BNTKN Chương 42. Phác sóc hữu lý (Lục)

Tiết Linh Bích: Tiền cược đã hạ, canh bạc mê ly.
Hoàng đế dâng hương là đại sự.
Bách tính dọc đường không ngừng né tránh, hơn nữa còn chừa ra cả một vùng chùa miếu trong Tây sơn để nghênh tiếp thánh giá.
Sau cùng hoàng đế chọn ra Pháp Hải tự tại núi Thúy Vi ở Nam Lộc.
*(núi Thúy Vi là một ngọn núi ở Bắc Kinh nằm tại giao giới của miền núi đá và biển hồ.)
Tiết Linh Bích là cận thần của hoàng đế, cho nên xuất phát không bao lâu, liền bị gọi đến phía trước đi cùng với thánh giá, lưu lại Phùng Cổ Đạo một mình nằm trong xe ngựa ngủ ngon lành.
Hắn tối hôm qua vừa gặp Tam Thi châm phát tác, vừa bị đói bụng, dằn vặt hơn hai canh giờ mới mê mê man man mà ngủ đi, ai ngờ chưa tới hai canh giờ, lại mê mê man man mà bị lôi dậy, cả người đừng nói đầy sức sống, ngay cả con mắt cũng nửa khép nửa mở.
May là lần này Tiết Linh Bích suy nghĩ chu đáo, không chỉ bảo Tông Vô Ngôn chuẩn bị gối đầu chăn bông trên xe, còn đặc biệt đặt vào một thực hạp (hộp thức ăn), ăn uống mọi thứ đầy đủ. Vừa lúc để hắn ăn no uống đủ rồi tiếp tục ngủ.
Đoàn xe đi tới Tây sơn, phương đông vừa lộ ra ánh nắng mai đầu tiên.
Phùng Cổ Đạo mơ mơ màng màng tỉnh lại, liền thấy một thị vệ tiến vào, muốn lấy thực hạp đi.
Phùng Cổ Đạo vội vã ngăn lại, “Ta còn chưa ăn xong.”
“Hầu gia nói Tây sơn dâng hương phải để bụng rỗng, không thể lưu lại những thứ này.” Thị vệ nói, đem thực hạp ném vào một cái túi lớn, sau đó bỏ đi không quay đầu lại.
Phùng Cổ Đạo ngơ ngác ngồi một lúc, sau đó kéo chăn bông qua lau lau cái mồm.
Phía trước liên tục vang lên tiếng bước chân, động tĩnh rất lớn, nhưng xung quanh chiếc mã xa này của hắn thủy chung luôn im ắng, giống như bị bỏ rơi.
Lại qua một lúc lâu, rốt cuộc có một thái giám đi tới, chỉ cao khí ngang nói với thị vệ, “Hoàng thượng mệnh cha gia* mời Phùng đại nhân tiến vào chùa miếu nghỉ tạm.”
*(“cha gia”: đây là một từ cổ tới nay đã không còn dùng, gần giống như từ ‘tại hạ’. Trong rất nhiều phim điện ảnh ở TQ, từ này được dùng cho thái giám nên nhiều người hiểu lầm tưởng rằng chỉ có thái giám mới xưng hô như thế. Về vụ này thì ta không rành lắm, từ nhỏ tới lớn coi phim kiếm hiệp thấy thái giám chỉ xưng là “ta”, chắc là khi lồng tiếng người ta đã sửa lại cho dễ hiểu. Vốn định sửa nhưng tôn trọng tác giả nên sẽ để nguyên.)
Thị vệ không dám không nghe theo, đành xoay người hướng về phía thùng xe nói, “Phùng đại nhân, Hầu gia trước khi đi đã nói, bên người hoàng thượng không thể giấu cao thủ, cho nên cao thủ trong phủ không thể theo ngươi vào chùa, thỉnh ngươi tự mình cẩn thận.”
Phùng Cổ Đạo trong lòng khẽ động, mỉm cười nói, “Bên cạnh hoàng thượng có nhiều cao thủ đại nội, còn sợ bảo hộ ta không được sao? Hầu gia suy nghĩ nhiều.” Nói rồi hắn từ trên mã xa bước xuống, hướng tới thái giám nọ khom người hỏi thăm, “Không biết vị công công này xưng hô như thế nào?”
“Phùng đại nhân khách khí, cha gia họ Hoàng.” Thái giám nọ đối với hắn có chút khách khí, nghiêng người nhường đường nói, “Phùng đại nhân mời theo cha gia.”
Phùng Cổ Đạo mỉm cười đi theo sau hắn.
.
Trước Pháp Hải tự là một cây cầu cong nhỏ, dưới cầu là dòng suối trong veo, nước chảy róc rách róc rách. Bốn phía cổ mộc cao ngất tận mây, thấp thoáng tường xám ngói đỏ, phong cách cổ xưa thanh nhã, khiến lòng người vui tươi thanh thản.
Nhưng ngặt nỗi Phùng Cổ Đạo còn lưu lại vài phần buồn ngủ không xua đi được, thấy cảnh sắc này, cũng chỉ có nước gắng gượng chống đỡ.
Tiến vào chùa miếu, Hoàng công công quen thuộc dẫn hắn đến trước một lương đình. Trước đình có hai hàng cây xanh che bóng mát hai bên.
Hoàng công công nói, “Cha gia đến bên hoàng thượng một lát, Phùng đại nhân cứ tự nhiên.”
Phùng Cổ Đạo ngầm hiểu cười nói, “Hoàng công công thỉnh.”
Chờ Hoàng công công đi rồi, sau bóng cây xanh có hai người xoay người bước ra.
Một đen một trắng, một anh khí bức người, một ngọt ngào khả ái.
“Đã lâu không gặp.” Phùng Cổ Đạo hướng bọn họ ôm quyền, nét hèn mọn trong cử chỉ hoàn toàn không còn tồn tại, mang một thái độ nhàn tản phong lưu.
“A Sách, chúng ta không phải mới gặp hắn ở Xuân Ý phường mấy hôm trước sao? Tại sao hắn nói đã lâu không gặp?” Kỷ Vô Địch chớp chớp mắt nói, “Lẽ nào ngày đó kỳ thực không phải là hắn? Mà là tân sủng của Tuyết Y Hầu mà kinh thành đang truyền ầm ĩ?”
Phùng Cổ Đạo lơ đễnh mà thản nhiên cười, “Thời kỳ đặc biệt tự nhiên cần thủ đoạn đặc biệt.”
Viên Ngạo Sách nói, “Chỉ sợ đến lúc đó rước lấy một thân tanh*, vứt cũng vứt không xong.”
*(câu này trích từ câu: Mèo không bắt được cá, ngược lại rước lấy một thân tanh)
Phùng Cổ Đạo mâu quang khẽ lóe lên, nụ cười không thay đổi, “Ta tự đáy lòng chờ đợi ngày đó đến.”
“Ngươi hận không có người cầm kiếm chém ngươi?” Viên Ngạo Sách nhướng mi.
“Ta là hận không thể để Ma giáo sớm ngày chính đại quang minh được trở về Bễ Nghễ sơn.” Phùng Cổ Đạo chậm rãi nói, “Bắt đầu từ những ngày phải đi xa nơi đất khách năm đó, ta không thời khắc nào không hy vọng ngày này sẽ đến. Khi Lam Diễm minh tan rã, ta cho rằng ngày này rốt cuộc đã tới, không ngờ cũng chỉ là một hồi hoa trong gương, trăng trong nước.”
Kỷ Vô Địch nói, “Kỳ thực Bễ Nghễ sơn bất quá cũng là một ngọn núi mà thôi, chỉ cần ở bên người mình muốn ở bên, có nơi nào không thể an cư?”
“Nếu chỉ có một mình ta, ta tự nhiên có thể nghĩ như vậy. Đáng tiếc, Ma giáo cũng không phải Ma giáo của một mình ta.” Phùng Cổ Đạo khẽ thở dài, “Nguyên bản ta còn hy vọng có người chia sẻ một nửa gánh nặng với mình, ai ngờ…” Hắn dùng ánh mắt xa xăm mà nhìn Viên Ngạo Sách.
Viên Ngạo Sách cắn răng nói, “Ngươi nghĩ bây giờ ta đang làm cái gì? Cùng hoàng thượng nói về phong hoa tuyết nguyệt, cầm kỳ thư họa à?”
“Sở trường của ngươi hẳn là thập bát ban vũ khí.” Phùng Cổ Đạo mỉm cười, lập tức nghiêm mặt nói, “Hoàng thượng đã đáp ứng tất cả điều kiện rồi chứ?”
Viên Ngạo Sách nói, “Hừ. Đáp ứng hay không cũng không phải quyền của hắn. Tàng bảo đồ và bảo tàng đều ở trong tay chúng ta, nếu hắn không đáp ứng, chúng ta liền đem tin tức tàng bảo đồ là giả, từ đầu tới cuối bất quá chỉ là một vở hài kịch do tiên đế một mình xướng ca, là hắn chế tạo một tấm bản đồ giả địa điểm giả bảo tàng giả tiết lộ cho Lăng Dương vương đang canh giữ ở biên quan. Lăng Dương vương chắc chắn sẽ rất hứng thú với tin tức này. Năm đó nếu không phải do tiên đế dùng bảo tàng kiềm chế hắn, từ lâu hắn đã khởi binh mưu phản lật đổ cái triều đình ỉu xìu này rồi. Đáng tiếc kế hoãn binh của tiên đế tuy rằng có hiệu quả, nhưng quốc khố trải qua hai đời hoàng đế hơn mười năm kinh doanh lại hoàn toàn không khởi sắc. Lăng Dương vương mấy năm gần đây canh giữ ở biên quan, vẫn luôn tích trữ thực lực, chỉ cần hoàng đế lộ ra một chút sơ hở, hắn tức khắc sẽ dẫn quân Bắc tiến.”
“Có gì đáng tiếc?” Phùng Cổ Đạo mỉm cười nói, “Nếu không phải nhờ quốc khố hoàn toàn không khởi sắc, làm sao hoàng đế lại bị chúng ta nắm mũi?”
Viên Ngạo Sách nhíu mày nói, “Ngươi thật sự muốn Ma giáo hàng năm tiến cống lên hoàng đế?”
“Tiến cống?” Trong nụ cười của Phùng Cổ Đạo mang đầy tính toán, “Từ mặt ngoài mà xem, chúng ta trả giá chính là tiền, là công sức. Nhưng trên thực tế, chúng ta lấy được tư cách quan thương, phía sau lại có chỗ dựa lớn vững chắc là hoàng đế, đến lúc đó, tiền đưa ra sợ là không đến một phần mười tiền kiếm vào.”
Kỷ Vô Địch nói, “Thực sự có nhiều như vậy?”
Phùng Cổ Đạo thức thời nói, “Làm ăn lớn như vậy, Ma giáo làm sao dám độc chiếm?”
Kỷ Vô Địch chớp chớp mắt nói, “Sao lại không biết xấu hổ như vậy?”
“Kỷ môn chủ thẹn thùng?” Phùng Cổ Đạo trêu chọc.
Kỷ Vô Địch ôm hai má nói, “Thật ra, ta bình thường luôn cảm thấy thẹn thùng, chỉ là thẹn thùng cũng không ảnh hưởng tới quyết định của ta.”
Phùng Cổ Đạo: “…”
Viên Ngạo Sách nói sang chuyện khác, “Tam Thi châm trong cơ thể ngươi thế nào rồi?”
Phùng Cổ Đạo thở dài nói, “Đau a đau, cũng quen rồi.”
Kỷ Vô Địch trợn to mắt nói, “Có phải có cảm giác như mỗi ngày đều sinh ra hài tử một lần không?”
Phùng Cổ Đạo lại cười nói, “Nếu Kỷ môn chủ thấy hứng thú, cũng có thể thử xem, có thời gian chúng ta còn có thể giao lưu điều tâm đắc với nhau.”
Kỷ Vô Địch ôm cánh tay Viên Ngạo Sách, rất nghiêm túc nói, “A Sách, chúng ta sinh một em bé thử xem sao.”
Phùng Cổ Đạo quay đầu ngắm phong cảnh.
Viên Ngạo Sách mặt không biểu tình nói, “Ngươi nghĩ ba cây châm sẽ biến thành em bé?”
“… Ba cây đúng là quá ít, tối thiểu phải một bó to!” Kỷ Vô Địch đột nhiên hăng hái bừng bừng nói, “Không bằng chúng ta diệt Huyết Đồ đường đi? Như vậy ta muốn châm bao nhiêu là có thể châm bấy nhiêu rồi.” Hắn nắm nắm tay, vẻ mặt hưng phấn.
Viên Ngạo Sách nghiêm trang hồi đáp, “Ma giáo sau khi xé chẵn thành lẻ, bọn chúng đã dần trồi lên mặt nước, nhưng triệt để dẫn bọn chúng mắc câu cần có thời gian. Cho nên trong lúc này, ngươi cứ trốn ở hầu phủ cho an toàn.”
Phùng Cổ Đạo cười khổ nói, “An toàn thì an toàn, nhưng nửa điểm tự do cũng không có.”
Viên Ngạo Sách trầm mặc một lát nói, “Ta đã phái người đi thỉnh người của Thần Y cốc, nếu không có gì ngoài ý muốn, khoảng một tháng sau có thể đến kinh thành. Chờ ngươi giải được độc trên châm rồi thì liền có thể rời khỏi hầu phủ.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Không cần tốn công như vậy đâu. Ta đã biết làm sao để giải độc Tam Thi châm rồi.”
“Nga?” Viên Ngạo Sách mặt lộ ra dị sắc.
“Độc của Ngọ Dạ Tam Thi châm chủ yếu là đến từ cuống của đoạn hồn hoa, thêm vào đó là máu của băng thiềm thừ, có thể thúc đẩy độc dịch của đoạn hồn hoa, khiến cho nó phát tác lúc nửa đêm khi âm khí thịnh nhất.” Phùng Cổ Đạo nói.
Viên Ngạo Sách nói, “Giải pháp là gì?”
Phùng Cổ Đạo nói, “Trong hàn đàm gần đoạn hồn hoa, máu của một loại tinh quái gọi là phần cầu.”
Kỷ Vô Địch tự tán phi tán (khen như không khen), “Minh Tôn không hổ là Minh Tôn, chân không ra cửa, nhưng biết chuyện thiên hạ.”
Phùng Cổ Đạo trong lòng có chút mất tự nhiên, trên mặt lại bình tĩnh nói, “Kỷ môn chủ khích lệ rồi, so với Kỷ môn chủ thần thông quảng đại, mưu kế sâu xa, tại hạ mặc cảm.”
Kỷ Vô Địch thở dài nói, “Bất quá ta tuyệt đối sẽ không khi dễ A Sách.”
Phùng Cổ Đạo cố gắng kéo kéo khóe miệng, “Ví von của Kỷ môn chủ thật là lý thú.”
Kỷ Vô Địch cười tủm tỉm nói, “Kỳ thực kết luận của ta lại càng lý thú, không biết ngươi có hứng thú để nghe hay không?”
“Hứng thú tự nhiên là có, bất quá sợ rằng không có thời gian.” Phùng Cổ Đạo nghiêm mặt nói, “Ta có một kế hoạch, nếu thành công, có thể khiến Tiết Linh Bích khó mà tìm Ma giáo gây phiền toái.”
Viên Ngạo Sách nói, “Tiết Linh Bích muốn báo chính là thù giết cha, thù cha không đội trời chung, ngươi muốn hóa giải như thế nào?”
“Không hóa giải.” Phùng Cổ Đạo thản nhiên nói, “Nếu tân Minh Tôn của Ma giáo là thân tín hắn một tay tài bồi, thử hỏi hắn có lý do gì tiếp tục trắng trợn tìm Ma giáo gây phiền toái?”
Viên Ngạo Sách mâu quang chợt lóe, “Ý của ngươi là…”
Phùng Cổ Đạo gật đầu rất khẽ, “Chuyện này, còn cần hoàng thượng tự thân xuất mã.”
Viên Ngạo Sách mím môi.
Kỷ Vô Địch nói, “Chỉ sợ khoảnh khắc khi chân tướng sáng tỏ, Ma giáo bảo trụ rồi, Minh Tôn gặp nguy thôi.”
Phùng Cổ Đạo chắp tay nói, “Muốn thành đại sự, không câu nệ tiểu tiết.” Hắn nói rất hùng hồn, cố gắng đem tia dị dạng trỗi lên trong lòng nén xuống dưới.
“Có lý.” Kỷ Vô Địch ôm cổ Viên Ngạo Sách nói, vẻ mặt thâm tình, “A Sách, ngươi chính là đại sự lớn nhất kiếp này của ta.”
Viên Ngạo Sách trong lòng vui vẻ không lời nào có thể diễn tả được, nhưng trên mặt vẫn duy trì lãnh ngạo vốn có, bất động thanh sắc mà hỏi thăm, “Vậy tiểu sự là cái gì?”
Kỷ Vô Địch không chút nghĩ ngợi đã hồi đáp, “Như là Huy Hoàng môn các loại…”
…
Nếu như đám người Huy Hoàng môn nghe được câu trả lời này của chưởng môn bọn họ, nhất định sẽ khóc khô nước mắt, sau đó trực tiếp chém chết hắn rồi tự sát.
Phùng Cổ Đạo và Viên Ngạo Sách lặng im không nói.
Kỷ Vô Địch nói, “Cái này kêu là mỗi người một chí hướng.”
Phùng Cổ Đạo mỉm cười nói, “Thế sự quả thật là khó liệu. Lúc trước Kỷ Huy Hoàng được tiên đế che chở, cấp tốc quật khởi trong chốn giang hồ. Sau đó hắn lại bị tiên đế sai sử, ngoài sáng trong tối đả kích Ma giáo, làm cho Ma giáo ù ù cạc cạc rời đi nơi không hiểu tại sao lại trở thành tàng bảo địa là Bễ Nghễ sơn. Nhưng hôm nay con hắn lại liên thủ với Ma giáo, đem hoàng đế đùa giỡn xoay quanh. Đây thực sự có thể nói là… phong thủy luân lưu chuyển a.”
Kỷ Vô Địch nghiêm túc nói, “Ma giáo lúc trước nên phái Ám Tôn tới câu dẫn cha ta.”
…
Phùng Cổ Đạo thản nhiên nói, “Bọn hắn giải quyết nội bộ rồi.”
(Ý nói tiền nhiệm Minh Ám song tôn đã ghép cặp với nhau sồi ~ đã có cặp sồi ~)
Nhận xét
Đăng nhận xét