BNTKN Chương 43. Phác sóc hữu lý (Thất)

Phùng Cổ Đạo: Thế sự như cờ, biến ảo bất định, ngoài dự tính mình.
Hoàng công công đến bên hoàng đế một lúc, thấy hoàng đế, Tuyết Y Hầu và Sử thái sư cùng các đại thần trong triều đang hướng về tượng phật lễ bái, lại rón rén lui ra. Đến lương đình, Phùng Cổ Đạo đang nằm sấp ở đó ngủ gật.
Hắn liền tiến lên, nhẹ giọng gọi, “Phùng đại nhân?”
Phùng Cổ Đạo ngủ say như lợn chết.
“Phùng đại nhân?” Hoàng công công hơi cao giọng.
Phùng Cổ Đạo càu nhàu một tiếng, cách mí mắt mà động động con ngươi.
Hoàng công công đành phải nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, “Phùng đại nhân?!”
Phùng Cổ Đạo lúc này mới không cam không nguyện mà mở mắt, từ từ ngồi dậy, “Hoàng công công?”
Hoàng công công đắp lên mặt nụ cười, “Bên ngoài gió lớn, hay là Phùng đại nhân đến nội đường ngồi một lát.” Mang Phùng Cổ Đạo đến lương đình là hoàng thượng phân phó, tuy hắn không biết vì sao, nhưng cũng nghe theo. Nhưng thấy Phùng Cổ Đạo lúc đến thì mang dáng vẻ bình thản như không, nói vậy trong đó là có mánh khóe. Mà dáng vẻ hiện tại hơn phân nửa là giả vờ, bất quá là mánh khóe cũng tốt mà giả vờ cũng được, đều không liên quan gì tới hắn, dù sao việc hắn cần làm bất quá chỉ là truyền tin dẫn đường mà thôi.
Phùng Cổ Đạo dụi dụi mắt nói, “Có thể trở về chưa?”
“Hoàng thượng còn muốn tìm hiểu phật pháp với Niệm Phương đại sư, e rằng trước buổi trưa vẫn còn chưa quay về.” Hoàng công công hầu hạ hoàng thượng nhiều năm, rất rõ ràng về những chi tiết vụn vặt này.
“Vậy a.” Phùng Cổ Đạo tỏ ra không chịu nổi rồi lại phải cố gắng nhẫn nại, “Ta đây có thể vào trong mã xa ngồi trước được không?”
Như vậy rất tốt. Hoàng công công cầu còn không được. Hoàng thượng chỉ bảo mình dẫn hắn đến lương đình, sau đó qua một chén trà nhỏ lại dẫn hắn rời đi, nhưng không nói sau đó sẽ đi đâu, mình còn đang do dự. “Đã như vậy, để cha gia đưa Phùng đại nhân ra ngoài.”
“Làm phiền Hoàng công công.” Phùng Cổ Đạo đứng lên, tay nhẹ nhàng đấm đấm đùi.
Hoàng công công khẽ cười nói, “Lại nói, cha gia hầu hạ hoàng thượng đã lâu như vậy, Phùng đại nhân là quan lục phẩm đầu tiên được khâm điểm cùng hoàng thượng dâng hương.”
Phùng Cổ Đạo mỉm cười chắp tay nói, “Thơm lây, thơm lây mà thôi.”
Về phần thơm lây ai, không cần nói cũng biết.
Hoàng công công không ngờ hắn cư nhiên lại rộng rãi thừa nhận như vậy, trong lòng không khỏi sinh ra vài phần hảo cảm đối với hắn. Dù sao trên đời này có quá nhiều kẻ cố làm ra vẻ, cáo mượn oai hùm, còn những người tự mình biết mình lại quá ít.
Phía trước cây xanh nối cây xanh, che ra một tảng lớn bóng râm. Hai người đang định xoay gót đi ra ngoài, chợt nghe bên ngoài vang lên một trận hô quát ầm ĩ, không chờ bọn họ phản ứng kịp, hậu điện truyền đến tiếng bước chân liên tiếp, “Nhanh, nhanh đi tìm người hộ giá!” Tiếng nói the thé như một lưỡi kiếm sắc, trực tiếp xé rách sự yên lặng của buổi sớm mai.
Phùng Cổ Đạo túm lại Hoàng công công đang định chạy ra ngoài, quay đầu nhìn chằm chằm thái giám đang chạy tới kia, “Hoàng thượng đâu?”
Thái giám gấp đến độ giống như kiến bò trên chảo nóng, “Hòa thượng ở đây đều là giả! Tất cả đều là thích khách, muốn ám sát hoàng thượng! Các ngươi mau đi gọi người tiến đến!”
Phùng Cổ Đạo nhìn về phía sau hắn, “Không ai truy sát ngươi? Làm sao ngươi trốn ra?”
“Sao ngươi nhiều lời quá vậy!” Thái giám không ngừng bước tới, đẩy hắn một cái, trực tiếp lao ra bên ngoài.
Bất quá còn chưa lao ra cửa, đã bị một mũi tên cắm phập vào tim, ngay sau đó là một loạt tên phóng tới như mưa rào.
Phùng Cổ Đạo sắc mặt ngưng trọng kéo Hoàng công công thối lui ra sau.
Mười mấy hắc y sát thủ che mặt vọt đến.
“Đi!” Phùng Cổ Đạo không chút nghĩ ngợi liền lôi kéo hắn chạy về phía sau.
Nếu như hắn không tính nhầm, đây là một cuộc ám sát với quy mô lớn. Thị vệ bên ngoài chỉ sợ khó tự giữ thân, hiện giờ kỳ vọng duy nhất chính là đại nội cao thủ bên người hoàng đế không bị thất thủ!
Hoàng công công đột nhiên buông tay hắn ra, đẩy hắn lên phía trước, “Ngươi đi trước! Cha gia đoạn hậu!”
Phùng Cổ Đạo sửng sốt một lúc, đã thấy Hoàng công công xoay người tiếp chiêu.
Hoàng công công biết võ hắn có thể nhận ra từ bước chân, nhưng không ngờ thân thủ lại quá linh hoạt như vậy.
Hơn mười sát thủ dĩ nhiên bị ngăn lại phân nửa.
Phùng Cổ Đạo thấy những sát thủ còn lại đuổi theo, quay đầu tiếp tục chạy băng băng tới phía trước. Qua bậc thang, bước qua cửa, tiến vào đại điện, hắn chợt thi triển khinh công, như gió thổi qua đại hùng bảo điện*, tiêu thất trước mặt các sát thủ.
*(đại hùng bảo điện: trong chùa chiền của Phật giáo, đại hùng bảo điện là chính điện. Đây là kiến trúc hạch tâm của cả tòa chùa chiền, cũng là nơi các tăng nhân tập trung sớm tối để tu hành.)
Tới viện tử trước hậu điện nơi hoàng đế đang tại, trong lòng Phùng Cổ Đạo trầm xuống.
Tình thế trước mắt còn gay go hơn cả tưởng tượng của hắn.
Chiến trường tổng cộng phân hai đầu.
Hoàng đế và các đại thần được bảo hộ trong vòng tròn do tầng tầng thị vệ tạo nên. Để đề phòng có cá lọt lưới nguy hiểm cho thánh giá, vòng bảo hộ tổng cộng có hai tầng. Nhưng vì thế, thị vệ vòng trong chỉ có thể nắm chặt đao, mắt mở trừng trừng mà khoanh tay đứng nhìn.
Thị vệ vòng ngoài dưới sự vây công của mười tên nhất lưu sát thủ, dần dần lực bất tòng tâm, vòng bảo hộ đã càng thu càng nhỏ.
Cái bụng tròn trịa của Sử thái sư đã dán lại với cái bụng của người bên cạnh.
Đầu bên kia, Tiết Linh Bích một mình đấu với hai cao thủ siêu nhất lưu, người tuy ít, nhưng tình hình chiến đấu hung hiểm khôn cùng.
Mắt thấy Tiết Linh Bích dần xuống hạ phong, ngón tay Phùng Cổ Đạo khẽ bấu chặt lại.
Tiếng bước chân của sát thủ phía sau dần đến gần.
Hậu điện đột nhiên lộ ra một cái đầu.
Cặp mắt to sáng long lanh của Kỷ Vô Địch đang cười tít nhìn hắn.
Phùng Cổ Đạo tuy rằng không biết hắn làm thế nào chạy tới hậu điện, nhưng lấy tình thế hiện nay mà xem, Viên Ngạo Sách vô cùng có khả năng xuất thủ. Một khi hắn bại lộ, kế hoạch kế tiếp sẽ có khả năng gặp phải biến số.
Hắn tâm niệm thay đổi thật nhanh, dưới chân trượt một cái, tích tắc khi lưỡi đao của sát thủ phía sau tới gần, thân thể như gió mạnh quét tới vị trí giữa Tiết Linh Bích và lưỡng đại cao thủ.
“Ngươi…” Tiết Linh Bích chỉ nói một chữ, liền ngậm miệng.
Bởi vì võ công mà lúc này Phùng Cổ Đạo triển hiện so với những gì y được thấy lúc trước, hoàn toàn khác hẳn.
Tuy rằng trong tay hắn không có kiếm, nhưng xuất chỉ như gió, so với trảo của sát thủ bên trái, không chút nào thua kém.
Tiết Linh Bích áp lực suy giảm, nguyên bản kiếm chiêu bị ngăn chặn không thể thi triển nhất thời cuồn cuộn không ngừng sử ra.
“Thân thủ không tồi.” Trong lúc tranh thủ được thời gian, y đột nhiên thốt ra câu như vậy.
Phùng Cổ Đạo lúng túng nói, “Bảo mệnh… thôi mà.”
Tiết Linh Bích vẻ mặt trầm ổn, không lộ hỉ nộ.
Phùng Cổ Đạo gục đầu đánh một lát, bỗng nhiên thốt lên, “Câu, câu đã giết Sử Diệu Quang?”
Tiết Linh Bích kỳ thực trước đó đã chú ý tới trong hai sát thủ đó có một người dùng câu, bất quá thời khắc sống còn, làm sao có thể suy nghĩ nhiều. Dù là lúc này cũng chỉ nhíu mày.
“Ta từng nghe qua hai… cao thủ dùng trảo và câu.” Phùng Cổ Đạo gián đoạn nói hết lời muốn nói.
Sát thủ nghe vậy vẫn trầm mặc không lên tiếng, chỉ là thế tiến công càng thêm ác liệt.
Cùng cảnh ngộ với bọn họ chính là tình hình của hoàng đế đầu bên kia.
Vì một nhóm sát thủ mới thêm vào, vòng bảo hộ thứ hai bên trong phải xông ra, ngoại trừ bốn thị vệ có võ công tối cao được an bài thiếp thân bảo hộ hoàng thượng, những người khác đều vọt ra. Nhưng chính vì vậy, an toàn của các đại thần liền tràn ngập nguy cơ.
Tuy rằng các thị vệ có ý thức muốn bảo vệ bọn hắn, nhưng trong thời khắc người người đều bất an như lúc này, khó tránh luống cuống tay chân. Có hai đại thần trong lúc ngươi đẩy ta xô, không cẩn thận giơ tay chân ra ngoài. Sát thủ đương nhiên không khách khí, nhất thời tiếng kêu đau đớn vang liên tục.
Nếu không nhờ có thị vệ nhanh nhẹn, mỗi người kéo một người quay lại, mất đi chỉ e không phải cánh tay cẳng chân.
Hoàng đế thấy bọn họ lăn trên mặt đất kêu rên, quả tim đập thình thịch, cảm giác ưu việt cao cao tại thượng thường ngày hết thảy bị mùi máu tươi hòa tan. Hắn từ khi sinh ra tới bây giờ, gặp qua không ít ngươi lừa ta gạt, nghe qua không ít ác đấu chém giết, nhưng tới gần tử vong như thế này vẫn là lần đầu tiên.
Sử thái sư vọt tới trước mặt hắn, liều mạng chen tới phía sau bốn thị vệ kia, cố ý chặn trước mặt hắn nói, “Hoàng thượng, ta bảo hộ ngươi!”
…
Hừ. Bảo hộ hắn? Là muốn hắn bảo hộ lại phải không?
Hoàng đế trong lòng sinh ra chán ghét, mặt ngoài đạm nhiên nói, “Làm phiền Sử khanh rồi.”
Nếu là bình thường, Sử thái sư nhất định sẽ cân nhắc biểu tình này của hắn thật lâu, đoán chừng thánh ý, nhưng lúc này quan hệ tới sinh tử tồn vong, dù cho trong lòng biết long tâm khó chịu, cũng chỉ đành mở một mắt nhắm một mắt.
Đang trong lúc cố gắng cầm cự, lại có một nhóm sát thủ vọt đến, thân thủ tuy không lưu loát bằng những kẻ trước, nhưng nhân số đông đảo. Các thị vệ rất nhanh rơi vào cục diện một địch hai một địch ba. Các đại thần quả thực giống như chuột chạy qua đường mà tán loạn khắp nơi. Hoàng thượng tuy rằng nằm dưới sự bảo hộ của tứ đại cao thủ, coi như an toàn, nhưng đó gần như đã nỗ lực chống đỡ.
Tiết Linh Bích mắt nhìn bảy đường, tai nghe tám hướng, lập tức hoành kiếm đảo qua, thấp giọng nói, “Ngươi chống, ta đi một chút sẽ trở lại.”
Không đợi Phùng Cổ Đạo phản ứng, y đã cấp tốc lách tới phía sau Phùng Cổ Đạo.
Phùng Cổ Đạo bất đắc dĩ vươn tay trái hất câu ra, tay phải như thiểm điện tập kích huyệt thất khảm của sát thủ khác.
Chỉ trì hoãn một lúc như thế, Tiết Linh Bích đã từ sau lưng Phùng Cổ Đạo vòng tới chiến trường lớn ở đầu bên kia.
Chỉ thấy y xuất kiếm như rồng lượn, chỉ Đông đánh Tây, ngắn ngủi trong nháy mắt, sát thủ đã nằm xuống năm sáu tên.
Các thị vệ khác thấy y trợ giúp, mỗi người tinh thần đại chấn.
Thế cục bên kia nhất thời cân bằng.
Nhưng nhìn lại, tình cảnh của Phùng Cổ Đạo lại tương đương nguy hiểm.
Võ công của hắn vốn đã thua Tiết Linh Bích một bậc, ngay cả Tiết Linh Bích còn không thể một mình đánh với hai đại cao thủ, huống chi là hắn. Cho nên trong lúc Tiết Linh Bích đại phát thần uy, hắn lại cực kỳ nguy hiểm.
“Hai vị tiền bối.” Phùng Cổ Đạo vừa tránh né đòn lấy mạng, vừa miễng cưỡng mở miệng nói, “Tại sao thành… chó săn… của Huyết Đồ đường?”
Thế tiến công của hai đại cao thủ khẽ khựng lại.
Phùng Cổ Đạo nhân cơ hội thở hổn hển lấy hơi, nói ra ào ào không ngừng, “Với danh tiếng của hai vị tiền bối tại võ lâm… thực sự không cần…”
Hắn nói chưa xong, chợt nghe một cao thủ trong đó lên tiếng, “Ngươi không cần nhiều lời, hôm nay chúng ta tới là để giết người.”
…
Phùng Cổ Đạo cúi đầu tránh thoát chiếc đoạt mệnh câu đó, lại bị một cước đá ngã lăn trên mặt đất.
Mắt thấy câu lại lần nữa vung tới, hắn nhướng mày. Tới nông nỗi này rồi, e rằng Viên Ngạo Sách không thể ẩn nấp được nữa.
Nói thì chậm, làm thì nhanh, một thanh kiếm từ xéo bên hông đâm ra, nhẹ nhàng ngăn câu lại.
Phùng Cổ Đạo ngước mắt, đường nhìn bị một bóng lưng cao lớn ngăn trở.
“Ngươi không sao chứ?” Tiết Linh Bích vừa ngăn trở tiến công của đối phương, vừa thản nhiên hỏi.
Phùng Cổ Đạo cấp tốc đứng lên, vỗ vỗ nơi bị đá, lại gia nhập vòng chiến, “Trước khi ngươi đi và sau khi ngươi đến đều rất tốt.”
Khóe miệng Tiết Linh Bích khẽ nhoẻn lên, lộ ra nụ cười đầu tiên sau khi bị ám sát.
Đột nhiên, một tiếng huýt sáo vang lên, trên mái hiên đối diện không biết từ bao giờ xuất hiện một tên Huyết Đồ đường đeo mặt nạ.
Lưỡng đại cao thủ đồng thời lui về sau.
Phùng Cổ Đạo biến sắc, vô thức mà đẩy Tiết Linh Bích ra, “Cẩn thận!”
Thế nhưng bàn tay hắn vừa đụng tới Tiết Linh Bích, đã bị y kéo gọn vào lòng.
Con ngươi của Phùng Cổ Đạo đột nhiên co lại.
Tiết Linh Bích thân thể chấn động, lập tức gục lên người hắn bất động.
Phùng Cổ Đạo rất rõ ràng loại tư vị này, khoảnh khắc ngay khi Ngọ Dạ Tam Thi châm đâm vào thân thể, nhất định âm hàn tới tận xương.
Nhận xét
Đăng nhận xét