BNTKN Chương 45. Phác sóc hữu lý (Cửu)

Phùng Cổ Đạo: Thế sự như cờ, biến ảo bất định, ngoài dự tính mình.
Mục đích hoàng đế đến Tây sơn dâng hương nguyên bản giống suy đoán của Tiết Linh Bích, muốn trấn an Sử thái sư, cầu phúc cho con của hắn. Mặc kệ hữu dụng hay vô dụng, chí ít là cho đủ mặt mũi.
Mánh khóe chỉ nể mặt không nể tình này hoàng đế đã quá thành thạo.
Nhưng nửa đường lại xuất hiện một Huyết Đồ đường, khiến cho sự tín nhiệm giữa hoàng đế và Sử thái sư ngầm chuyển biến xấu thêm một bước, điều này cũng không ai ngờ được. E rằng trước và sau khi Huyết Đồ đường hành thích, cũng không nghĩ nhiều như vậy.
Huyết Đồ đường chủ tính toán đem hoàng đế, Phùng Cổ Đạo hai mối làm ăn cùng làm một lúc, nhất tiễn song điêu, một lưới bắt hết. Ai ngờ Hắc Bạch song quái lâm trận phản chiến cũng không phải lần đầu tiên, cũng rất thành thạo.
Huyết Đồ đường chủ vốn tưởng rằng Lam Diễm minh không khống chế được Hắc Bạch song quái là vì không bắt được nhiều nhược điểm, không ngờ sai ở chỗ không phải nhược điểm, mà là đối thủ. Thời khắc mấu chốt, Hắc Bạch song quái lập lại trò cũ, phản công, một phen tâm huyết của hắn trong nháy mắt thành nước chảy về biển đông, thực sự là muốn khóc cũng không nơi để khóc —— Bởi hoàng đế rất nhanh đã hạ thánh chỉ, toàn lực tập nã phản tặc Huyết Đồ đường!
Cứ như vậy, Phùng Cổ Đạo lại có thể trải qua một thời gian an ổn. Nếu các bộ khoái chịu khó chút cường đại chút, tiện đường tận diệt luôn Huyết Đồ đường, vậy hắn từ nay về sau liền có thể bình chân như vại rồi —— Không tính tới món nợ với Tiết Linh Bích.
Hai người từ Pháp Hải tự một đường hộ tống hoàng đế hồi cung, rồi mới quay lại hầu phủ.
Lúc đi, Tiết Linh Bích cùng hoàng đế đồng liễn (xa giá của vua), cũng không phải quang vinh đặc biệt, mà là vì bảo hộ gần. Lúc về, Tiết Linh Bích một mình cưỡi ngựa, cách xa Phùng Cổ Đạo cự ly hai ba trượng, khiến Phùng Cổ Đạo dõi theo bóng lưng y rồi đành đem cả bụng mượn cớ của mình nuốt trở lại.
Cho đến lúc về tới hầu phủ, Tiết Linh Bích một mình vào thư phòng, toàn bộ hành trình không hề bắt chuyện với Phùng Cổ Đạo một câu.
Phùng Cổ Đạo đành phải quanh qua quẩn lại trước thư phòng.
Quanh quẩn tới chạng vạng, Tiết Linh Bích rốt cuộc bất đắc dĩ đi ra mở cửa, “Bịa xong chưa? Bịa xong rồi thì đi vào đây.”
Phùng Cổ Đạo sát ngôn quan sắc, thấy y cũng không khó chịu, lúc này mới âm thầm yên lòng, cười làm lành nói, “Hầu gia túc trí đa mưu, nhìn rõ mọi việc, bịa cái gì có thể tránh được pháp nhãn của Hầu gia chứ?”
“Tỷ như võ công của ngươi.” Tiết Linh Bích nhẹ hẫng mà bỏ lại một câu như thế, xoay người đi vào.
Phùng Cổ Đạo sờ sờ mũi, theo ở phía sau.
Tiết Linh Bích ngồi vào bàn, chậm rãi nhấp một ngụm trà, thần tình thản nhiên.
Phùng Cổ Đạo thở dài nói, “Nương ta nói, sống bên ngoài, phải chừa lại một tâm nhãn. Lúc đó ta mới vào hầu phủ, không quen đất sống, sau lưng lại có Huyết Đồ đường truy sát, cho nên phải chừa đường lui cho mình, để ngừa vạn nhất.”
“Ngươi chỉ chừa lại một tâm nhãn?”
Thấy trong mắt Tiết Linh Bích mang tiếu ý như ẩn như hiện, trong đầu Phùng Cổ Đạo trận trận căng thẳng, nhưng ngoài miệng lại liếng thoắng nói, “Nếu nhiều hơn, cứ phạt ta cả đời không tìm được lão bà đi!”
Tiết Linh Bích nhíu mày, ám chỉ nói, “Bây giờ ta lại hy vọng ngươi có thêm vài tâm nhãn nữa đó.”
Phùng Cổ Đạo cúi đầu cười gượng.
“Mặc kệ ý định ban đầu của ngươi thế nào, luôn luôn nổi lên tác dụng then chốt vào những thời khắc quan trọng.” Tiết Linh Bích nói, “Ta tạm thời đem ưu khuyết điểm của ngươi bổ sung cho nhau, chuyện cũ sẽ bỏ qua.”
Phùng Cổ Đạo thở phào một hơi thật mạnh, ấp lễ nói, “Hầu gia anh minh!”
Tiết Linh Bích nói, “Triều đình phát lệnh truy nã Huyết Đồ đường, bọn chúng cực có khả năng chó cùng rứt giậu, muốn cắn ngược một phát, ngươi phải lưu ý.”
Phùng Cổ Đạo ngẩng đầu, thấy trong đôi mắt sáng ngời của y tràn đầy quan tâm săn sóc, bình ngũ vị trong lòng nhất thời rải tung khắp mặt đất, thấp giọng nói, “Huyết Đồ đường bất quá chỉ là vai hề phản diện, từ trong bóng tối thì còn có vài phần phải đề phòng, đã chuyển tới chỗ sáng rồi thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.”
Tiết Linh Bích tuy rằng bởi vì Ma giáo mà quan tâm tới chuyện giang hồ, nhưng luận tinh thông lại không thể sánh với Phùng Cổ Đạo, bèn hỏi, “Sao lại nói như vậy?”
“Người đời đều biết Huyết Đồ đường hành tung quỷ bí, giết người như ma, lại không biết Huyết Đồ đường chủ kỳ thực bất quá chỉ là một kẻ tiểu nhân nhát gan như chuột.” Phùng Cổ Đạo nói, “Huyết Đồ đường xuất hiện khi Lam Diễm minh hưng thịnh, lúc đó Huyết Đồ đường có quy củ ba không tiếp.”
“Ba không tiếp?” Tiết Linh Bích hiếu kỳ nói.
“Một không tiếp mệnh quan triều đình trên tam phẩm. Hai không tiếp cự phú gia tài trăm vạn. Ba không tiếp người trong Lam Diễm minh.” Phùng Cổ Đạo dừng một chút lại nói, “Bất quá sau khi Lam Diễm minh bị diệt, những quy củ này lại có cải biến. Điều thứ ba đổi thành không tiếp người trong Huy Hoàng môn và Ma giáo… Cho đến khi Bễ Nghễ sơn bị phá, mới bỏ lệnh cấm về người trong Ma giáo.” Từ một góc độ nào đó mà nói, Huyết Đồ đường có thể nói là nắm bắt được thời cuộc.
Tiết Linh Bích cười lạnh nói, “Nói như vậy, quả thật là nhát như chuột. Có điều, nếu hắn không tiếp mệnh quan triều đình trên tam phẩm, tại sao hôm nay lại ám sát hoàng thượng?”
Phùng Cổ Đạo nói, “Điều này ta cũng nghĩ không ra.” Hắn dừng một chút, thấp giọng nói, “Giết hoàng thượng đối với bọn chúng có chỗ nào tốt chứ?”
…
Tiết Linh Bích bừng tỉnh. Huyết Đồ đường là tổ chức sát thủ, tổ chức sát thủ làm chính là buôn bán. Mà Huyết Đồ đường chủ là một kẻ vừa nhát gan vừa cẩn thận, buôn bán lớn là giết hoàng thượng nếu không nắm chắc mười phần hoặc có lợi nhuận cực cao, bọn chúng tuyệt đối sẽ không làm.
Trong thiên hạ ai có thể đưa ra lợi nhuận cao như vậy? Trong thiên hạ ai được lợi lớn nhất sau khi hoàng đế băng hà?
Đáp án được lột tả rất rõ ràng.
Phùng Cổ Đạo thấy Tiết Linh Bích trầm mặc không nói, lo lắng hỏi, “Hầu gia thấy có gì không ổn không?”
Nếu đúng như y suy nghĩ, vậy chuyện tập nã Huyết Đồ đường không phải dễ dàng, chí ít kinh thành khẳng định sẽ có thế lực của người kia thâm nhập. Nếu không làm sao Huyết Đồ đường có thể dễ dàng tiến vào Pháp Hải tự mai phục được?”
“Quả thật là không ổn.” Tiết Linh Bích nhíu mày.
Phùng Cổ Đạo sắc mặt căng thẳng nói, “Chẳng lẽ là Ngọ Dạ Tam Thi châm trước thời hạn…”
“Cái gì?” Tiết Linh Bích ngẩn ra, lập tức phản ứng được, khóe miệng hơi nhoẻn lên, “Ngươi rất lo lắng?”
“Nếu không phải vì ta, Hầu gia cũng sẽ không…” Bất luận ân ân oán oán thị thị phi phi gì đó, chỉ riêng phần ân tình đã bảo vệ hắn… Hắn đã nợ quá nhiều.
Tiết Linh Bích chậm rãi nói, “Cho nên phải trả đó.”
Phùng Cổ Đạo cười đến đặc biệt mất tự nhiên, “Nếu lần sau Hầu gia gặp nạn, ta nhất định xá thân quên mình.”
“Xá thân quên mình?” Tiếu ý bên khóe miệng Tiết Linh Bích có chút cổ quái, “Ngươi muốn xá thân như thế nào?”
Gót chân Phùng Cổ Đạo sắp không thể đứng vững nữa rồi, một luồng nhiệt từ phía dưới lủi thẳng lên trên, “Hầu gia..”
“Ân?” Tiết Linh Bích trêu tức mà nhướng mày, trong mắt mang theo chờ đợi mơ hồ.
“Ta đói bụng.” Thần tình của hắn mang theo ủy khuất vô hạn.
Tiết Linh Bích hiển nhiên không dễ dàng buông tha hắn như vậy, cố ý bắt chước vẻ mặt của hắn nói, “Ta cũng đói bụng.” Là người thì đều có thể nhìn ra đói của y và đói của hắn là hai loại đói khác nhau.
…
Phùng Cổ Đạo giả khờ nói, “Đã vậy, chúng ta đi dùng bữa đi?”
Tiết Linh Bích thấy sắc thái mệt mỏi hiện lên giữa trán hắn, không đành lòng bức nữa, đành phải lưu luyến thở dài nói, “Cũng được. No bụng cũng là no.”
.
Lúc dùng bữa tâm thần của Phùng Cổ Đạo không yên.
Sắc trời càng lúc càng tối, càng lúc càng gần tới nửa đêm. Uy lực của Ngọ Dạ Tam Thi châm hắn biết rất rõ, nhất là đêm đầu tiên, quả thực không phải con người có khả năng chịu đựng. Tiết Linh Bích sống trong nhung lụa, không biết có thể bình an vượt qua hay không.
Tiết Linh Bích thì lại bình chân như vại, còn liên tục gắp thức ăn cho hắn.
“Một trận kinh hách, khiến ngươi nuốt không trôi sao?” Tiết Linh Bích thấy đôi đũa của hắn cứ dính a dính vào miếng thịt, mãi không gắp lên, không khỏi mở miệng trêu chọc.
Phùng Cổ Đạo cũng thừa nhận theo hắn, “Kinh hách như vậy, nếu thêm vài lần nữa, chỉ sợ không phải là nuốt không trôi, mà là hấp hối. Hôm nay nếu không nhờ Hắc Bạch song quái lâm trận phản chiến… Hậu quả e rằng không thể tưởng.”
Tiết Linh Bích nói, “Nói vậy, Huyết Đồ đường chủ kia trong lần ám sát quan trọng thế này cư nhiên dùng Hắc Bạch song sát, có thể thấy được hắn không chỉ nhát như chuột, mà còn ngu xuẩn như lợn.”
“Có thể là vì, cao thủ chân chính trong Huyết Đồ đường cũng không nhiều.” Cao thủ trong miệng hắn, tự nhiên là những người có trình độ như Tiết Linh Bích, Viên Ngạo Sách, Hắc Bạch song sát. Như vậy cũng chứng minh, hắn vì sao không dám trêu chọc người của Lam Diễm minh và Ma giáo. Bởi vì thực lực vốn có của Huyết Đồ đường không đủ.
Tiết Linh Bích gật đầu nói, “Thứ duy nhất khiến người ta kiêng kị trong tay bọn chúng, có lẽ chỉ là Ngọ Dạ Tam Thi châm và hàn phách đan.”
Nói đến Ngọ Dạ Tam Thi châm, một chút thèm ăn cuối cùng của Phùng Cổ Đạo đều tan thành mây khói. Trong lòng hắn nghĩ, tốt xấu mình cũng là tiền bối thụ hại bởi Ngọ Dạ Tam Thi châm, luận tình luận lý cũng nên truyền thụ vài chiêu cho y chống đỡ.
Tâm ý vừa định, hắn liền mở miệng, nhưng vừa hô một tiếng “Hầu”, Tông Vô Ngôn đã từ ngoài cửa tiến đến nói, “Hầu gia, Hoàng công công đến truyền khẩu dụ của hoàng thượng, tuyên ngươi vào cung yết kiến.”
Tiết Linh Bích buông đũa xuống, đứng dậy đi.
Hoàng đế trên đường hồi cung từ Pháp Hải tự chắc là vì chấn kinh quá độ, mạch suy nghĩ nhất thời chưa ổn định được, lúc này phục hồi tinh thần, sợ là muốn dứt khoát hành động một lần.
Phùng Cổ Đạo lo lắng nói, “Ngươi trúng Ngọ Dạ Tam Thi châm…”
Tiết Linh Bích lơ đễnh đáp, “Hoàng cung có môn cấm*, ta đi rồi sẽ về ngay.”
*(môn cấm: vào một thời điểm cố định trong ngày sẽ đóng cửa, những người ngoài không được phép ở trong hoàng cung)
Lần đi này, là một ngày một đêm.
Phùng Cổ Đạo nghĩ bản thân mình nên vô tâm vô phế thêm một chút nữa.
Hắn là Ma giáo Minh Tôn, Tiết Linh Bích là Tuyết Y Hầu.
Vô luận xuất phát từ lý do gì, Tiết Linh Bích muốn diệt Ma giáo là sự thật. Vô luận xuất phát từ kết quả nào, hắn đều phải xem y như kẻ địch.
Cho nên, việc Tiết Linh Bích trúng Ngọ Dạ Tam Thi châm đối với hắn mà nói, chỉ có lợi không có hại. Sau này tách ra, y vì vướng phải Ngọ Dạ Tam Thi châm, nhất định không có thời gian tìm đến hắn báo thù.
Là bách lợi a…
Phùng Cổ Đạo nhìn bức tường xám xịt đối diện cánh cửa, trong lòng thầm nhắc nhở bản thân hết lần này tới lần khác.
Tiếng mã xa ngày càng gần.
Xe chưa ngừng, thân ảnh của Tiết Linh Bích đã từ trong xe chui ra.
Đường nhìn của Phùng Cổ Đạo trong nháy mắt ngưng lại.
Gương mặt như tuyết như ngọc không có một chút huyết sắc, nhưng hai tròng mắt lại như lưu tinh mang theo chút sáng rọi khiến cho cả khuôn mặt đều rạng rỡ hẳn lên.
Xe ngừng lại.
Y từ trên xe nhảy xuống, đi thẳng tới trước mặt Phùng Cổ Đạo, “Chờ ta sao?”
“Ngắm phong cảnh.” Phùng Cổ Đạo không hề nghĩ ngợi đã đáp.
Tiết Linh Bích cười nhẹ nói, “Đẹp mắt không?”
Phùng Cổ Đạo nhất thời phát giác câu vừa rồi của mình giống như đang đùa giỡn, vội nói, “Ta là nói bức tường xám phía trước kìa.”
Tiết Linh Bích bắt được sơ hở liền tấn công, “Ta cũng vậy. Nếu không ngươi tưởng ta đang nói cái gì?”
Phùng Cổ Đạo nghĩ, đầu lưỡi của hắn ngày hôm nay nhất định chưa tỉnh ngủ.
“Hầu gia tiến cung một ngày một đêm, chắc chắn rất mệt mỏi, chi bằng đi về nghỉ ngơi trước đã?” Hắn nói sang chuyện khác.
Đôi mắt Tiết Linh Bích khẽ trầm xuống, nói, “Ngươi ở đây chờ ta một ngày một đêm sao.”
“Đương nhiên là không.” Phùng Cổ Đạo ngẩn người. Hắn mới đứng ở chỗ này có hai canh giờ… mà thôi.
Nhưng phản ứng của hắn rơi vào trong mắt Tiết Linh Bích lại mang theo vài phần giấu đầu lòi đuôi, “Hảo, cùng nhau nghỉ ngơi.”
“…”
Cùng nhau nghỉ ngơi?
Phùng Cổ Đạo rất muốn hỏi có phải hắn nghe lầm hay không. Nhưng khi Tiết Linh Bích nắm tay hắn kéo hắn đi qua từng dãy hành lang, rồi khi từ thật xa thấy được bài biển (bảng hiệu) Mai Tuyết Cư quen thuộc, hắn nghĩ, hắn hẳn là không có nghe lầm.
Nhận xét
Đăng nhận xét