BNTKN Chương 37. Phác sóc hữu lý (Nhất)

AINY by hiki247

Phùng Cổ Đạo: Một bôi Bích Loa Xuân, uống ra thảm kịch.

Phùng Cổ Đạo vẻ mặt thụ sủng nhược kinh, “Hầu gia nói đùa, hạ quan chỉ là một tiểu quan lục phẩm, ngay cả mép bàn của Sử đại nhân còn không chạm tới, càng khỏi nói tới việc đánh đồng với các vị đại nhân đây.”

Tiết Linh Bích chậm rãi hớp nước trà.

Sử Diệu Quang nhìn ra bản thân tiếp tục nán lại thì chỉ là tự rước lấy nhục, vội vã thoát thân nói, “Hầu gia và Phùng đại nhân thỉnh chậm rãi dùng, hạ quan không dám quấy rầy nhị vị, xin cáo lui.”

Phùng Cổ Đạo trong khoảnh khắc khi hắn xoay người, đột nhiên thốt ra một câu, “Sử đại nhân có nghe nói chưa? Lương Hữu Chí tại Phượng Hoàng sơn bị thích khách giết chết rồi, Lương phu nhân đang muốn lên kinh cáo ngự trạng.”

“Sao lại thế được!” Sử Diệu Quang bỗng nhiên xoay người buột miệng nói ra.

“Sao lại không thể thế được?” Phùng Cổ Đạo tự tiếu phi tiếu.

Sử Diệu Quang tim đập thịch một cái, rất nhanh thu liễm thần sắc nói, “Ta cùng với hắn suy cho cùng cũng là đồng bào* một thời, đột nhiên nghe được tin dữ của hắn, trong lòng cực kỳ bi ai, cho nên có chút thất thố, còn thỉnh Hầu gia và Phùng đại nhân thứ lỗi.

*(đồng bào同袍: bào = áo dài, ý nói cùng làm quan)

Phùng Cổ Đạo nói, “Thì ra là thế, có câu xem người không thể chỉ xem tướng mạo, người ngoài chỉ thấy Sử công tử ngày đêm sênh ca, lưu luyến chốn trăng hoa, nhưng nhìn không ra Sử công tử kỳ thực là một người chí tình chí nghĩa.”

Sử Diệu Quang bị hắn nói tới mức đỏ bừng cả mặt, ôm quyền cho có lệ rồi bỏ đi.

Chờ hắn đi rồi, Phùng Cổ Đạo nhỏ giọng nói, “Xem ra lúc trước thích khách đến Phượng Hoàng sơn tám chín phần mười là Sử gia phái tới.”

Tiết Linh Bích nói, “Ta biết.”

Phùng Cổ Đạo khẽ giật mình, nhưng lại lập tức cười nói, “Hầu gia thấy rõ mọi việc, nhìn lá rụng biết mùa thu đến, những việc nhỏ thế này đương nhiên không thoát khỏi pháp nhãn của Hầu gia. Bất quá… Hầu gia biết từ lúc nào?”

“Ngươi còn nhớ rõ ta từng tiến cử ngươi trước mặt Cố tướng không?”

“Nhớ rõ.”

“Vậy là trước đó.” Nếu không điều tra rõ ràng hắn không phải người phái thích khách, sao y có thể hợp tác với hắn.

Phùng Cổ Đạo tán thán nói, “Hầu gia làm việc quả thực lôi lệ phong hành (sấm rền gió cuộn).”

Tiết Linh Bích đạm nhiên cười, tạm thời có thể xem là nhận lời ca ngợi của hắn.

Sử Diệu Quang và đám bằng hữu của hắn đã khuất sau đầu cuối tại cầu thang lầu hai.

Ngón tay Phùng Cổ Đạo nhẹ nhàng vuốt ve cái chén, liên tục uống từng ngụm, thản nhiên thưởng thức thiếu nữ thanh xuân nghe nhạc khởi vũ trong đường.

Tiết Linh Bích thì nghiêng đầu nhìn hắn.

Đột nhiên, trên lầu truyền ra một tiếng thét chói tai.

Ngay sau đó là một loạt tiếng bước chân lỗn loạn, liên tục có người hô to, “Giết người, giết người…”

Phùng Cổ Đạo nhìn vài cẩm y thanh niên từ trên thang lầu ngã nhào xuống, nhíu mày nói, “Hầu gia có thấy bọn họ trông rất quen mắt không?”

Tiết Linh Bích nói, “Bằng hữu của Sử Diệu Quang.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Chẳng lẽ Sử Diệu Quang đã xảy ra chuyện?” Trong giọng nói có chút hả hê.

Tiết Linh Bích híp mắt lại, đứng dậy nhìn sang lầu hai, “Có cao thủ.”

Phùng Cổ Đạo theo đứng lên nói, “Đã như vậy, chúng ta trở về trước đi.”

Lúc này Xuân Ý phường một mảnh hỗn độn, vô số khách nhân từ trong phòng gian bao sương lao ra, y quan bất chỉnh mà nhào ra ngoài cửa. Nữ tử thét chói tai trốn vào hậu viện lầu một.

Phùng Cổ Đạo thấy bước chân Tiết Linh Bích không dịch chuyển, đành phải đứng đó, nói, “E rằng trải qua chuyện này, Xuân Ý phường tổn thất thảm trọng.”

Tiết Linh Bích đột nhiên phóng như gió đến dưới thang lầu, túm lại một cẩm y thanh niên đang sợ đến nhũn cả chân bò vài lần vẫn chưa đứng lên được, “Xảy ra chuyện gì?”

“Giết, giết người.” Cẩm y thanh niên run run muốn nắm tay y, lại bị Tiết Linh Bích hất ra.

“Cứu mạng.” Cẩm y thanh niên chưa từ bỏ ý định mà lao tới phía y, lại bị Tiết Linh Bích nhoáng một cái lách khỏi, đi lên trên lầu.

Phùng Cổ Đạo đi theo sau y, hơi nhíu nhíu mày, dừng bước, hỏi cẩm y thanh niên kia, “Ai giết ai?”

“Mặt nạ quỷ, mặt nạ quỷ giết Sử Diệu Quang, Sử Diệu Quang.” Cẩm y thanh niên thân thể càng thêm run lẩy bẩy, chân hình như bỗng dưng có khí lực, đột ngột đẩy hắn ra, không hề quay đầu lại mà chạy ào ra cửa.

Mi đầu Phùng Cổ Đạo càng nhíu chặt, chậm rãi đi lên trên.

Người kịp chạy đã chạy không còn một mống, không kịp chạy thậm chí chưa kịp mặc y phục chỉ có thể khẩn cấp khóa chặt cửa.

Khi chân Phùng Cổ Đạo vừa bước lên lầu hai, nghe được trong không ít gian phòng truyền đến tiếng tủ giường di động, nhưng tiếng binh nhận tương giao lại càng rõ rệt.

Một thanh âm biếng nhác vang lên ở đầu cuối hành lang, “A Sách, ta mệt rồi.”

Phùng Cổ Đạo theo thanh âm nhìn lại, chỉ thấy bên cửa sổ ở đầu cuối có một bạch diện thiếu niên khoảng mười bảy mười tám đang đứng, gương mặt phúng phính trắng mịn giống như khắc ra từ ngọc, thủy linh khả ái không nói nên lời.

Dường như cảm ứng được ánh mắt của hắn, thiếu niên nhìn sang, sau đó chớp chớp mắt với hắn, “Lần đầu gặp mặt, ta là Kỷ Vô Địch.”

Phùng Cổ Đạo cười nói, “Huy Hoàng môn Kỷ môn chủ thiếu niên anh hùng, Phùng Cổ Đạo ngưỡng mộ đã lâu.”

“Lời này nghe nhiều rồi, cũng rất không thú vị.” Kỷ Vô Địch ngáp một cái.

Phùng Cổ Đạo đi tới bên cạnh hắn, từ góc độ của hắn mà nhìn, vừa lúc có thể thấy được cửa của một gian phòng rất lớn đang mở toang, hai cao thủ đang triền đấu bên trong. Một người là Viên Ngạo Sách, người kia là… Tiết Linh Bích.

Phùng Cổ Đạo trừng mắt thật to, “Sao bọn họ lại đánh nhau?”

“Vốn là A Sách đang đánh với một tên giả quỷ không biết xấu hổ. Sau đó tên đó chạy, hắn tới, bọn họ liền đánh nhau.” Kỷ Vô Địch nói rất nhiễu miệng.

Nhưng Phùng Cổ Đạo nghe hiểu được, “Lý do đánh nhau là gì?”

“Hắn nói A Sách giết người.”

“Giết ai?” Lẽ nào người giết Sử Diệu Quang là Viên Ngạo Sách? Nhưng cẩm y thanh niên lúc nãy rõ ràng nói là mặt nạ quỷ a. Lấy hiểu biết của hắn về Viên Ngạo Sách, người này thà rằng bị khắp thiên hạ truy lùng, cũng sẽ không làm chuyện giấu đầu lòi đuôi.

“Nhạ.” Kỷ Vô Địch hướng về phía thi thể đã bị giẫm đạp vô số lần mà bĩu bĩu môi.

“…” Phùng Cổ Đạo lấy lại bình tĩnh nói, “Đầu hắn đâu?”

Kỷ Vô Địch nói, “Bị sát thủ lấy đi làm kỷ niệm rồi.”

Phùng Cổ Đạo: “…”

Kỷ Vô Địch nói, “Sát thủ cũng cần cảm giác vinh dự.”

“… Bọn họ muốn đánh tới chừng nào?” Phùng Cổ Đạo lảng sang chuyện khác.

Kỷ Vô Địch nói, “Tới lúc bọn họ tìm được cảm giác vinh dự.”

“…” Phùng Cổ Đạo đột nhiên phát hiện, ở trước mặt Kỷ Vô Địch, bất luận dời đến chủ đề nào cũng đều xoay vòng vòng, rất nhanh sẽ trở lại điểm ban đầu.

Kỷ Vô Địch nói, “Đúng rồi, ta nhớ ra rồi.”

“Cái gì?” Phùng Cổ Đạo hiếu kỳ hỏi.

“Ta nhớ ra ngươi là ai rồi.” Kỷ Vô Địch nghiêm túc nhìn hắn.

Phùng Cổ Đạo: “…”

“Ngươi là phản đồ Ma giáo, A Sách nói lần này tới kinh thành dạo phố xong tiện thể giết ngươi luôn.”

Phùng Cổ Đạo nói, “Ám Tôn lần trước lại không giết ta.”

“Ân, ta biết.” Kỷ Vô Địch gật đầu nói, “A Sách nói lần trước còn chưa dạo phố xong, không thể cụt hứng.”

Phùng Cổ Đạo khiêm tốn thỉnh giáo, “Vậy có biện pháp nào để hắn vĩnh viễn không dạo phố xong không?”

“Có.” Kỷ Vô Địch nói, “Thủ tiêu A Sách.”


Lẽ nào đôi luyến nhân không để ý cái nhìn thế tục trong truyền thuyết này cãi nhau sao?

Phùng Cổ Đạo còn đang suy đoán, chợt nghe Kỷ Vô Địch nói, “Ta nghĩ người này thật xinh đẹp, phi thường xinh đẹp.”

Động tĩnh trong phòng thoáng cái phóng đại lên.

Kiếm pháp của Viên Ngạo Sách càng thêm sắc bén, nhưng Tiết Linh Bích trước đó đã tiến hành đi sâu nghiên cứu kiếm pháp của hắn, chiêu thức phá giải cũng được diễn luyện vô số lần, ngày hôm nay lại không dính một giọt rượu, trạng thái cực tốt, cho nên hai người kịch liệt thì kịch liệt, nhưng lại đánh đến ngang tài ngang sức, nhất thời khó phân cao thấp.

Phùng Cổ Đạo hậu tri hậu giác phát hiện, người xinh đẹp trong miệng Kỷ Vô Địch là Tiết Linh Bích.

“Ngươi thích người kia hả?” Kỷ Vô Địch nói.

Phùng Cổ Đạo giật mình nhảy dựng, “A?”

“Ta thích A Sách, cho nên dù rất là mệt mỏi, vẫn nguyện ý đứng ở đây xem trận đấu càng lúc càng oải này.” Kỷ Vô Địch lại ngáp một cái.

Phùng Cổ Đạo nói, “Vị này chính là Hầu gia.”

“Cho nên?”

“Ta là thuộc hạ của hắn.”

Con mắt ngái ngủ lơ đãng của Kỷ Vô Địch chậm rãi trợn to, mâu sắc cũng càng lúc càng thanh minh, “Hiểu rồi.”

“Ngươi thực sự hiểu rồi?” Phùng Cổ Đạo rất là hoài nghi thần sắc của hắn.

“Vô cùng thấu hiểu.” Kỷ Vô Địch vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Có câu lưng tựa đại thụ có bóng râm. Mấy năm nay không đơn giản chỉ là nữ tử muốn bay lên ngọn cây biến thành thượng hoàng, nam tử cũng không ngoại lệ. Ta hiểu mà.”


Phùng Cổ Đạo thở dài nói, “Ta càng hy vọng ngươi không hiểu một chút nào cả.”

“Nhân sinh cần có tri âm. Tựa như Bá Nha gặp được Chung Tử Kỳ thôi mà.” Kỷ Vô Địch thành khẩn nói, “Ngươi cần thấu hiểu người của ngươi, ủng hộ người của ngươi, như vậy ngươi mới có thể yên tâm dũng cảm truy cầu hạnh phúc.”

Phùng Cổ Đạo có thâm ý nói, “Nếu như ta bắt Kỷ môn chủ, Ám Tôn có thể không chiến mà hàng không?”

“Ngươi có thể làm thử.” Kỷ Vô Địch nhún vai, “Có điều ta từ trước tới nay không chịu được uy bức lợi dụ nghiêm hình tra tấn.”

“Ta nói đùa thôi mà. Kỷ môn chủ chính là đệ bát cao thủ võ lâm hiện nay, Phùng Cổ Đạo có tài đức gì.”

Kỷ Vô Địch và Phùng Cổ Đạo nhìn nhau cười.

Dưới lầu truyền đến tiếng giẫm đạp rất mạnh.

Mơ hồ có thể nghe được tiếng quát tháo ầm ĩ của bộ khoái.

Kỷ Vô Địch nói với Viên Ngạo Sách, “A Sách, phong khẩn, xả hô xả hô*.”

*(phong khẩn: là tiếng lóng, dùng để ám chỉ tình thế bên mình bất lợi. từ này thường đi cùng với từ “xả hô”: “xả” ý là ‘chạy mau’, “hô” chỉ là một trợ từ biểu đạt ngữ điệu, không có ý nghĩa gì đặc biệt.)

Viên Ngạo Sách nhíu mày, nhưng Tiết Linh Bích đã rời khỏi vòng chiến trước một bước.

Viên Ngạo Sách có ẩn ý mà nhìn y một cái, thân ảnh như thiểm điện xẹt qua bên người Phùng Cổ Đạo, ôm lấy Kỷ Vô Địch liền biến mất ngoài cửa sổ.

“Hầu gia?” Phùng Cổ Đạo thấy Tiết Linh Bích chậm rãi thu hồi kiếm, sau đó thu vào trong tay áo.

Bộ khoái xông tới, thấy Phùng Cổ Đạo không nói hai lời đã gác đao lên cổ hắn.

“Láo xược.” Tiết Linh Bích quát mắng bộ khoái ngang ngược tiến tới kia.

Đám bộ khoái ngẩn ra.

Bộ đầu từ phía sau đi tới, nhìn Tiết Linh Bích hai lần, nhất là khỏa chu sa chí kia, lập tức hình như nhớ tới gì đó, kinh hãi quỳ xuống nói, “Tiểu nhân tham kiến Hầu gia, tiểu nhân đáng chết, không biết Hầu gia ở nơi này, quấy rầy Hầu gia.”

“Còn không thả người?” Tiết Linh Bích nhìn thanh đao chướng mắt đang gác trên cổ Phùng Cổ Đạo.

Bộ đầu không dám đứng lên, chỉ có thể lấy tay liều mạng ám chỉ cho người ở phía sau.

Đám bộ khoái lúc này mới ngẩn ngơ thả đao xuống.

Phùng Cổ Đạo giật giật cái cổ, sau đó cười tủm tỉm nói, “Có lẽ khó nhìn ra, kỳ thực ta là một quan lục phẩm đó. Các ngươi có thể không sợ cường quyền như vậy, ta nghĩ rất đáng ca ngợi.”

Bộ đầu gục đầu thấp tới nỗi hận không thể vùi xuống sàn nhà, duỗi tới lầu một.

Tiết Linh Bích híp mắt lườm Phùng Cổ Đạo, nhẹ giọng nói, “Đứng lên đi.”

Bộ đầu như trút được gánh nặng, chậm rãi đứng lên.

Tiết Linh Bích chỉ vào thi thể của Sử Diệu Quang nói, “Lúc ta đến, hắn đã bị giết rồi.”

Bộ đầu nói, “Hầu gia có biết thân phận của hắn không ạ?”

Tiết Linh Bích nhấn từng chữ một, “Con trai Sử thái sư, Quảng Tây tổng đốc Sử Diệu Quang.”

Sắc mặt của bộ đầu thoáng cái trắng bệch.

Khoan nói đến thân phận con trai thái sư, em trai ruột Sử quý phi, chỉ cần Quảng Tây tổng đốc liền đủ đè một ngọn núi lên đầu hắn rồi.

“Hầu gia có gặp được hung thủ không ạ?” Bộ đầu kiên trì hỏi.



Tiết Linh Bích quét mắt tới cánh cửa sổ mở rộng bên cạnh Phùng Cổ Đạo, đạm nhiên nói, “Chưa hề.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến