muộn.

Phùng Cổ Đạo cười gượng nói, “Điều này không phải tốt sao. Chó cắn chó miệng đầy lông*, triều đình có thể ngồi chờ ngư ông đắc lợi rồi. Hầu gia hẳn nên vui vẻ mới phải.”

*(nguyên văn: cẩu giảo cẩu nhất chủy mao, ý nói cả hai bên đánh nhau là vô ích, hai bên đều có thương tổn)

“Ngươi không sợ Ma giáo tro tàn lại cháy, càng thêm lớn mạnh sao?” Tiết Linh Bích mang vẻ sầu lo lại chuyển thành tức giận mơ hồ, “Viên Ngạo Sách cũng không phải kẻ biết yên phận. Giờ đây Minh Tôn đã chết, lấy tính cách trừng mắt tất báo* của hắn mà xem, chỉ e rất nhanh sẽ tính toán tới ngươi.” Lúc trước sở dĩ Viên Ngạo Sách không giết hắn là vì muốn mượn tay Huyết Đồ đường. Hiện tại Huyết Đồ đường tự thân khó bảo toàn, không rảnh để ý tới hắn, như vậy cực có khả năng Viên Ngạo Sách sẽ tự mình ra tay.

*(trừng mắt tất báo: nguyên văn – nhai tí tất báo. Trích từ câu “nhất phạn chi đức tất thường, nhai tí chi oán tất báo”: ơn nghĩa dù nhỏ tới đâu cũng phải đền, oán cừu dù nhỏ nhặt tới đâu cũng phải trả, đôi khi còn tỉ dụ loại người lòng dạ nhỏ nhen)

Phùng Cổ Đạo cúi đầu nhìn cơm trong chén, nỗ lực điều chỉnh biểu tình của mình, “Có Hầu gia mà.”

Tiết Linh Bích lấy lại nhịp thở, vươn tay muốn sờ tóc hắn, nhưng giữa chừng lại khựng lại, rồi chuyển sang khoác lên bờ vai hắn, khóe miệng khẽ nhoẻn lên, “Không sai, có ta ở đây.”

Phùng Cổ Đạo ngay khoảnh khắc y vươn tay đã nín thở, chờ bàn tay đặt xuống đầu vai mới lặng lẽ thở ra, “Hầu gia nói Huyết Đồ đường là một trong số những chuyện đó, vậy chuyện khác là gì?”

“Một chuyện khác…” Khóe miệng Tiết Linh Bích phiết lên, tiếu ý trong mắt biến mất, bàn tay đặt trên đầu vai hắn từ từ thu về, “Là về ngươi.”

“Ta?” Quả nhiên.

Trong lòng Phùng Cổ Đạo lập tức dấy lên cảm giác vừa mừng vừa lo không nói nên lời, nhưng kinh ngạc trên mặt vẫn được biểu hiện chân thật không chút qua loa.

Tiết Linh Bích gằn từng chữ một, “Hoàng thượng đề nghị, để ngươi tiếp nhận chức vụ Ma giáo Minh Tôn.”


Phùng Cổ Đạo nghe được tim mình đang đập thình thịch.

Vòng một vòng lớn, hắn rốt cuộc trở về điểm khởi đầu.

Tiền đồ một mảnh quang minh, sắp đụng tới cái ria của quả ngọt, hắn thực sự không có lý do nào để chần chừ.

Phùng Cổ Đạo chậm rãi, chậm rãi thu hồi các loại tâm tình đang bật tung trong đáy lòng, lãnh tĩnh nói, “Vậy Hầu gia trả lời như thế nào?” Trông thần sắc của Tiết Linh Bích, kết quả sợ rằng sẽ là ngược lại với mong muốn của hắn.

“Ngươi cho là ta sẽ đồng ý sao?” Tiết Linh Bích lãnh đạm nói.

Phùng Cổ Đạo cẩn cẩn dực dực mà hỏi thăm, “Ý của Hầu gia là?” Càng tới gần mục tiêu, càng phải thận trọng. Nếu không chỉ cần sai một nước, sẽ thua cả bàn.

“Hoàng thượng sợ Ma giáo kiêu ngạo, không thể quản chế. Hắn nghĩ ngươi đến từ Ma giáo, quen thuộc với thượng thượng hạ hạ trong Ma giáo nhất, cho nên muốn sắp xếp cho ngươi trở lại kiểm soát bọn hắn, để triều đình sở dụng.” Tiết Linh Bích càng nói thì thần tình càng lạnh, “Ngươi phản bội Ma giáo mà ra, từ lâu đã là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt của bọn hắn, dù cho đính theo danh hiệu Minh Tôn, cũng bất quá chỉ là một cái thùng rỗng. Người trong Ma giáo từ trước tới nay tâm ngoan thủ lạt, to gan xằng bậy, đến lúc đó sợ rằng ngươi còn chưa tới Bễ Nghễ sơn, cái mạng cũng đã ném ở giữa đường rồi. Hoàng thượng làm như vậy, chẳng khác nào bịt tai trộm chuông.”

Phùng Cổ Đạo cười khổ nói, “Chỉ mong hoàng thượng có thể suy nghĩ được như Hầu gia.”

Ánh mắt Tiết Linh Bích rơi vào mặt hắn, từ tốn dịu dàng nói, “Ngươi yên tâm. Về việc này, ta tuyệt đối không thỏa hiệp.”


Chính vì thế hắn mới lo đó.

Nụ cười của Phùng Cổ Đạo càng lúc càng phát khổ.

Dựa theo suy nghĩ của hắn, Tiết Linh Bích hẳn là vừa lúc lợi dụng cơ hội lần này, thuận tay đẩy thuyền mà đồng ý gài hắn vào Ma giáo, để hỏi thăm tăm tích của lão Minh Tôn mới phải. Y cự tuyệt quyết liệt đến như vậy, cũng lệch khỏi dự liệu của hắn quá lớn. Như vậy, trước điểm khởi đầu cũng xuất hiện một rãnh nứt!

“Hầu gia.” Tông Vô Ngôn xuất hiện ngoài cửa.

Tiết Linh Bích ổn định tâm tình, thản nhiên hỏi, “Chuyện gì?”

“Thánh chỉ đến.”

“…”

.

Trương công công hai tay cầm thánh chỉ, không nhịn được mà nhìn phó dịch trong phủ ra ra vào vào chuẩn bị hương án.

Bất luận kẻ nào dùng tư thế này của hắn chống đỡ hơn nửa canh giờ thì trong lòng cũng sẽ không sao bình tĩnh được.

Ngay khi hắn thực sự nhịn hết nổi, chuẩn bị mở miệng hối thúc, thì Tiết Linh Bích và Phùng Cổ Đạo rốt cuộc đã mặc quan bào một trước một sau xuất hiện.

Phó dịch chuẩn bị hương án đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Một chuyện phức tạp hoàn thành trong nửa canh giờ thì đúng là khó, nhưng một chuyện đơn giản phải kéo dài nửa canh giờ thì cũng khó không kém.

“Tham kiến Hầu gia.” Trương công công lập tức đắp nụ cười lên mặt, “Thỉnh thứ cho cha gia có thánh chỉ nơi tay, không thể hành lễ.”

Mặt Tiết Linh Bích lạnh băng, chậm rãi đi tới trước hương án.

Trương công công thấy sắc mặt y hầm hầm, cũng không dám nhiều lời, nhấc giá đỡ lên mở ra thánh chỉ đọc, “Tuyết Y Hầu Tiết Linh Bích, Hộ bộ Chiết Giang thanh lại ti chủ sự Phùng Cổ Đạo quỳ xuống tiếp chỉ.”

Mặc kệ có tình nguyện hay không, trước hoàng quyền, Tiết Linh Bích cũng chỉ đành cúi đầu.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Tuyết Y Hầu Tiết Linh Bích Pháp Hải tự có công hộ giá, trung quân ái quốc, đúng là tấm gương của trăm quan. Thưởng cho hoàng kim ngàn lượng, ngựa khỏe mười con, thất tinh bảo kiếm một đôi. Hộ bộ Chiết Giang thanh lại ti chủ sự Phùng Cổ Đạo Pháp Hải tự trung can nghĩa đảm, có công hộ giá, xứng đáng làm gương cho triều ta. Thưởng cho bạch ngân ngàn lượng, ngọc như ý hai thanh, phong làm nhất đẳng nam tước, lĩnh hàm Ma giáo Minh Tôn.”


Hảo cho phong nhất đẳng nam tước, lĩnh hàm Ma giáo Minh Tôn.

Hoàng đế là chuẩn bị đem Ma giáo làm như vật trong túi của mình sao?

Phùng Cổ Đạo âm thầm cười nhạt. Chỉ e cá về sông lớn, sẽ không phải do hắn bài bố nữa.

“Khâm thử.” Trương công công đọc xong, chờ bọn họ khấu tạ hoàng ân, nhưng chờ trái chờ phải, cũng chỉ chờ được một màn yên lặng. Trong lòng hắn thịch một tiếng, âm thầm báo hỏng. Không lẽ đi đêm có ngày gặp ma, tuyên thánh chỉ gặp kháng chỉ?

“Hầu gia?” Trương công công nhìn người làm chủ ở đây là Tiết Linh Bích.

Phùng Cổ Đạo nhẹ nhàng kéo kéo tay áo y.

Sắc mặc Tiết Linh Bích khó coi tới cực điểm. Gương mặt thật vất vả hồi phục một chút huyết sắc soạt một cái lại trắng tới cực độ.

Phùng Cổ Đạo sợ y nhất thời xung động, thật sự kháng chỉ, vội nói, “Thần Phùng Cổ Đạo tiếp chỉ.”

Theo lý mà nói hắn làm như vậy là dĩ hạ phạm thượng. Dù sao quan trên bên cạnh còn chưa lên tiếng, hắn đã lên tiếng trước rồi. Nhưng trong tình huống này, Trương công công sẽ không mắt thấy bậc thang còn tự nhảy xuống, cũng vội vã nói, “Thỉnh Phùng đại nhân tiếp chỉ.”

Phùng Cổ Đạo khom thắt lưng vừa muốn đứng lên, bên cạnh lại thổi qua một cơn gió, Tiết Linh Bích giành trước một bước vọt tới trước mặt hắn.

“…”

Trương công công khẩn trương nhìn Tiết Linh Bích.

Mặc dù Tuyết Y Hầu là mỹ nam tử được triều đình trên dưới công nhận, nhưng cho dù một người đẹp tới đâu đi nữa nếu cứ cau có nhăn nhó, nộ khí trùng trùng mà nhìn ngươi đăm đăm, tâm tình của ngươi tuyệt đối sẽ không vui vẻ nổi. Huống hồ võ công của đối phương còn cao cường, thân phận tôn quý.

“Thần, Tiết Linh Bích tiếp chỉ.” Y giơ tay đoạt lấy thánh chỉ, sau đó không thèm quay đầu lại mà đi vào trong, lưu lại Trương công công xấu hổ đứng tại chỗ.

May là trong phủ còn có Tông tổng quản.

Ông lập tức tiến đến, vừa mò bạc trong tay áo, vừa cười làm lành.

.

Phùng Cổ Đạo lặng lẽ dõi theo bóng lưng y.

Không khí ngưng lại tại một điểm cực tĩnh.

“Phùng Cổ Đạo.” Tiết Linh Bích chậm rãi mở miệng.

“Có.” Phùng Cổ Đạo rất nhanh chóng tiếp lời.

“Ta sẽ phái người bảo hộ ngươi ven đường.” Y làm ra một quyết định trọng đại.

Tiết Linh Bích xoay người, hai tròng mắt sâu thẳm như đêm tối tràn ngập kiên định, “Ngươi yên tâm. Ta nhất định sẽ khiến Ma giáo mau chóng biến mất.”

“…” Tính hết mọi cơ quan, nhưng tính không ra thiên mệnh.

Phùng Cổ Đạo kinh ngạc nhìn y, á khẩu không trả lời được.

ooOoo

Đêm khuya, ánh trăng ảm đạm.

Phùng Cổ Đạo khoác chiếc áo khoác đen đi tới dưới cửa sổ phòng Tiết Linh Bích, khoanh chân ngồi xuống.

“Nửa đêm buông xuống.” Thanh âm của Tiết Linh Bích từ trong phòng truyền ra, mang theo một chút tiếu ý. Dường như chuyện lúc chạng vạng đã không hề ảnh hưởng tâm tình của y, “Đồng cam cộng khổ?”

Phùng Cổ Đạo tựa đầu vào bức tường phía sau, nhìn vầng trăng mơ hồ trên bầu trời xám xịt, “Đồng mệnh tương liên.”

(đồng sàng cộng chẩm, đồng chẩm cộng miên, đồng miên cộng H =,,=)

“…”

Châm trong bụng bắt đầu tác quái.

Phùng Cổ Đạo cố nén đau đớn, nói gằn từng chữ, “Bão nguyên quy nhất…”

“Khí đạo đan điền.”

“Thuận nhất thành nhị, thuận nhị thành tam…”

Tiết Linh Bích thấy hắn nói thật khổ nhọc, cũng cố nén đau đớn nói, “Đừng nói nữa.”

Phùng Cổ Đạo mắt điếc tai ngơ, “Nghịch tam tiến nhất bình nhị…”

Tiết Linh Bích lặng lẽ liếc ra ngoài cửa sổ, sau đó lẳng lặng nhắm mắt lại, theo thanh âm ẩn hàm thống khổ bên ngoài, chậm rãi điều tiết chân khí trong cơ thể.

Tính cả đêm qua, đây lần thứ ba y nếm được nổi khổ mà Tam Thi châm mang lại. Nếu không phải tự mình trải nghiệm, y thực sự không tưởng tượng được đau đớn mà Phùng Cổ Đạo đã và đang gánh chịu dĩ nhiên lại dữ dội khó chịu đựng đến thế này.

Châm chậm rãi bị chân khí chế trụ, đau đớn chậm rãi giảm bớt, cho đến khi hoàn toàn biến mất.

Bên ngoài, Phùng Cổ Đạo chậm rãi đứng lên, chuẩn bị rời đi.

Tiết Linh Bích đột nhiên mở miệng nói, “Ngươi vốn có thể nói cho ta biết phương pháp trước đó.”

Bước chân Phùng Cổ Đạo khựng lại.

“Ngươi chỉ là muốn làm chính mình thống khổ.”

“…” Hắn là muốn làm chính mình thống khổ sao? Phùng Cổ Đạo mờ mịt.

Lần này Tiết Linh Bích im lặng rất lâu, cho đến khi Phùng Cổ Đạo chuẩn bị một lần nữa cất bước, mới lại nghe y nói, “Ngươi không nợ ta.”


Chân Phùng Cổ Đạo đã sắp bước ra sân, phía sau lại truyền đến một câu thật khẽ.



“Ta cam tâm tình nguyện.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến