BNTKN Chương 44. Phác sóc hữu lý (Bát)

Phùng Cổ Đạo: Thế sự như cờ, biến ảo bất định, ngoài dự tính mình.
“Dùng nội lực dẫn châm tới đan điền.” Hắn nhỏ giọng nói bên tai Tiết Linh Bích, nhưng cặp mắt lại chăm chú nhìn thẳng vào lưỡng đại cao thủ vừa giao chiến và kẻ thần bí mang nạ đỏ trên mái hiên kia, giúp y lược trận.
Trên trán của Tiết Linh Bích mơ hồ có mồ hôi tích ra.
Kẻ thần bí đeo mặt nạ đỏ không nói gì mà lại huýt sáo thêm một lần nữa.
Phùng Cổ Đạo biến sắc, mắt đăm đăm dõi theo bàn tay hắn.
Ngọ Dạ Tam Thi châm mảnh như lông trâu, vô thanh vô tức lại khó mà thấy rõ, dù biết đối phương muốn ra tay, cũng rất khó nhìn ra châm ở nơi nào.
Hắn đột nhiên hiểu ra vì sao Tiết Linh Bích lại dùng thân thể che chở cho hắn, mà không phải là đẩy hắn ra. Bởi vì y cũng không thể phán đoán châm đang ở nơi nào.
Khoảnh khắc này trong lòng phiên giang đảo hải, tư vị như ngũ vị tạp trần*.
*(ngũ vị tạp trần: ngọt, chua, đắng, cay, mặn năm mùi vị cùng tràn ra trong lòng, không thể nhận ra đó là mùi vị nào, hình dung tâm tình không dễ chịu)
Lưỡng đại cao thủ lần thứ hai liên thủ tấn công.
Phùng Cổ Đạo một tay che chở cho Tiết Linh Bích phía sau, để mặc cho y dựa vào sau lưng mình, một tay từ trong tay y rút lấy thanh kiếm, trở tay đón nhận sự tấn công của bọn họ.
Mặc dù cơn sóng trong lòng hắn cuộn trào mãnh liệt, nhưng tâm linh lại thanh minh như bầu trời xanh vừa được gột rửa, lấy một địch hai cũng là đâu vào đấy.
Lưỡng đại cao thủ thấy hắn thà rằng vai và tay bị thương, cũng không chịu di động nửa bước, không khỏi thốt ra một tiếng “Di”.
Phùng Cổ Đạo có ẩn ý mà liếc nhìn bọn họ. Nếu hắn không lầm, sau khi phát ra tiếng “Di” đó, thế tấn công của đối phương rõ ràng đã chậm lại.
Tiếng huýt sáo của kẻ thần bí đeo mặt nạ đỏ lại vang lên lần nữa, nhưng so với hai lần trước càng thêm chói tai dai dẳng.
Thân thể lưỡng đại cao thủ đồng thời chấn động.
Cao thủ dùng trảo thấp giọng rủa, “Chết tiệt.”
Phùng Cổ Đạo nhãn thần chợt lóe, hạ giọng nói, “Hắc Bạch hai vị tiền bối…”
Chiêu thức của lưỡng đại cao thủ rõ ràng khẽ khựng lại.
Phùng Cổ Đạo cũng không vội phản công, khoan thai mà buông tha chỗ sơ hở này, “Ta đoán quả nhiên không sai.”
“Làm sao ngươi biết?” Dùng trảo chính là Hắc Sơn lão quái. Hắn nhỏ giọng hỏi, ra tay càng lúc càng thả lỏng.
Phùng Cổ Đạo nói, “Vũ khí nổi danh của hai vị tiền bối, vãn bối nghe nhiều nên quen.”
Hắc Bạch song quái không nói gì.
Không phải chưa từng nghĩ tới việc đổi binh khí, nhưng binh khí đã dùng nhiều năm như vậy, thoáng cái thay đổi làm thế nào cũng không thuận tay. Hơn nữa trong lòng bọn họ còn ôm may mắn, bọn họ đã thoái ẩn nhiều năm rồi, người có thể nhận ra bọn họ nhất định là phượng mao lân giác (hiếm có), mà trong số đó hơn phân nửa sẽ không gặp phải tại đại nội.
—— Nhưng thế sự luôn luôn có ngoại lệ.
Phùng Cổ Đạo nói, “Vãn bối không biết hai vị tiền bối rốt cuộc vì chuyện gì lại chịu thiệt dưới Huyết Đồ đường, nhưng mọi việc đều có cách giải quyết. Vãn bối bất tài, nguyện làm trâu làm ngựa.”
Vì càng nói càng dài, động tác đánh nhau của ba người cũng càng lúc càng chậm, hầu như chỉ là phe phẩy cho có.
Tiếng huýt sáo của kẻ thần bí đeo mặt nạ đỏ nhất thời thê lương như quỷ rống.
Hắc Bạch song quái liếc mắt nhìn nhau.
Bạch Thủy lão quái hỏi, “Có hai vạn lượng không?”
…
Hai vạn lượng?
Phùng Cổ Đạo sửng sốt một chập.
Phía sau có một thanh âm lạnh lùng nói, “Bản hầu có.”
Hắc Bạch song quái thu tay lại, đề phòng nhìn y.
Tiết Linh Bích chậm rãi từ phía sau Phùng Cổ Đạo đi ra. Tuy rằng trúng Ngọ Dạ Tam Thi châm, nhưng ngoại trừ thời gian phát tác, những khi khác cũng không gây trở ngại đối với võ công.
Bạch Thủy lão quái nói, “Chỉ cần các ngươi chịu giao hai vạn lượng, chúng ta sẽ thu tay.”
Có câu sơn cùng thủy phục nghi vô lộ, liễu ám hoa minh hựu nhất thôn*, cũng giống như lúc này.
*(tạm hiểu là: tại thời điểm khó khăn chúng ta cảm giác như đã đi vào đường cùng, nhưng có thể phát hiện ra một ngôi làng. Đây là nói vào thời điểm khó khăn không nên bỏ cuộc, không nên nản lòng, phải ôm thái độ lạc quan và hy vọng.)
Tiết Linh Bích không chút do dự nói, “Ta giao.” Dưới tình huống này, Hắc Bạch song quái lâm trận phản chiến, đủ để ảnh hưởng toàn bộ cục diện.
Kẻ thần bí đeo mặt nạ rốt cuộc đứng không yên, hắn phẫn nộ quát, “Hắc Sơn Bạch Thủy, các ngươi dám phản bội?!”
Hắc Sơn lão quái hừ lạnh nói, “Nếu không phải các ngươi bày cái tròng, khiến chúng ta ù ù cạc cạc thua hai vạn lượng, sao chúng ta lại giao du với thứ tồi tệ như ngươi.”
Kẻ thần bí đeo mặt nạ đỏ nói, “Các ngươi không giữ lời hứa.”
Bạch Thủy lão quái nói, “Chúng ta không có thất hứa. Huyết Đồ đường chủ, là ngươi chính mồm nói, hoặc là trả tiền, hoặc là giúp ngươi làm việc. Hiện tại chúng ta chọn trả tiền.”
Mặt nạ đỏ nói, “Tiền đâu?”
…
Hắc Bạch song quái đồng thời quay đầu nhìn về phía Tiết Linh Bích.
Phùng Cổ Đạo âm thầm thở dài. Làm gì có ai lúc nào cũng mang theo hai vạn lượng ra ngoài.
“Nếu là hai vạn lượng ít ỏi, trẫm có.” Vì Tiết Linh Bích vừa mới giải vây, cho nên tình hình chiến đấu bên kia cũng không hung hiểm như vừa rồi, địch ta song phương hình thành thế giằng co, thương vong hai bên cũng không lớn. Hoàng đế áp lực suy giảm, cũng có thể thả lỏng trong lòng mà tiếp lời.
Hắc Bạch song quái nhìn hắn đầy nghi ngờ.
Dù sao từ góc độ hoàng đế mà nói, bọn họ là thích khách, là phản tặc.
Hoàng đế trầm ổn nói, “Làm người ai không có lúc sai, chỉ cần biết sửa sai, trẫm sẽ bỏ qua chuyện cũ.” Hắn nói, có ẩn ý mà nhìn về phía những sát thủ khác.
Phùng Cổ Đạo thở ra một hơi. May là hoàng đế có đầu óc.
Tiết Linh Bích lại không hề ngoài ý muốn, giống như đã sớm dự liệu được kết quả này.
Hắc Sơn lão quái đột nhiên xông vào vòng vây, trong lúc mọi người còn chưa phản ứng kịp, đã cắt lấy không ít đầu sát thủ, tốc độ cực nhanh, dùng lực thật mạnh, máu bắn thật nhiều, đều khiến người ta tán thán.
Hắn dừng lại trước hoàng đế hai trượng, giơ tay nói, “Ngân phiếu đâu?”
Hắn đã chịu đựng đủ những ngày bị Huyết Đồ đường chủ hét tới kêu lui, nay hy vọng về với tự do đã ở ngay trước mắt, sao có thể không hăng hái.
Hoàng đế hiển nhiên bị nhiệt tình thình lình trỗi lên của hắn làm cho cảm thấy thụ sủng nhược kinh, một lát mới nói, “Đợi trẫm lấy giấy bút đã.”
…
Hắc Sơn lão quái ngẩn ngơ nói, “Giấy bút?”
Hoàng đế nói, “Trẫm là miệng vàng lời ngọc, trẫm viết xuống tự nhiên là tiền.”
Hắc Sơn lão quái: “…”
Phùng Cổ Đạo đột nhiên rất muốn xem biểu tình dưới lớp mặt nạ của Huyết Đồ đường chủ lúc này, nhất định đặc sắc tuyệt luân.
Tiết Linh Bích đột nhiên nắm tay hắn.
Phùng Cổ Đạo thân thể cứng đờ.
Huyết Đồ đường chủ tự mắt thấy cục diện mình tỉ mỉ bày ra lại sanh non trong tay Hắc Bạch song quái, trong lòng hận tới cực điểm, cắn răng quát khẽ, “Hắc Bạch song quái! Ta cho các ngươi cơ hội cuối cùng. Nếu không, dù cho các ngươi lên trời xuống đất, tới chân trời góc bể, ta cũng nhất định sẽ bắt các ngươi ra thiên đao vạn quả!”
Hắc Sơn lão quái cười lạnh nói, “Cứ tự nhiên!”
Huyết Đồ đường chủ hầu như cắn muốn nát hàm răng, “Ngươi…”
Ngay tích tắc, Tiết Linh Bích từ trong tay Phùng Cổ Đạo nhận lấy kiếm, như thiểm điện đâm tới Huyết Đồ đường chủ.
Y xuất thủ nhanh, Huyết Đồ đường chủ phản ứng cũng không chậm.
Không đợi kiếm đâm tới gần, thân thể hắn liền trượt sang bên cạnh ba thước.
Nhưng Phùng Cổ Đạo lập tức phóng tới.
Dù sao võ công của hắn đã bại lộ, tiếp tục che giấu cũng là vô ích, không bằng nhân cơ hội lập công chuộc tội.
Huyết Đồ đường chủ không chút hoang mang mà nghiêng người né tránh trường kiếm của Tiết Linh Bích, tay phải từ trên lưng eo cởi xuống một sợi xích, mặt trên còn gài một con dao nhỏ, giống như linh xà công tới mặt của Phùng Cổ Đạo.
Phùng Cổ Đạo sợ nhất chính là hắn lấy ra Ngọ Dạ Tam Thi châm, đối với sợi xích này cũng không quá kiêng kỵ, nhìn rõ quỹ đạo tiến công của nó, vươn ngón trỏ ngón giữa hướng chính giữa sợi xích kẹp lấy.
Không ngờ sợi xích nọ lại quỷ dị mà bật ngược trở lại.
Dao nhỏ vừa lúc sượt qua ngón tay hắn.
Tiết Linh Bích nguyên bản chuẩn bị công kích hạ bàn của Huyết Đồ đường chủ đành phải ưu tiên huy kiếm móc lấy dây xích.
Dao nhỏ áp vào ngón tay y.
Huyết Đồ đường chủ đột nhiên buông tay, xoay người chạy ra khỏi chùa.
Vì hắn buông tay quá mức dứt khoát, thậm chí Tiết Linh Bích còn chưa kịp đứng vững, lui ra sau một trượng mới dừng lại được.
Phùng Cổ Đạo nguyên bản muốn đuổi theo, nhưng lại nhớ tới việc Huyết Đồ đường chủ biết thân phận thực sự của hắn, vạn nhất chó cùng rứt giậu, đem quy định ‘tự làm việc dựa vào khả năng của mình’ của tổ chức sát thủ Huyết Đồ đường ném ra sau đầu, tiết lộ thân phận của hắn mượn đao giết người thì không ổn rồi.
Cho nên, hắn xoay gót chân, vọt tới trước mặt Tiết Linh Bích khẩn trương nói, “Ngươi không sao chứ?”
Tiếng huýt sáo của Huyết Đồ đường chủ lại vang lên, nhưng lần này lại vang lên từng đợt.
Sát thủ Huyết Đồ đường lập tức như chim thú mà tán loạn khắp nơi.
Hoàng đế lúc này đã vực dậy tinh thần, khí thế mười phần quát lên, “Người tới, bắt hết tất cả!”
“Dạ!” Tiếng đáp lại cũng vang dội hùng hồn.
Hắc Bạch song quái đi tới trước mặt hoàng đế.
Bạch Thủy lão quái nói, “Hy vọng hoàng thượng không quên hứa hẹn của chúng ta.” Tuy rằng Huyết Đồ đường chủ đã chạy, nhưng ngân phiếu vẫn còn nợ, nếu lần sau gặp mặt mà bọn họ còn không trả, như vậy chẳng phải sẽ còn làm việc cho bọn chúng? Hơn nữa chuyện phản bội ngày hôm nay sẽ biến thành một trò cười.
Hoàng đế thấy nguy cơ giải trừ, tâm trạng đại định, lại cười nói, “Yên tâm, hai vị lần này đã lập đại công, trẫm nhất định sẽ không bạc đãi các ngươi. Đừng nói là hai vạn lượng, dù muốn vinh hoa phú quý, cũng nằm trong tầm tay.”
Bạch Thủy lão quái nói, “Chúng ta là kẻ sơn dã quê mùa, đã quen nhàn tản rồi. Vinh hoa phú quý không dám mơ đến, chỉ là hai vạn lượng nhờ hoàng thượng sớm ngày thực hiện.”
Hoàng đế ẩn ẩn khó chịu. Bọn họ lúc trước cũng là cùng phe với sát thủ, bây giờ cho bọn họ cơ hội mà cũng không biết nắm lấy, nên sắc mặt hơi trầm xuống nói, “Đã như vậy, trẫm cũng không tiện miễn cưỡng. Sử ái khanh.”
Sử thái sư kinh hồn chưa định, chờ hắn gọi tới lần thứ ba mới phản ứng được là đang gọi mình, “Hoàng thượng.”
“Ngân phiếu hai vạn lượng giao cho ngươi giải quyết.” Hoàng đế nói.
Sử thái sư bất đắc dĩ nói, “Dạ.”
Hắc Bạch song quái đi tới trước mặt Tiết Linh Bích và Phùng Cổ Đạo.
Phùng Cổ Đạo ôm quyền nói, “Đa tạ hai vị tiền bối ra tay tương trợ.”
Hắc Sơn lão quái hắc hắc cười nói, “Ngươi không cần cảm tạ ta, nên cảm tạ hắn mới phải.” Hắn giơ tay chỉ vào Tiết Linh Bích.
Tiết Linh Bích mi đầu cau lại, hiển nhiên là nhớ không nổi mình và bọn họ từng có gì liên quan với nhau.
Bạch Thủy lão quái nói, “Nếu không phải nhờ hắn dũng cảm đỡ Ngọ Dạ Tam Thi châm cho ngươi, chúng ta cũng sẽ không bị cảm động, hạ quyết tâm giúp các ngươi.”
…
Tiết Linh Bích và Phùng Cổ Đạo hai mặt nhìn nhau.
Phùng Cổ Đạo đảo mắt, thấp giọng nói, “Hai vị tiền bối chẳng lẽ là…”
“Chúng ta là đoạn tụ.” Hắc Sơn lão quái khi nói ra những lời này còn có vài phần tự hào, “Dù sao chúng ta đã tới tuổi này rồi, cũng không sợ kẻ khác gièm pha.”
Phùng Cổ Đạo im lặng.
Sắc mặt Tiết Linh Bích dịu xuống một chút, thấp giọng nói, “Nếu bản hầu đã đáp ứng các ngươi hai vạn lượng, sẽ không nuốt lời, các ngươi có thể theo bản hầu hồi phủ…”
“Không cần.” Bạch Thủy lão quái nói, “Đã có người vung tiền, ngươi cần gì phải giành ra mặt.” Ngụ ý là đã định chắc phải ăn của Sử thái sư rồi.
Tiết Linh Bích thấy bọn họ kiên trì, cũng không tiện nói nữa, chỉ nhỏ giọng nhắc nhở, “Nếu hai vị đã quyết định phân rõ giới hạn với Huyết Đồ đường, nên sớm rời khỏi kinh thành, để tránh bọn chúng dây dưa.”
Bạch Thủy lão quái là người thông minh. Kinh thành không phải địa bàn của Huyết Đồ đường, phân rõ giới hạn với Huyết Đồ đường tại sao phải rời khỏi kinh thành? Chỉ e kẻ dây dưa mà y ám chỉ không phải Huyết Đồ đường mà là một người khác.
“Lão phu đã hiểu, sau khi lấy xong hai vạn lượng, chúng ta lập tức khởi hành.”
Đầu bên kia, trải qua một trận này, ai cũng không có tâm tình tiếp tục lưu lại. Hoàng đế trong vòng bảo hộ của thị vệ vội vã rời chùa.
Trước khi đi, Phùng Cổ Đạo nhịn không được quay đầu nhìn về phía hậu điện, liền thấy Viên Ngạo Sách đĩnh đạc đứng sau cửa, cặp mắt sáng ngời hữu thần nhìn hắn, phảng phất đang nghi vấn, phảng phấn là chờ đợi.
Phùng Cổ Đạo mặt không biểu tình nhìn thẳng vào hắn, giây lát, khẽ gật đầu.
“Đang nhìn gì vậy?” Tiết Linh Bích quay đầu lại.
Sau cửa không có một bóng người.
Phùng Cổ Đạo xoay vai nói, “Không có gì, vai hơi mỏi thôi.”
Nhận xét
Đăng nhận xét