BNTKN Chương 41. Phác sóc hữu lý (Ngũ)

Tiết Linh Bích: Tiền cược đã hạ, canh bạc mê ly.
Sáng sớm hôm sau, Sử thái sư quả nhiên phái người dâng hậu lễ đăng môn tạ lỗi.
Tiết Linh Bích đóng cửa không tiếp, chỉ gọi Tông Vô Ngôn đứng ra nhận lễ, coi như sau một trận đòn roi cho ăn một viên đường, không nóng không lạnh mà đáp trả.
Tới buổi trưa, Phùng Cổ Đạo được thỉnh cùng đi dùng cơm.
Sau khi ăn xong, Tiết Linh Bích đem vài thứ mà Sử thái sư đưa tới đặt trên trà kỷ thưởng thức.
Phùng Cổ Đạo thấy y nâng một bồn bạch ngọc phù dung yêu thích không buông tay, không khỏi cười nói, “Xem ra thái sư rất hiểu sở thích của Hầu gia.”
Tiết Linh Bích nói, “Ngươi có biết tại sao ta thích nó không?”
Ánh mắt Phùng Cổ Đạo chuyển qua phù dung trong tay y, mâu sắc hơi trầm xuống, híp mắt cười nói, “Dương chi bạch ngọc*, trắng noãn tinh khiết, trong suốt lóng lánh. Lại thêm ngọc tượng (thợ điêu khắc ngọc) chạm trổ xuất thần nhập hóa, điêu khắc đóa phù dung này sống động như thật, có thể nói là thượng phẩm trong thượng phẩm. Hầu gia yêu thích nó thật sự là nhân chi thường tình.”
*(dương chi bạch ngọc: còn gọi là bạch ngọc hay dương chi ngọc, là một loại ngọc thượng đẳng, trắng nhất trong các loại ngọc, giống như màu trắng của dương chi (tức mỡ cừu hay mỡ sơn dương), cực kỳ quý hiếm.)
Tiết Linh Bích nói, “Nếu ngươi thích, ta sẽ tặng nó cho ngươi.”
Phùng Cổ Đạo thụ sủng nhược kinh nói, “Quân tử không đoạt những thứ người khác yêu thích, làm sao ta dám khiến Hầu gia bỏ thứ mình yêu thích.”
Tiết Linh Bích đem bạch ngọc phù dung đặt lên bàn, “Ta thích không phải khối ngọc này, mà là ý nghĩa của nó.”
Phùng Cổ Đạo giả vờ trầm tư, giây lát bừng tỉnh nói, “Hầu gia nhân phẩm cao thượng, tự nhiên thích những vật hoàn mỹ.”
Tiết Linh Bích cảm thấy rất không thú vị, phất tay nói, “Nếu ta đã tặng cho ngươi, ngươi còn không mau nhận đi.”
“Hầu gia thật sự bỏ được thứ mình yêu thích?”
“Ta bỏ được, thì không phải trong lòng sở ái.” Tiết Linh Bích nói thật ẩn ý.
Phùng Cổ Đạo tiến lên, hai mắt nhìn ngọc điêu tới nỗi muốn phát sáng, hai tay gần như thành kính mà đem phù dung ôm gọn trong tay, “Quả nhiên là cực phẩm, cực phẩm. Khối ngọc này có thể dùng làm bảo vật gia truyền, để tương truyền cho con cháu đời đời của Phùng gia.”
Sắc mặt Tiết Linh Bích khẽ biến.
Tông Vô Ngôn ở ngoài cửa nói, “Hầu gia.”
Tiết Linh Bích thả lỏng hai gò má, “Vào đi.”
Tông Vô Ngôn đi tới phụ cận, có ẩn ý mà liếc nhìn Phùng Cổ Đạo.
Phùng Cổ Đạo thức thời nói, “Hầu gia, ta cáo lui trước.”
“Không cần.” Tiết Linh Bích phất tay nói, “Thưởng thức ngọc khí còn nhiều thời gian, tạm thời lưu lại nghe một chút động thái ở kinh thành, đối với đường làm quan sau này của ngươi có nhiều chỗ tốt.”
Phùng Cổ Đạo lúc này mới tìm cái ghế ngồi xuống một bên.
Như thế, ba người trong đại đường chỉ có Tông Vô Ngôn phải đứng, “Hầu gia, nha môn đã đem vụ án này giao cho Đại Lý Tự thẩm tra xử lí.”
“Nga?” Tiết Linh Bích khóe miệng cong lên, “Chuyện này thú vị thật. Nếu bản hầu không lầm, Đại Lý Tự khanh là môn sinh Cố tướng, trước nay không hợp ý với Sử thái sư. Lấy tính tình của thái sư, kiên quyết sẽ không đồng ý mới phải.”
Tông Vô Ngôn nói, “Chuyện này cũng không cần biết thái sư đồng ý hay không, là hoàng thượng tự mình hạ chỉ.”
Tiết Linh Bích khẽ giật mình, “Hoàng thượng?” Sử thái sư mấy năm gần đây đã là thân tín bậc nhất bên người hoàng thượng. Chuyện Sử Diệu Quang bị giết lớn như thế, hoàng đế không lý nào không hướng về hắn. “Vụ án có tiến triển gì mới không?”
Tông Vô Ngôn nói, “Có. Nghe nói nha môn đã định ra hai người bị tình nghi. Một là đường chủ của Huyết Đồ đường, một là Ma giáo Ám Tôn Viên Ngạo Sách.”
Tiết Linh Bích nhíu mày, “Viên Ngạo Sách?” Trong đầu y đột nhiên hiện lên một ý niệm cổ quái. Hoàng đế nếu có thể lật lọng vì Ma giáo, đem chuyện báo thù cho phụ thân y ép xuống, đương nhiên cũng có thể vì Ma giáo mà chèn ép Sử thái sư, để hắn không thể tiếp tục truy cứu Ma giáo.
—— Nhưng vì sao hoàng đế lại thiên vị Ma giáo như vậy? Là bởi vì Huy Hoàng môn? Hay là… có nguyên nhân khác?
Y hỏi, “Phản ứng của Sử thái sư thế nào?”
Tông Vô Ngôn nói, “Sử thái sư sáng sớm đã tiến cung rồi, nghe nói ăn bế môn canh (không được cho vào). Hoàng thượng nói thương cảm cho hắn tuổi già mất con, đặc biệt chuẩn cho hắn nghỉ phép ở nhà.”
“Chỉ là như vậy?” Với tính tình của Sử thái sư, một đường không thông tất nhiên còn có thể đi đường khác.
Tông Vô Ngôn lại nói, “Sử thái sư lại đến Đại Lý Tự một chuyến. Nghe nói Đại Lý Tự khanh tránh không ra.”
Tiết Linh Bích im lặng.
Chỉ e lúc này Sử thái sư nhất định bi phẫn chất chồng. Mấy canh giờ ngắn ngủi ăn ba lần bế môn canh, sợ là ngay cả phật cũng phải nổi giận. Sớm biết thế, sáng nay y sẽ không ứng xử lạnh lùng như vậy.
Phùng Cổ Đạo đột nhiên xáp lại nói, “Nếu thái sư đã tạ lỗi, vậy ta có thể đi Hộ bộ một chuyến không? Đã xin nghỉ vài ngày rồi, nếu tiếp tục không xuất hiện, sợ sẽ bị người ta khiển trách.”
Tiết Linh Bích nói, “Ngươi sợ bị người ta khiển trách?”
Phùng Cổ Đạo thở dài, “Ta chỉ sợ ta vô tích sự quá, làm mất mặt Hầu gia.”
Tiết Linh Bích mỉm cười nói, “Phế vật như Sử Diệu Quang còn có thể dựa vào Sử thái sư một đường nhẹ bước lên mây, lên như diều gặp gió. Ngươi thì có gì khó?”
Phùng Cổ Đạo cười khổ nói, “Nghe Hầu gia nói vậy, ta không biết nên tạ ơn Hầu gia tài bồi hay là nên tạ ơn Hầu gia coi trọng ta như thế nữa, dĩ nhiên lại đánh đồng với Quảng Tây tổng đốc.”
“Đều như nhau thôi.” Tiết Linh Bích dừng một chút lại nói, “Nếu muốn đến Hộ bộ, nên đi sớm về sớm.”
“Dạ.” Phùng Cổ Đạo vội vã thu bạch ngọc phù dung vào trong lòng, trở về phòng thay y phục.
.
Mấy ngày không mặc quan bào, đúng là cực kỳ bỡ ngỡ.
Phùng Cổ Đạo nhìn bản thân mình trong gương, hầu như nhận thức không ra. Hạo nhiên chính khí(cương trực quang minh) của quan bào không chỉ áp chế vẻ hèn mọn của hắn mà còn áp chế nét phong lưu đã ghi khắc tận trong xương, khiến hắn nhìn qua có vẻ hơi chút cứng nhắc.
Hắn chỉnh lại đai lưng, đang muốn đi ra ngoài, khóe mắt lơ đãng thoáng nhìn bạch ngọc phù dung lúc nãy đã thuận tay đặt lên bàn. Đây là một đôi tịnh đế liên, hai đóa hoa phù dung lớn bé kề sát vào nhau, phảng phất hận không thể cùng nhau hòa thành một thể.
Trong óc hắn vô thức bật ra một câu: Tịnh đế phù dung bản tự song*.
*(hai đóa sen sinh đôi, ý nói phù dung giống như uyên ương đều có đôi có cặp, tượng trưng cho phu thê hoặc hai người yêu nhau vĩnh viễn không xa rời)
“Sinh đôi mà thôi.” Phùng Cổ Đạo thấp giọng, cầm lấy phù dung, tiện tay ném vào trong chăn, đi ra ngoài.
.
Mấy ngày không tới, Hộ bộ tất cả đều như cũ.
Phùng Cổ Đạo đi loanh quanh trong Hộ bộ hai vòng, mới xác nhận không có mình thì Hộ bộ cũng không có bất luận điều gì khác biệt.
Chủ sự trực ban hôm nay là văn hào.
Người mà Phùng Cổ Đạo không thích nói chuyện nhất chính là hắn, hai bên gặp nhau không thèm chào hỏi, chỉ xem như đối phương không tồn tại. Cho nên hắn ngồi một chút, liền buồn chán quay về hầu phủ.
.
Trở lại hầu phủ còn chưa đi được vài bước, đã bị Tông Vô Ngôn không biết từ đâu nhảy ra chặn lại.
“Tông tổng quản?” Phùng Cổ Đạo vỗ ngực nói, “Khinh công của ngươi thực sự càng thêm lô hỏa thuần thanh rồi.”
Tông Vô Ngôn đối với trêu chọc của hắn như mắt điếc tai ngơ, “”Hầu gia đang tìm ngươi.”
“Lại muốn cùng nhau ăn cơm?” Phùng Cổ Đạo cười nói, “Ta vừa lúc đã đói bụng.”
Tông Vô Ngôn nói, “Hầu gia chờ ngươi tại thư phòng.”
Miệng cười của Phùng Cổ Đạo khép lại, khẽ thở dài, “Thư phòng không có đồ ăn. Có điều đỡ hơn phòng luyện công.” May mà lần trước tại Xuân Ý phường, Tiết Linh Bích và Viên Ngạo Sách giao thủ là bình thủ, nếu không hắn sợ rằng lại phải bồi luyện không ít.
Đi tới cửa thư phòng, liền thấy Tiết Linh Bích đang ngồi bên trà kỷ uống trà đọc sách, bên tay là ba đĩa cao điểm.
“Hầu gia.” Phùng Cổ Đạo vừa vào cửa vừa gọi.
Tiết Linh Bích từ sau sách ngẩng đầu lên, giơ tay chỉ vào cao điểm bên cạnh nói, “Nhân lúc còn nóng ăn đi.”
Phùng Cổ Đạo lúc này đã ngồi ở bên kia trà kỷ, không khách khí mà bắt đầu ăn.
Tiết Linh Bích giúp hắn rót chung trà.
Chờ ăn no uống đủ, Phùng Cổ Đạo dùng tay áo lau môi nói, “Hầu gia tìm ta có chuyện gì?”
Nhắc đến việc này, Tiết Linh Bích ẩn ẩn không vui, “Hoàng thượng bảo ngươi và ta ngày mai bồi hắn đến Tây sơn dâng hương.”
Phùng Cổ Đạo ngạc nhiên nói, “Tây sơn dâng hương chuyện này từ trước tới nay không phải đều do nữ quyến làm hay sao?”
Tiết Linh Bích tức giận nói, “Ngươi tìm đâu ra ngụy biện này vậy? Ngươi thấy chùa miếu nào đều là nữ quyến ra ra vào vào, không thấy nam tử chưa?”
Phùng Cổ Đạo nói, “Nhưng hoàng thượng là cửu ngũ chí tôn, lẽ ra nên nhật lý vạn ky, không cách nào phân thân mới phải, sao còn có thời gian nhàn rỗi đi dâng hương?”
“Hoàng thượng tự nhiên có lý của hoàng thượng.” Y dừng một chút, “Có thể là vì Sử Diệu Quang.” Dù sao giao vụ án cho Đại Lý Tự là tát cho Sử thái sư một bạt tai, tại thời khắc này làm chuyện đó, mặc dù là hoàng đế cũng khó tránh khiến người ta rét lạnh cả tim. Vì vậy đã lấy gậy đánh xong, nên lấy tay nhẹ nhàng xoa dịu. Mà cách hoàng đế xoa dịu là cầu phúc cho Sử Diệu Quang. Nghĩ như thế, coi như đã thông suốt.
“Vậy lần này hắn có thể nhắm mắt rồi. Có chân mệnh thiên tử dâng hương cho hắn.” Phùng Cổ Đạo nói.
Tiết Linh Bích nói, “Không biết có cung phi đi theo hay không, ngày mai ngươi phải tránh không được hành sự lỗ mãng.”
Phùng Cổ Đạo cười nói, “Ta dù nói chuyện tràng giang đại hải, cũng sẽ không chọc tới phi tần của hoàng đế, Hầu gia cứ việc thả lỏng một trăm hai mươi cái tâm là được.”
“Vậy nếu là phi tần đến chọc ngươi thì sao?” Tiết Linh Bích hỏi ngược.
“Cái này…” Phùng Cổ Đạo sờ sờ cằm nói, “Vậy phải xem tư sắc của phi tần có…”
“Làm càn!” Tiết Linh Bích đột nhiên đập bàn đứng lên.
Phùng Cổ Đạo kinh hãi đơ cả người, tay đặt trên cằm cả buổi cũng không nhớ mà thả xuống.
“Ngươi nên biết chỉ bằng những lời này của ngươi cũng đủ để tru di cửu tộc!” Tiết Linh Bích trầm mặt.
Phùng Cổ Đạo đứng lên, chậm rãi nói, “Kỳ thực với ta mà nói, tru di cửu tộc, giết cả nhà và chém đầu cũng chả có gì khác nhau.”
“Cho nên ngươi có thể tha hồ làm bậy, không biết trời cao đất rộng?” Tiết Linh Bích cười nhạt.
“Ta chỉ ở trước mặt Hầu gia mới dám đùa như vậy thôi mà.” Phùng Cổ Đạo ủy khuất thấp giọng nói, “Đổi thành người khác, cho ta mượn một trăm hai mươi cái đầu ta cũng không dám đùa kiểu đó.”
Sắc mặt Tiết Linh Bích hơi hòa hoãn, “Chỉ sợ ngươi nói quen miệng, nhất thời không đổi được.”
Phùng Cổ Đạo bồi cười nói, “Đến ngày mai, ta không nói một lời, giả câm giả điếc là được thôi.”
Tiết Linh Bích liếc nhìn hắn, “Hoàng thượng bảo ngươi đáp lời ngươi cũng không nói một lời?”
“Nghe Hầu gia hết. Hầu gia bảo ta mở miệng ta liền mở, Hầu gia không cho ta mở miệng, ta liền giả vờ đau họng.”
Tiết Linh Bích tự tiếu phi tiếu nói, “Luận ba hoa, ngươi nhận đệ nhị, sợ rằng thiên hạ không ai dám nhận đệ nhất đâu.”
“Núi cao còn có núi cao hơn a.” Phùng Cổ Đạo không khỏi cảm khái.
Tiết Linh Bích cũng không soi mói nữa, chỉ thúc giục, “Sáng sớm mai khởi hành, hôm nay nên nghỉ ngơi sớm.”
“Dạ.” Phùng Cổ Đạo từ trong thư phòng đi ra, gục đầu đi về, mãi cho đến phòng mình, chuẩn bị trở tay đóng cửa mới đột nhiên nhớ tới, “Ta còn chưa ăn cơm chiều mà?”
…
Nửa đêm.
Cơn đau đớn do Tam Thi châm gây ra vừa qua khỏi, Phùng Cổ Đạo liền cảm thấy một trận bụng đói cồn cào kêu vang.
Hắn trằn trọc trên giường một lát nhưng lại không buồn ngủ, đành ngẩng mặt nhìn màn giường, thấp giọng than thở, “Hầu gia thật đúng là tiết kiệm.”
Nhận xét
Đăng nhận xét