BNTKN Chương 38. Phác sóc hữu lý (Nhị)

AINY by hiki247

Phùng Cổ Đạo: Một bôi Bích Loa Xuân, uống ra thảm kịch.

Bộ đầu cẩn thận đặt nghi vấn, “Nếu thi thể không đầu, làm sao Hầu gia biết được người chết là Sử Diệu Quang Sử tổng đốc được?”

Tiết Linh Bích nghiêng đầu nhìn hắn, nhìn tới nỗi bộ đầu lại gục đầu thật thấp, mới nói, “Hắn trước khi lên lầu từng bắt chuyện với bản hầu. Về phần thi thể rốt cuộc có phải bản thân Sử Diệu Quang hay có người di hoa tiếp mộc, vậy không phải chức trách sở tại của bản hầu.”

“Dạ phải dạ phải dạ phải.” Bộ đầu gật đầu như con chim gõ kiến, dũng khí vừa xộc lên ban nãy trong lúc này tiêu tan không còn một mảnh.

Tiết Linh Bích nói, “Ngươi có cần bản hầu theo ngươi quay về nha môn không?”

Bộ đầu nghĩ thầm, được vậy thì tốt. Nhưng cái mồm lại liến thoắng nói, “Hầu gia nhật lý vạn ky, tiểu nhân nào dám…”

Tiết Linh Bích không đợi hắn nói xong, đã xoay người đi ra ngoài.

Phùng Cổ Đạo vội vã đuổi theo.

Bọn họ đi rất nhanh, ước chừng đến cửa thang lầu mới nghe được bộ đầu hô quát các bộ khoái, “Còn không dẫn tú bà tới đây.”

Phùng Cổ Đạo nhỏ giọng nói, “Hầu gia, sao ngươi không đem Viên…”

“Hồi phủ nói tiếp.” Tiết Linh Bích đạm nhiên nói.

Phùng Cổ Đạo đành phải đem nghi vấn đầy bụng giấu dưới đáy lòng.

Tới cửa, vài bộ khoái đang canh giữ, thấy bọn họ đi ra, đang định thét to xông lên, liền thấy bộ đầu phía trên ló đầu ra, kêu lên, “Để Hầu gia đi.”

Tiết Linh Bích ngẩng đầu nhìn hắn một cái.

Khí thế của bộ đầu lập tức xìu xuống, bồi cười nói, “Thỉnh Hầu gia hồi phủ.”

Các bộ khoái khác soạt soạt tránh đường.

Bên ngoài đã có mã xa chờ, bốn phía đều là người, mỗi người đều nghểnh cổ ngóng vào, còn không ngừng chỉ chỉ trỏ trỏ.

Tiết Linh Bích khẽ nhíu mày lại, chui vào thùng xe.

Phùng Cổ Đạo theo sát phía sau.

Bánh xe chậm rãi lăn vòng, mới ra hai trượng, chợt nghe bên ngoài vang lên một trận tiếng ngựa hí, một thanh âm già cỗi bi thương quát lên, “Con ta ở đâu?!”

Phùng Cổ Đạo hiếu kỳ vén màn xe, ngoái lại tìm kiếm, chỉ thấy bên ngoài Xuân Ý phường có một đám người nhốn nháo rộn ràng vây quanh một người mặc hoa phục đang tiến vào trong.

“Sử thái sư?” Hắn nhẹ giọng hỏi. Chắc là đám bằng hữu kia của Sử Diệu Quang đi báo tin.

Tiết Linh Bích gật đầu một cái thật khẽ đến không thể nhận ra.

Phùng Cổ Đạo nói, “Nếu người chết thật sự là Sử Diệu Quang, chỉ e kinh thành sẽ dậy sóng.” Sử gia ngày nay đang được sủng ái, vô luận là Sử thái sư, sử quý phi hay hoàng thượng cũng sẽ không mở mắt trừng trừng nhìn Sử Diệu Quang bị người cắt đầu ngay dưới mí mắt bọn hắn mà không chút động tĩnh như vậy.

Tiết Linh Bích không lên tiếng.

Phùng Cổ Đạo thấy y sắc mặt ảm đạm, nhịn không được rướn người tới hỏi, “Hầu gia?”

Tiết Linh Bích bỗng nhiên quay đầu.

Hai người cách nhau chưa tới ba tấc (khoảng 3cm).

Phùng Cổ Đạo chớp chớp mắt, bất động thanh sắc mà ngửa ra sau, lại bị y túm lấy cánh tay nói, “Ngươi đến Xuân Ý phường có phải để gặp Viên Ngạo Sách không?”

Phùng Cổ Đạo kinh ngạc trừng to mắt, “Sao Hầu gia lại nghĩ như vậy?”

“Phải, hay không phải?” Y truy hỏi.

“Hầu gia từ đầu tới cuối vẫn không hề tin ta.” Phùng Cổ Đạo lộ ra thần tình nản lòng thoái chí.

Tiết Linh Bích chậm rãi buông cánh tay hắn ra, “Nếu ta không tin ngươi, sẽ không hỏi ngươi trực tiếp như vậy.”

“Đương nhiên không phải.” Phùng Cổ Đạo dường như bị lời của y kích thích, “Ta bán đứng Ma giáo, Viên Ngạo Sách một lòng muốn giết ta. Nếu như biết bọn họ ở đó, làm sao ta dám ngu ngốc tự dâng lên cửa?” Hắn dừng một chút, lại thở dài nói, “Nhưng mọi chuyện thật là quá trùng hợp mà. Không ngờ Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch dĩ nhiên lại ở Xuân Ý phường, càng không ngờ Sử Diệu Quang cư nhiên lại chết.”

Tiết Linh Bích rũ mắt, giây lát mới nói, “Xuân Ý phường không đơn giản.”

“Hầu gia hoài nghi nơi đó là phân đàn của Ma giáo?”

“Có thể phải, có thể không phải.” Tiết Linh Bích nói, “Bất quá nếu không liên quan tới ta và ngươi, thì không cần để ý tới, tự có quan phủ xử lý.”

Phùng Cổ Đạo nhíu mày nói, “Chỉ e sự tình không đơn giản như vậy. Lỡ như Sử thái sư ở trong triều cắn Hầu gia một ngụm…”

“Nếu ta muốn giết Sử Diệu Quang, còn cần đích thân động thủ sao?” Tiết Linh Bích cười nhạt.

Phùng Cổ Đạo nói, “Chỉ e trong triều kẻ không thông minh nhiều hơn kẻ thông minh, kẻ thông minh giả vờ hồ đồ nhiều hơn kẻ không giả vờ hồ đồ.”

“Yên tâm, ta có chừng mực.” Sắc mặt Tiết Linh Bích hơi dịu xuống, “Ta hiện tại càng muốn biết Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch vì sao lại xuất hiện nơi đó.”

“Sao hồi nãy Hầu gia không nói cho bộ khoái biết Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch cũng ở đó?” Phùng Cổ Đạo hiếu kỳ nói. Nếu như vậy, chuyện khôi phục Ma giáo lại gặp trắc trở. Chí ít Sử thái sư tuyệt đối sẽ từ giữa làm khó dễ.

Tiết Linh Bích đạm nhiên nói, “Người nếu không phải bọn hắn giết, ta cần gì phải làm tiểu nhân vu oan?”

“Làm sao Hầu gia biết người không phải bọn hắn giết?” Phùng Cổ Đạo càng thêm hiếu kỳ.

“Vết thương trên thi thể là câu (móc sắt), Viên Ngạo Sách sử dụng kiếm. Huống chi kẻ kiêu ngạo như hắn, nếu thực sự là hắn làm, tuyệt đối sẽ không chối bỏ.” Y dừng một chút, nói, “Ta tuy rằng không muốn Ma giáo khôi phục, nhưng cũng không thèm dùng thủ đoạn ti tiện như vậy hãm hại hắn.”

Phùng Cổ Đạo khẽ cười, “Hầu gia và hắn tuy rằng không phải bằng hữu, nhưng càng thấu hiểu hơn cả bằng hữu.”

“Hắn là một đối thủ đáng để thấu hiểu.” Tiết Linh Bích nói.

Phùng Cổ Đạo nói, “Ta cứ tưởng Hầu gia rất ghét hắn.”

“Trước mắt là thế.”

“Trước mắt?”

“Chờ sau khi ta đánh bại hắn, hẳn là sẽ không ghét nữa.” Tiết Linh Bích nói, khóe miệng khẽ nhoẻn lên, dường như đang nghĩ tới tình cảnh sau khi thắng lợi.

Phùng Cổ Đạo ngẩn người, rất nhanh dời đi ánh mắt.

.

Mã xa đi tới hầu phủ.

Tiết Linh Bích xuống xe rồi nói với Phùng Cổ Đạo, “Ngươi về phòng nghỉ ngơi trước đi, ta đi thư phòng.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Hầu gia thực sự là cần lực, khuya như vậy còn muốn xử lý công vụ.”

“Không phải xử lý công vụ, là chờ người.”

“Chờ người?” Phùng Cổ Đạo đảo mắt một cái, liền hiểu ý, “Sử thái sư sẽ đến?”

Tiết Linh Bích nói, “Phụ tử liên tâm. Người chết có phải Sử Diệu Quang hay không, Sử thái sư vừa nhìn sẽ biết. Nhưng vô luận có phải hay không, hắn cũng sẽ tới.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Nếu phải, hắn tới tự nhiên là hỏi chuyện hung thủ. Nếu không phải… hắn vẫn tới hỏi chuyện hung thủ.”

“Không sai. Việc này nếu dính dáng đến Sử Diệu Quang, như vậy vô luận phải hay không, Sử thái sư cũng không thể nào không quan tâm.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Hầu gia đoán việc này do kẻ nào gây nên?”

Tiết Linh Bích chậm rãi lắc đầu nói, “Việc này kỳ quặc, ta cũng không có manh mối.” Y vươn tay đem áo khoác của Phùng Cổ Đạo khép khép lại, “Đêm khuya gió lớn, ngươi trở về nghỉ sớm một chút đi.”

“Hảo.” Phùng Cổ Đạo xoay người liền đi.

“Phùng Cổ Đạo.” Tiết Linh Bích ở phía sau hắn gọi.

Bước chân của Phùng Cổ Đạo khựng lại, chậm rãi xoay người.

Tiết Linh Bích mỉm cười nói, “Cảm giác cùng ngươi bình tâm tĩnh khí thảo luận sự tình… cũng không tệ lắm.”

Phùng Cổ Đạo khom người, ánh mắt rũ xuống đất, “Có thể được Hầu gia chỉ giáo, là may mắn ba đời của Phùng Cổ Đạo.”

Nụ cười của Tiết Linh Bích khẽ nhạt đi, “Ân. Đi đi.”

Phùng Cổ Đạo đi rất nhanh.

Tiết Linh Bích đứng lại tại chỗ, dõi theo đến khi bóng lưng hắn khuất sau ngã rẽ, mới xoay người đi đến một hướng khác.

.

Phùng Cổ Đạo một đường rảo bước, cho đến khi đi tới trước cửa phòng, trái tim đập loạn mới chậm rãi bình tĩnh trở lại.

Hắn vươn tay, đang muốn đẩy cửa, tay bỗng nhiên dừng lại.

Một mùi máu tươi nhàn nhạt, nhưng không thể xem nhẹ từ trong phòng truyền ra.

Tay hắn khoát lên ván cửa, chậm rãi đẩy ra từng chút một.

Ánh trăng phủ xuống rọi vào.

Trong phòng không người.

Ánh mắt Phùng Cổ Đạo thoáng cái rơi vào cái đầu lẻ loi đang đặt trên bàn.

Con ngươi kinh hoàng lồi ra ngoài, sắc mặt như tro nguội… cấu thành gương mặt mà hắn vừa mới gặp lúc tối ——

Sử Diệu Quang.

Phùng Cổ Đạo bình tĩnh tiến vào, trở tay đóng cửa lại, cởi áo khoác, sau đó châm ngọn nến.

Xem ra hắn phỏng đoán không sai, giết Sử Diệu Quang chính là Huyết Đồ đường, mà mục đích, là cảnh cáo hắn và hãm hại Viên Ngạo Sách.

Hắn chậm rãi ngồi xuống bên bàn, ngã chung trà, rưới xuống mặt đất trước cái đầu của Sử Diệu Quang, xem như truy điệu cho hắn. Dù sao trong cả sự kiện này, vai mà hắn diễn bất quá chỉ là một vai vô tội bị liên lụy.

Hôm nay đến Xuân Ý phường hoàn toàn là vì nhận được ám hiệu của Ma giáo ở trà quán.

Huyết Đồ đường đã tới kinh thành, hiện giờ đang đặt chân tại Xuân Ý phường. Mà kế hoạch của Viên Ngạo Sách, là bảo hắn đi Xuân Ý phường làm mồi, dụ Huyết Đồ đường đi ra, để hóa bị động thành chủ động.

Nhưng kế hoạch thành uổng phí.

Hắn cố ý đứng bên ngoài Xuân Ý phường lâu như vậy chính là vì cho Huyết Đồ đường có đủ thời gian để bố trí cạm bẫy giết hắn. Đáng tiếc hắn không dẫn ra được Huyết Đồ đường, mà lại dẫn ra Tiết Linh Bích.

Huyết Đồ đường hiển nhiên đã phát hiện Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch mai phục trong Xuân Ý phường. Bọn hắn sở dĩ giết Sử Diệu Quang, thứ nhất là muốn mượn đao giết người, giá họa cho Ma giáo. Thứ hai là muốn cảnh cáo hắn một lần, nói cho hắn bọn chúng không chỉ biết thân phận thực sự của hắn, hơn nữa từ lâu đã nhìn thấu mánh khóe của hắn.

Chỉ là kẻ chết là Sử Diệu Quang, rơi vào trong mắt những người khác, sự tình sẽ không đơn giản như thế.

Phùng Cổ Đạo lại ngã một chung trà, rót vào trong miệng.

Trà là lạnh, uống vào trong cổ họng càng khiến cho hắn lãnh tĩnh tỉnh ngộ.

Kỳ thực hắn vẫn cảm kích Huyết Đồ đường lắm lắm. Nếu không phải bọn chúng có sự kiên trì và nguyên tắc của sát thủ, thích tự mình giết người, vậy hắn tuyệt đối không thể an an ổn ổn ở lì trong hầu phủ tới bây giờ.

Nghĩ đến an an ổn ổn, mi đầu của hắn không khỏi nhíu lại. Thời gian cách ngày kế hoạch hoàn thành càng lúc càng gần, cho đến hôm nay, tất cả cũng vẫn đang thuận lợi, dù cho xuất hiện loại Trình Giảo Kim là Huyết Đồ đường, nhưng vẫn không tổn hao đại cục. Hiện nay duy nhất khiến hắn lo lắng, là Tiết Linh Bích.

Nghĩ đến sự khác thường càng lúc càng nghiêm trọng của y mấy ngày nay, đầu của Phùng Cổ Đạo mơ hồ đau nhức.

Chỉ e tiến hành tới bước cuối, cho dù Ma giáo có thể khôi phục, cũng sẽ tạo ra đại địch là Tuyết Y Hầu.

Hắn xoa xoa cái trán, tính toán làm thế nào để giảm thương vong tới mức thấp nhất.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

Phùng Cổ Đạo vội vàng đem ấm trà chung trà phóng lên trên ghế, sau đó kéo khăn trải bàn bọc lại cái đầu của Sử Diệu Quang, cấp tốc ném vào gầm giường.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Phùng Cổ Đạo đem ấm trà thả lại chỗ cũ, sau khi cấp tốc mở cửa lao ra liền trở tay đóng cửa.

Người tới là Tông Vô Ngôn, “Hầu gia truyền ngươi đến thư phòng.”

Phùng Cổ Đạo tiến lên phía trước vài bước nghênh đón, chặn trước người ông, mỉm cười nói, “Những việc nhỏ nhặt này cần gì phiền Tông tổng quản tự mình tới?”

Tông Vô Ngôn ngược lại rất là thẳng thắn, “Có việc hỏi ngươi.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Đã như vậy, chúng ta đi thôi.”

Tông Vô Ngôn hồ nghi mà nhìn nhìn phía sau hắn.

Phùng Cổ Đạo mặt không đổi sắc.

.

Trên đường đi, Tông Vô Ngôn đi thẳng vào vấn đề, “Ngươi có biết tại sao Sử thái sư đến đây không?”

Phùng Cổ Đạo nói, “Với hiểu biết của Tông tổng quản, không thể không biết đại sự vừa mới xảy ra nha?”

Tông Vô Ngôn liếc mắt nhìn hắn, “Là ta hỏi ngươi hay là ngươi hỏi ta?”

“Biết.”

“Biết cái gì?”

Phùng Cổ Đạo nói, “Tông tổng quản không phải mới vừa hỏi ta ‘có biết tại sao Sử thái sư đến đây không’ sao? Đáp án của ta là, biết.”

“Tại sao lại đến?”

“Đương nhiên là tới tìm Hầu gia rồi.”

Tông Vô Ngôn nheo mắt lại.



Phùng Cổ Đạo bồi cười, cười đến phi thường ngu ngơ.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến