BNTKN Chương 40. Phác sóc hữu lý (Tứ)

Tiết Linh Bích: Tiền cược đã hạ, canh bạc mê ly.
Phùng Cổ Đạo trở về phòng.
Trong không khí phiêu đãng mùi máu tươi như có như không.
Hắn nhìn xuống gầm giường, thần tình như có chút suy tư.
.
Tâm tình của Tiết Linh Bích rất không tồi, ngay cả Tông Vô Ngôn từ phía trước đi tới cũng thuận mắt hẳn lên, “Chuyện gì?”
Trong tay Tông Vô Ngôn cầm một phong thư, hai tay dâng lên cho y, “Hầu gia, thư của ngài.”
Tiết Linh Bích lưỡng lự tiếp nhận, “Ai gửi?” Có ai lại nửa đêm nửa hôm đưa thư cho y?
Thanh âm của Tông Vô Ngôn nhẹ nhưng lại rõ ràng, “Huyết Đồ đường.”
Tiết Linh Bích ngẩn người, cúi đầu nhìn lạc khoản, quả nhiên là Huyết Đồ đường.
“Hầu gia yên tâm, thuộc hạ đã kiểm ra qua, bên trên không có độc.” Tông Vô Ngôn nói.
Tiết Linh Bích nhíu mày nói, “Bản hầu không có liên quan gì tới Huyết Đồ đường…” Thanh âm của y nhỏ dần, một suy nghĩ thoáng hiện trong đầu, chẳng lẽ là vì Phùng Cổ Đạo? Y cấp tốc xé bìa thư, rút giấy viết thư mở ra.
Trên giấy chỉ có chín chữ ——
Đầu người tìm nơi nào? Cổ đạo sâm sâm.
(cổ đạo sâm sâm: con đường cổ xưa u tĩnh, chơi chữ)
Bàn tay cầm thư của Tiết Linh Bích bỗng nhiên xiết lại.
Tông Vô Ngôn thấy y sắc mặt đột biến, vội hỏi, “Hầu gia? Đã xảy ra chuyện gì?”
Tiết Linh Bích vo thư thành một viên, nhét vào trong tay áo, hời hợt nói, “Bất quá là Huyết Đồ đường không tự lượng sức mình đi khiêu khích bản hầu mà thôi, không cần để ý tới. Vụ án của Sử Diệu Quang có tiến triển gì mới không?”
Tông Vô Ngôn lắc đầu nói, “Ta đã phái người đến nha môn tìm hiểu, hiện nay vẫn đang thẩm vấn những nhân chứng tại hiện trường. Căn cứ khẩu cung của bọn hắn, sau khi bọn hắn vào phòng không lâu, đột nhiên từ ngoài cửa sổ có một quái nhân đeo mặt nạ nhảy vào, võ công cực cao. Vừa đối mặt đã câu lấy đầu của Sử Diệu Quang xuống rồi. Bọn hắn bỏi vì kinh hoàng thất thố, hết thảy chạy ào ra ngoài trốn, cũng không biết tiếp theo sự tình phát triển như thế nào, bất quá…” Ông dừng lại.
Tiết Linh Bích nhướng mi, “Nói.”
“Dường như có người nhìn thấy Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch thường lui tới Xuân Ý phường.” Ông vừa nói vừa xem sắc mặt của Tiết Linh Bích.
Tiết Linh Bích mặt không biểu tình, “Tiếp tục dò xét.”
Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch bại lộ y đã sớm có sở liệu. Xuân Ý phường tai mắt đông đảo, Viên Ngạo Sách mấy ngày gần đây là nhân vật danh tiếng vang nhất kinh thành, các đại thế lực kẻ nào lại không trợn to mắt mà theo dõi hắn. Trong thời khắc mẫn cảm này, hắn không bị nhận ra mới gọi là kỳ quái.
Tông Vô Ngôn không thể nhìn ra điều gì từ sắc mặt của y, đành phải lĩnh mệnh đi.
Tay Tiết Linh Bích chậm rãi luồn vào trong tay áo, năm ngón tay cầm lấy viên giấy bị vo nhàu kia xiết thật chặt.
.
Bóng đêm dần sâu, nàng trăng chậm rãi nép mình sau đám mây.
Phùng Cổ Đạo khoác áo khoác từ trong phòng lặng lẽ đi ra. Áo khoác của hắn hơi hở ra, giống như đang ôm vật gì đó. Hắn rón ra rón rén đóng cửa, bất an mà nhìn quanh bốn phía, rồi mới vội vã đi ra ngoài.
Ra khỏi viện tử, ven đường vang lên tiếng lá cây bị gió thổi kêu xào xạc, thanh lãnh mà tịch liêu.
“Trễ như vậy còn đi đâu nữa?” Tiết Linh Bích đứng dưới tàng cây.
Áo khoác đỏ thẫm ẩn trong bóng râm, một mảnh ám trầm.
Phùng Cổ Đạo đầu tiên là kinh hoàng, thấy rõ là y, liền thở ra một hơi, cúi đầu ghé sát vào y nói, “Hầu gia, ta phát hiện một thứ trong phòng.”
“Thứ gì?” Tinh thần Tiết Linh Bích khẽ run lên.
“Thứ này.” Tay Phùng Cổ Đạo từ trong áo khoác vươn ra, trong tay đang cầm một cụm khăn trải bàn thật dày.
Tiết Linh Bích kiên trì nhìn hắn mở ra từng lớp, cuối cùng lộ ra một cái đầu người.
Phùng Cổ Đạo giơ tay lên cao, lộ ra gương mặt chết không nhắm mắt của Sử Diệu Quang.
“Sử Diệu Quang?” Bàn tay đang nắm viên giấy của Tiết Linh Bích khẽ buông lỏng, một lần nữa nhét nó vào túi trong tay áo, không nhanh không chậm nói, “Sao đầu người lại ở trong tay ngươi?”
Phùng Cổ Đạo sát ngôn quan sắc*, thầm nghĩ trong lòng: nguy hiểm thật!
*(sát ngôn quan sắc: khi nói phải nhìn sắc mặt người ta để lựa lời mà nói)
May mà cuối cùng hắn lựa chọn khai thật, nếu không chỉ e sẽ trúng kế của Huyết Đồ đường.
Tỉ mỉ ngẫm lại, nếu như Huyết Đồ đường giết Sử Diệu Quang là vì cảnh cáo hắn, vậy vì sao lại mạo hiểm đem đầu người đưa vào hầu phủ? Đáp án chỉ có một, vu oan. Có câu bắt kẻ thông dâm phải bắt thành đôi, bắt trộm phải có tang vật. Việc phải làm sau khi vu oan tự nhiên là vạch trần.
Nghĩ thông suốt một tầng này, hắn liền vội vàng cầm đầu người đi tìm Tiết Linh Bích khai báo. Mặc kệ sau này có bị hiểu lầm hay không, chí ít hiện nay hắn phải vượt qua cửa ải khó khăn nhất này.
Hôm nay xem ra, một bước này hắn đã đi đúng.
Tiết Linh Bích trễ như vậy lại đứng ngoài viện tử của hắn tuyệt đối không phải chỉ đơn giản là tản bộ, nói vậy Huyết Đồ đường quả nhiên đã hạ thủ.
Phùng Cổ Đạo lấy lại bình tĩnh nói, “Ta cũng không biết. Sau khi trở về phòng đã ngửi được mùi máu tươi nhàn nhạt, ta tìm khắp cả phòng, rốt cuộc tìm được cái này dưới gầm giường.”
Ánh mắt Tiết Linh Bích từ đầu người chuyển tới trên mặt Phùng Cổ Đạo.
Màn đêm tĩnh mịch.
Ánh sáng gần đó chỉ đủ vẽ ra đường viền ngũ quan của người trước mặt. Thế nhưng mặc dù không thấy biểu tình của người nọ, y cũng có thể tưởng tượng ra trong đầu.
Vĩnh viễn mang theo hèn mọn và giảo hoạt khó mà nói rõ —— Rõ ràng y ghét nhất loại biểu tình này, nhưng đặt trên gương mặt của người này lại đẹp đến đáng chết!
Tiết Linh Bích chậm rãi đưa tay chắp ở phía sau, “Ngươi đoán Huyết Đồ đường đem đầu người nhét vào phòng ngươi là có dụng ý gì?”
Phùng Cổ Đạo nhẹ nhàng điêm điêm cái đầu của Sử Diệu Quang nói, “Ta nghĩ cả một đường, có phải sát thủ của Huyết Đồ đường giết hắn xong ngay sau đó sẽ tới giết ta hay không, ai ngờ ta còn chưa trở về, đã thuận tay nhét đầu người vào trong phòng ta rồi?”
Tiết Linh Bích nói, “Hắn rời khỏi Xuân Ý phường trước, ngươi đi sau. Sao lại đến hầu phủ giết ngươi được?”
“Chuyện này…” Phùng Cổ Đạo ngây người.
Đầu bên kia của con đường nhỏ truyền đến tiếng bước chân.
Tiết Linh Bích nhíu nhíu mày, vươn tay đẩy Phùng Cổ Đạo vào một chỗ tối đen trong bụi cây, tự mình đi ra ngoài.
Người tới là Tông Vô Ngôn, “Hầu gia.”
“Lại có chuyện gì?”
Tông Vô Ngôn thấy thái độ của y lúc này và lúc nãy cứ như hai người, không dám kỳ kèo, vội nói, “Sử thái sư đăng môn cầu kiến.”
Tiết Linh Bích hơi ngạc nhiên, “Sử thái sư?”
Tông Vô Ngôn cười khổ nói, “Không sai, Sử thái sư lại đến nữa.”
Tiết Linh Bích nhớ tới viên giấy trong tay áo và cái đầu người trên tay Phùng Cổ Đạo, mấp máy môi nói, “Thỉnh hắn vào thư phòng chờ.”
“Dạ.”
Tiết Linh Bích chờ ông đi xa, lập tức xoay người quay lại bụi cây.
Phùng Cổ Đạo ló đầu ra, tái mặt nói, “Không lẽ Sử thái sư đã biết rồi sao?”
Tiết Linh Bích tâm niệm thay đổi thật nhanh.
Trước mắt có hai con đường. Một là đem chuyện đầu người giấu nhẹm đi. Sử thái sư không có bằng chứng tuyệt đối không thể lục soát hầu phủ, hơn nữa dù hắn lục soát hầu phủ, y có ít nhất một trăm phương pháp khiến hắn cao hứng mà đến mất hứng mà về. Nhưng nếu Sử thái sư chỉ trong thời gian ngắn lại nhận được tin tức, đã nói rõ nhất định có kẻ âm thầm mật báo. Có kẻ đó âm thầm châm ngòi thổi gió, Sử thái sư tuyệt đối không từ bỏ ý đồ dễ dàng như thế.
Một đường khác là đem đầu người giao ra…
Y nhìn Phùng Cổ Đạo, mâu sắc u thâm.
Phùng Cổ Đạo cười khổ nói, “Hầu gia, không phải ngươi muốn đem ta giao cho Sử thái sư chứ?”
“Ngươi nghĩ ta sẽ?” Y thản nhiên nói.
Phùng Cổ Đạo trầm mặc một lúc lâu, nói, “Nếu ta là Hầu gia, ta sẽ cân nhắc.”
Mặt Tiết Linh Bích lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc.
Phùng Cổ Đạo tự giễu nói, “Sử thái sư là trọng thần trong triều, quyền khuynh triều dã. Còn ta bất quá chỉ là một tiểu lâu la tham sống sợ chết dựa vào Hầu gia thôi mà.”
Tiết Linh Bích xoay người, “Mang đầu người đi theo ta.”
Phùng Cổ Đạo nhanh chóng một lần nữa bao đầu người lại, vội vã chạy theo.
Ánh trăng rốt cuộc chen ra từ sau cụm mây.
Ngân quang phủ xuống, vừa lúc chiếu lên khóe miệng khẽ nhếch của Phùng Cổ Đạo.
.
Nếu nói lần thứ nhất tới, sắc mặt của Sử thái sư khó coi thì khó coi nhưng còn có phần khắc chế, vậy thì lần này nét khó coi đó khá là lộ liễu.
“Sử thái sư.” Tiết Linh Bích đi vào, không đợi hắn mở miệng liền nói, “Ngươi mau đến xem, đây có phải… di dung (chân dung người đã khuất) của lệnh công tử hay không.”
Phùng Cổ Đạo không nói hai lời giơ hai tay nâng cái đầu, đưa tới trước mặt hắn.
Sử thái sư tuy rằng trước đó cũng nhận được giấy, nhưng dù sao cũng là nửa tin nửa ngờ, hiện tại nghe Tiết Linh Bích nói như vậy, có thể tưởng tượng chấn động trong lòng lớn tới cỡ nào. Hắn chậm rãi từ trên ghế đứng lên, con mắt gắt gao nhìn chằm chằm vật hình tròn đang được bọc trong khăn trải bàn, môi không nhịn được mà co giật, hai tay phải cố gắng vài lần mới giơ lên được.
Hai tay Phùng Cổ Đạo vừa tê vừa mỏi, nhưng nhìn vị phụ thân đang đau đớn vì mất đi ái tử trước mắt, những lời nén đầy trong bụng cũng chỉ có thể nuốt trở lại.
Tay Sử thái sư run rẩy đặt lên khăn trải bàn.
Ngón tay hắn rất nhỏ, rất dài, động tác vén khăn trải bàn cũng rất ưu nhã.
Phùng Cổ Đạo nghĩ: nếu như người đang cầm cái đầu này không phải hắn, hắn đại khái sẽ rất có tâm tình thưởng thức sự ưu nhã này.
Tầng vải cuối cùng bị vén ra.
Khoảnh khắc đó giọt lệ ngậm trong mắt Sử thái sư rơi xuống.
Hắn bỗng nhiên ôm lấy cái đầu, bi thương mà lui về sau hai bước, thoáng cái ngã ngồi lên ghế, khóc rống nói, “Con ta…”
Cho dù trong lòng Phùng Cổ Đạo biết rõ hai phụ tử này thường ngày làm không ít chuyện xấu người người oán trách, nhưng tại giờ này khắc này, trong lòng cũng không thể sinh ra tâm trạng hả hê trên nỗi đau của người khác. Dù người có xấu cỡ nào, cũng có một mảnh lương tâm chưa mất đi.
Tiết Linh Bích thở dài nói, “Thái sư nén bi thương.”
Y không mở miệng thì thôi, vừa mở miệng Sử thái sư liền giống như con mèo bị giẫm đuôi, tức thì nhảy dựng lên, tàn bạo trừng y nói, “Tại sao đầu của con ta lại ở trong tay ngươi?”
Tiết Linh Bích nói, “Hung thủ đặt nó trên bàn ở phòng ngủ của bản hầu, bản hầu vừa nãy trở lại mới phát hiện.”
Phùng Cổ Đạo len lén liếc nhìn y, vẻ mặt y rất thản nhiên.
Sử thái sư cắn chặt răng, hai mắt trừng to như muốn ăn thịt người, “Ngươi cho rằng lão phu sẽ tin lời nhăng cuội của ngươi sao?”
“Thái sư nghĩ như vậy, không khác nào thành toàn cho một mảnh dụng tâm lương khổ* của hung thủ.” Tiết Linh Bích nói, “Ta tin lấy trí tuệ của thái sư, tuyệt không làm chuyện hồ đồ khiến người thân đau đớn, kẻ thù sảng khoái như vậy.”
*(dụng tâm lương khổ: ý nói một người hao tốn tâm tư suy xét kỹ càng một việc hay một kế hoạch nào đó)
“Lão phu không biết cái gì mà người thân đau đớn, kẻ thù sảng khoái! Lão phu chỉ biết đầu của con ta ngay trên tay ngươi!” Bàn tay ôm đầu của Sử thái sư không ngừng run rẩy, nửa người trên hơi nhoài về trước, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ bổ nhào tới.
Phùng Cổ Đạo bất động thanh sắc mà chen vào giữa hai người, dùng thân thể chắn trước Tiết Linh Bích, thấp giọng nói với Sử thái sư, “Thái sư, nếu là Hầu gia làm, sao lại đem đầu người giao ra được?”
Sử thái sư một tay ôm đầu, tay kia bỗng nhiên giơ lên, hướng về phía mặt hắn vung tới.
Phùng Cổ Đạo vô thức rụt cổ.
Nhưng bạt tai của Sử thái sư chậm chạp không hạ xuống.
Tiết Linh Bích cầm lấy cổ tay hắn, cường ngạnh hất ra, “Thái sư, đêm đã khuya. Thứ bản hầu không thể chiêu đãi. Thỉnh!”
Bàn tay đặt bên hông của Sử thái sư chậm rãi xiết thành nắm, trong mắt tràn đầy ác độc phẫn nộ, một lát mới oán hận xoay người đi ra ngoài.
Phùng Cổ Đạo nhìn theo bóng lưng của hắn, lo lắng nói, “Hầu gia, chỉ e thái sư sẽ đem bút trướng này đặt lên đầu ngươi.”
“Yên tâm. Hắn sẽ không.” Tiết Linh Bích đảo mắt nhìn quanh, “Hắn nhìn ta không vừa mắt đã lâu, cho nên mới có thể thất thố như lúc nãy. Chờ sau khi trở về ngủ một giấc đầu óc thanh tỉnh, ngày mai sẽ mang theo lễ vật đăng môn bồi tội thôi.”
Phùng Cổ Đạo nghe y nói như vậy, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, “Nếu thực sự như vậy thì tốt rồi.”
Tiết Linh Bích nói, “Ngươi rất lo lắng?”
“Chuyện này nhiều nhiều ít ít cũng là do ta mà ra, nếu liên lụy Hầu gia, lòng ta khó mà yên.” Phùng Cổ Đạo nói ra những lời này là thật lòng. Nếu không có Tiết Linh Bích gánh lấy chuyện này, Sử thái sư tuyệt đối sẽ không để yên cho hắn.
“Ta không sợ bị ngươi liên lụy, ta chỉ sợ…” Tiết Linh Bích chăm chú nhìn hắn, thu lại nửa câu sau.
Phùng Cổ Đạo xấu hổ cười nói, “Hầu gia sợ ta không biết tiến thủ, làm hầu phủ mất mặt? Lại nói, ta đã xin nghỉ mấy ngày rồi, ngày mai nếu không đến Hộ bộ, chỉ e sẽ bị xóa tên.”
“Nói cũng phải.” Tiết Linh Bích thu hồi ánh mắt, “Nếu muốn đi Hộ bộ, thì mau chóng đi nghỉ ngơi đi.”
Phùng Cổ Đạo lên tiếng trả lời, xoay người muốn đi, lại nghe y chậm rãi nói, “Chờ một chút.”
Phùng Cổ Đạo ngẩn ra quay đầu lại.
Tiết Linh Bích suy nghĩ một chút, nói, “Trước khi Sử thái sư đăng môn, ngươi vẫn ở lại trong phủ đi.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Không phải Hầu gia mới nói Sử thái sư nhất định sẽ đăng môn bồi tội sao?”
Tiết Linh Bích nói, “Thế sự luôn có chuyện ngoài ý muốn.” Mà có chút hậu quả của chuyện ngoài ý muốn, y cực kỳ không muốn gánh chịu.
Phùng Cổ Đạo rũ mí mắt xuống, giấu đi phức tạp trong mắt, yên lặng xin cáo lui.
Lúc này bên ngoài ánh trăng sáng vằng vặc, đất trời không phải màu đen thì là màu ngân.
Hắn nhìn trăng sáng trên bầu trời, nỗ lực đem tâm tư hỗn độn đẩy ra khỏi óc.
Vô luận quá trình thế nào, chuyện về cái đầu người cuối cùng cũng đã tạm thời giải quyết. Về phần tương lai… thôi cứ tạm gác một bên ngày mai lại phiền não đi.
Nhận xét
Đăng nhận xét