BNTKN Chương 36. Ái muội hữu lý (Cửu)

Tiết Linh Bích: Tình đến chỗ sâu, thân bất do kỷ.
Phùng Cổ Đạo gọi một băng ghế nhỏ, buộc chặt áo khoác ngồi một bên đại môn Xuân Ý phường, từ xa nhìn lại, cùng với bức tường màu tro đậm phía sau hòa thành một thể. Ánh sáng của hai chiếc đèn lồng đã thắp bao phủ trên dáng người thướt tha của nữ tử.
Bên trong chậm rãi truyền ra tiếng nhạc.
Nữ tử quay đầu lại cười với hắn, “Là Ức Cựu Tình của Phiêu Linh Yến.”
“Phiêu Linh Yến? Ức Cựu Tình?” Phùng Cổ Đạo nghe tiếng đàn réo rắt thảm thiết, nhịn không được nói, “Vì sao lại lấy cái tên như vậy, đàn từ khúc như vậy?” Đến thanh lâu, không phải tầm hoan tác nhạc sao?
Nữ tử nói, “Sung sướng chỉ ở đương thời. Một người vô luận đương thời có bao nhiêu hoan lạc, ngày sau nhớ tới luôn luôn buồn nhiều hơn vui. Bởi vì hoan lạc trước đây chỉ gợi lên cái không hoan lạc, hay không đủ hoan lạc ngày nay. Nên khi hồi tưởng hoan lạc, sẽ là cay đắng. Nhưng bi thương bất đồng, một người vô luận hiện tại có bao nhiêu khoái lạc, nhớ lại chuyện xưa bi ai lúc trước, luôn luôn sẽ từ đó mà bi thống tận trong tim.”
Phùng Cổ Đạo nhất thời nhìn nàng với cặp mắt khác xưa, “Nói có lý.”
“Mỗi người đều có chuyện phiền lòng, khách nhân tới nơi này thính khúc cũng thế. Cho nên có đôi khi từ khúc như vậy lại càng có thể khiến bọn họ nghe mà không quên.” Nàng nói, tiếu ý lại thâm sâu vài phần.
Phùng Cổ Đạo phản bác, “Luôn luôn có kẻ háo sắc.”
“Nếu háo sắc, sao lại nhàn rỗi thính khúc trong đường (sảnh)?”
Phùng Cổ Đạo cười nói, “Nói như vậy, thế nhân đều đang tự tìm phiền não.”
“Cũng không hẳn vậy.” Nữ tử nói, “Trên đời này luôn luôn có người rộng lượng mà nhìn tới phía trước. Nếu là không buông được hoan lạc trước kia, sao không nỗ lực để hoan lạc tái hiện? Nếu là hồi ức đau thương trước kia, sao không cảnh tỉnh đừng khiến bi kịch tái hiện? Nhân sinh ngũ vị*, cái thìa nằm trong tay ngươi.”
*(Nhân sinh ngũ vị: chua, ngọt, đắng, cay, mặn; cuộc đời cũng giống như món ăn, đều phải nếm trải những vị này, muốn nếm vị nào thì tùy bản thân lựa chọn)
Phùng Cổ Đạo đứng lên, nghiêm mặt nói, “Cô nương có từng nghĩ rời khỏi nơi này?” Nữ tử như vậy không nên bị bao phủ trong mảnh phong trần này.
“Ngươi không hỏi vì sao ta lưu lạc tới nơi này sao?” Nàng cười khanh khách hỏi, thần tình không có nửa điểm hối tiếc bi thương cho mình.
“Anh hùng chớ hỏi xuất xứ, mỹ nhân cũng thế.”
“Ta là quan kỹ*.” Nàng nói.
*(quan kỹ: kỹ nữ chuyên cung phụng quan viên, phân biệt này do triều đình đặc biệt đặt ra, quan kỹ không chỉ có tư sắc đơn thuần mà tất cả đều phải biết cầm kỳ thi họa…)
Mí mắt Phùng Cổ Đạo chậm rãi rũ xuống, thu lại kinh ngạc và tiếc hận trong mắt. Nữ tử như vậy là không cần người khác đồng tình thương hại, cũng không phải coi nhẹ tự xem mình là thanh cao, mà là không cần thiết, vân đạm phong khinh. “Tại hạ Phùng Cổ Đạo, không biết có vinh hạnh biết được quý danh của cô nương hay không.”
“Tiếu Tiếu.”
Phùng Cổ Đạo nâng mắt.
Nàng chớp chớp mắt, sáng như sao sớm.
Tiếng bước chân trong dự liệu lại ngoài dự liệu hấp tấp vang lên sau lưng, Phùng Cổ Đạo thả lỏng thân thể, để mặc vai mình bị một cánh tay mạnh mẽ kiềm lại.
“Phùng Cổ Đạo.” Thanh âm lạnh lẽo của Tiết Linh Bích thổi qua bên tai hắn, “Ngươi không biết quan viên bản triều không được ra vào nơi trăng hoa sao?”
Phùng Cổ Đạo giả vờ kinh ngạc quay đầu, “Ta nhớ rõ chỉ là không được nghỉ đêm thôi mà? Huống chi, ta chỉ tới nơi này hỏi chỗ nào có Bích Loa Xuân tốt nhất thôi mà, cái này hẳn là không vi phạm luật pháp triều ta chứ?”
“Hỏi Bích Loa Xuân hỏi nửa nén hương?” Tiết Linh Bích buông tay ra, chậm rãi lắng đi lửa giận bốc lên ngay khoảnh khắc vừa nghe tin.
Phùng Cổ Đạo mỉm cười nói, “Ta và vị Tiếu Tiếu cô nương này vừa gặp đã hợp, nhịn không được hàn huyên thêm vài câu.”
Tiết Linh Bích dường như rốt cuộc cũng chú ý tới bên cạnh còn có một người, liếc mắt thoáng nhìn.
Tiếu Tiếu cười tủm tỉm nói, “Ta đón khách bán rẻ tiếng cười, cùng ai cũng hợp ý. Nếu công tử có thể đi vào ngồi một lát, chúng ta tự nhiên càng thêm hợp ý. Bích Loa Xuân mà công tử muốn uống chúng ta nơi đây cũng có, tuy rằng không thể vào miệng cam thuần như Trương Ký, nhưng Trương Ký cũng không có oanh ca yến ngữ, hát hay múa giỏi như chúng ta ở đây.”
Phùng Cổ Đạo nối theo lời của nàng, “Xin nhận hảo ý của cô nương. Chỉ là mắc phải nghiện trà, nhịn không được.”
“Vậy ta cũng không dám lưu khách rồi.” Tiếu Tiếu hướng hắn tặng cho một ánh mắt thu ba lúc chia tay, nhanh nhẹn xoay người dời sang bên kia, lưu lại nơi này cho hai người.
Tiết Linh Bích hừ lạnh nói, “Ngươi nghiện trà từ hồi nào vậy? Sao ta không biết?”
“Vốn không có, ở trong trà quán nghe người ta nói tới hoa bay tứ tung, liền bị gợi lên.” Phùng Cổ Đạo thuận miệng nói bừa.
“Bệnh trong người khỏi chưa? Đi được nhảy được?”
Phùng Cổ Đạo thở dài nói, “Nằm trên giường ba ngày, xương cốt muốn nhũn cả ra rồi, cho nên đi ra một chút.”
“Ngươi chuẩn bị bao giờ hồi phủ?” Khẩu khí của Tiết Linh Bích hơi thả nhẹ. Kỳ thực trong tích tắc khi nhìn thấy Phùng Cổ Đạo ngay ngoài cửa Xuân Ý Phương đưa lưng về phía y, dây đàn kéo căng trong lòng thoáng cái buông lỏng. Hình ảnh phụ thân tại doanh trướng quang lỏa thân thể dây dưa cùng nữ tử trong nháy mắt bị đẩy ra ngoài, đáy mắt đáy lòng đều bị bóng lưng thản nhiên của Phùng Cổ Đạo lấp đầy.
May thật…
May thật.
Phùng Cổ Đạo nhún vai nói, “Mua Bích Loa xuân rồi về liền.”
Tâm tư đã định, ba đào cuộn trào mãnh liệt trong mắt Tiết Linh Bích liền chuyển thành sóng ngầm, “Nga. Không đi vào ngồi một lát rồi lại đi sao?”
Phùng Cổ Đạo kinh ngạc nói, “Hầu gia nói có thật không vậy?”
Tiết Linh Bích nhếch môi, tự tiếu phi tiếu mà liếc hắn.
“Nếu như Hầu gia mời thì… Vậy cung kính không bằng tuân lệnh.” Phùng Cổ Đạo không đợi Tiết Linh Bích mở miệng, thân thể tựa như cá chạch mà trượt vào.
Tiết Linh Bích mâu sắc trầm xuống.
Hầu phủ cao thủ cấp tốc xuất hiện phía sau y, nhỏ giọng nói, “Thuộc hạ đã phái người âm thầm vây quanh Xuân Ý Phường.”
Tiết Linh Bích hỏi, “Trà quán có người nhắc đến Bích Loa Xuân?”
Cao thủ suy nghĩ một chút, “Hình như có. Trà quán người nhiều lời nhiều, thuộc hạ cách khá xa, nghe không rõ.”
“Vậy ngươi nghe được hắn…” Tiết Linh Bích thấy Tiếu Tiếu đang đứng phía bên kia cửa, nàng trong mắt tràn đầy tiếu ý mà nhìn sang. Chỉ là vừa đối diện, hắn liền có cảm giác chật vật như bị nhìn thấu.
“Hầu gia?” Cao thủ thấy y trì trệ không đáp, nhỏ giọng nhắc nhở.
“Thôi.” Y xua tay. Có thể y đã nghĩ quá nhiều, nếu đã đặt cược, vậy nên học cách hoàn toàn tín nhiệm. “Nếu có vạn nhất, ưu tiên bảo hộ Phùng Cổ Đạo.”
Cao thủ ngẩn ra.
Tiết Linh Bích đạm nhiên nói, “Ngươi cho rằng bản hầu không có năng lực tự bảo vệ mình sao?”
“Dạ.” Cao thủ lĩnh mệnh đi, rất nhanh đã biến mất trong đoàn người.
.
Tiếng đàn ngừng, tiếng địch nổi lên, nhẹ nhàng như nước róc rách trong dòng suối nhỏ, nhất thời xua tan không khí ủ dột ban nãy, vài bàn tiệc rượu trong đường, đều là nói nói cười cười.
Phùng Cổ Đạo chọn một vị trí ở góc ngồi xuống, bên ngoài có phủ rèm che.
Có nữ tử dung mạo tú lệ đưa lên hoa quả tươi.
“Công tử một mình?” Nữ tử dâng quả xong, thuận thế ngồi xuống bên cạnh hắn.
Phùng Cổ Đạo cầm một miếng lê đút vào trong miệng, vừa nhấm nuốt vừa nói, “Hai mình.”
“Cũng là phiên phiên giai công tử như công tử?” Nàng che miệng cười, tươi sáng động nhân.
Phùng Cổ Đạo khóe mắt thoáng nhìn Tiết Linh Bích tiến đến, cao giọng nói, “Ta so với hắn, như ánh đèn đom đóm so với ánh trăng sáng rọi, lại như đá cuội so với ngọc lam điền*.”
*(ngọc lam điền là một loại ngọc có tiếng thời cổ đại, vào thời Tần đã được dùng để chế tạo ngọc tỷ, các triều đại hoàng thất và dòng dõi hiển quý đều xem ngọc lam điền như trân bảo)
Tiết Linh Bích vén rèm mà vào.
Đôi mắt nữ tử nhất thời sáng ngời. Nàng lăn lộn phong trần nhiều năm, duyệt vô số người, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy người có nhân phẩm cao quý tuấn mỹ như thế.
“Công tử nói đùa.” Nàng hướng về phía Phùng Cổ Đạo thản nhiên cười nói, sóng mắt lại liên tiếp bắn về phía Tiết Linh Bích.
Tiết Linh Bích mặt không biểu tình lấy ra một thỏi bạc đặt lên bàn.
Nữ tử cũng không lập tức nhận lấy, mà là nhẹ nhàng khảy sợi tóc bên má, lộ ra cần cổ trơn bóng trắng như tuyết, “Công tử uống rượu gì?”
“Một ấm Bích Loa Xuân*, hai chén mì Dương Xuân**.”
*(Bích Loa Xuân: một trong thập đại danh trà của Trung Quốc, thuộc trà xanh, rất lâu trước kia được gọi là Động Đình trà hay ‘hách sát nhân hương’ tạm dịch ‘mùi thơm điếng người’, sau tới thời Khang Hi, Khang Hi đi tuần tình cờ nếm thử loại lục trà này, cực kỳ tán thưởng nhưng lại cảm thấy cái tên ‘hách sát nhân hương’ quá bất nhã nên đổi thành Bích Loa Xuân.)
**(Mì Dương Xuân, còn được gọi là mì nước hay mì nước dùng, là một loại mì chỉ có nước canh và mì chứ không có bất luận một loại thức ăn phối liệu nào khác.)
“Hảo.” Nữ tử dịu dàng cười, vươn tay nhận bạc, đứng dậy đang muốn đi, lại nghe y nói, “Khi đưa thức ăn tới, ngươi không cần tới.”
Bóng lưng nữ tử khẽ khựng lại, ngoảnh đầu nhìn hắn, phong tình ngàn chủng.
Tiết Linh Bích mặt tựa hàn sương.
Nữ tử than nhẹ, nhẹ nhàng lui ra.
“Không có mỹ nhân như ngọc, thế nhưng lang tâm như sắt.” Phùng Cổ Đạo cảm khái nói.
Tiết Linh Bích nhướng mi, có dụng ý khác nói, “Hoặc là lang tâm như ngọc, thế nhưng quân tâm như sắt.”
Phùng Cổ Đạo hạ giọng nói, “Từ xưa có câu, gần vua như gần gọp. Bất quá hoàng thượng nguyện ý tự tay trích sao kinh phật cho ngươi, có thể thấy được sủng tín của hắn đối với ngươi không như bình thường. Hầu gia nên mở rộng tấm lòng một chút.”
(mỹ nhân ý nói bạn kỹ nữ; lang tâm ý nói bạn Đạo; quân tâm ý nói bạn Bích, “quân” ở đây tạm hiểu theo nghĩa “lang quân”, nhưng bạn Đạo lại cố ý hiểu thành “quân chủ” tức là nhà vua)
Con mắt Tiết Linh Bích lấp lánh mà đăm đăm nhìn hắn.
Phùng Cổ Đạo vẻ mặt thành khẩn.
“Thật không?” Tiết Linh Bích ngoảnh mặt sang một bên.
Có thiếu nữ đưa lên Bích Loa xuân và mì Dương Xuân.
“Hầu gia muốn ăn mì Dương Xuân?” Phùng Cổ Đạo cầm đũa lên bắt đầu nhíu mày.
“Thân thể ngươi vừa bình phục, ăn nhẹ một chút thì tốt hơn.” Tiết Linh Bích cầm đũa, gắp sợi mì, chậm rãi ăn.
Phùng Cổ Đạo rốt cuộc không nén được cơn đói trong bụng, cũng bắt đầu ăn.
Tiếng địch dần ngưng.
Phùng Cổ Đạo ừng ực uống hết nước dùng, lấy tay áo lau môi nói, “Dễ nghe.”
“Ngươi hiểu âm luật?” Tiết Linh Bích cũng chậm rãi buông đũa.
“Không hiểu, nhưng thích nghe.” Phùng Cổ Đạo nói, “Từ khúc dễ nhớ có thể khiến người ta vui vẻ thoải mái, quên hết sủng nhục.”
Tiết Linh Bích nói, “Như vậy cũng coi như biết sơ.”
Phùng Cổ Đạo nói, “Hầu gia hiểu?”
“Cũng biết sơ.” Tiết Linh Bích khóe mắt thấy được một mạt thân ảnh vừa vào, sắc mặt nhất thời lạnh xuống.
Phùng Cổ Đạo theo ánh mắt của y nhìn lại, thấy được một nhóm công tử lòe loẹt tiền hô hậu ủng đi vào.
“Hầu gia nhận thức?”
“Sử Diệu Quang?”
Phùng Cổ Đạo không khỏi nhìn thêm vài lần, “Với dung mạo của hắn, rất khó tưởng tượng hắn có một tỷ tỷ làm quý phi.”
Tiết Linh Bích nói, “Tỷ tỷ hắn với hắn là cùng cha khác mẹ.”
“Thì ra là thế.”
Vị trí bọn họ ngồi tuy khuất, nhưng hai người như vậy vô luận ngồi ở nơi nào cũng đủ đế khiến người ta chú mục.
Ánh mắt của Sử Diệu Quang quét sang bên này, liền không thể dời đi, vội vã kêu gọi những người bên cạnh, đi tới bên này.
“Tham kiếm Hầu gia.” Hắn mang vẻ mặt kinh hỉ, “Không ngờ có thể gặp Hầu gia ở nơi này, thực sự là nhân sinh hà xử bất tương phùng*.”
*(nhân sinh hà xử bất tương phùng: ý nói người với người biệt ly luôn sẽ có cơ hội gặp lại, gần giống với câu ‘trái đất tròn’)
Tiết Linh Bích thản nhiên nói, “Bản hầu nhớ rõ kỳ thuật chức (báo cáo công tác) đã qua.”
Sử Diệu Quang nói, “Vốn là định trở lại, nhưng hoàng thượng thương cảm hạ quan cùng phụ mẫu quanh năm xa cách, khó có thể tẫn hiếu, liền cho hạ quan nán lại kinh thành hai ngày.”
Phùng Cổ Đạo giả vờ kinh ngạc nói, “Lẽ nào Sử thái sư cũng tới?”
Quay sang hắn, sống lưng của Sử Diệu quang lập tức thẳng lên, “Vị này chính là…”
“Hạ quan chủ sự Hộ bộ, Phùng Cổ Đạo.”
Sử Diệu Quang tuy rằng quay về kinh chưa được vài ngày, nhưng Tiết Linh Bích và Phùng Cổ Đạo hai người là nhân vật nóng bỏng nhất kinh thành hiện nay, làm gì mà không biết quan hệ giữa bọn họ, sắc mặt lập tức lại biến đổi nói, “Thì ra là Phùng đại nhân.”
“Tiểu nhân, tiểu nhân thôi. Không đại bằng Sử đại nhân.”
Sử Diệu Quang nhất thì tam khắc không hiểu được hắn là tán thưởng hay là trào phúng, đành phải cười gượng nói, “Hầu gia và Phùng đại nhân cùng tới?”
Phùng Cổ Đạo thở dài nói, “Hạ quan chưa trải nhiều sự đời, tuy rằng là một quan trong kinh, nhưng xã giao không rộng bằng Sử đại nhân a.”
Sử Diệu Quang lần này có thể xác định hắn lai giả bất thiện (kẻ tới không có thiện ý), nụ cười khẽ thu lại, “Không dám không dám. Những người này chỉ là nhóm bạn lúc nhỏ của hạ quan mà thôi.”
Phùng Cổ Đạo quay đầu nói với Tiết Linh Bích, “Hầu gia, không bằng ngươi cũng gọi vài nhóm bạn lúc nhỏ tới đây cho xôm tụ đi?”
Tiết Linh Bích thản nhiên nói, “Không phải đã có ngươi rồi sao?”
Nhận xét
Đăng nhận xét