BNTKN Chương 16: Hoạn nạn hữu lý (Thất)

AINY by hiki247

Tiết Linh Bích: Tầng tầng lớp lớp, mê mê mang mang.

Tới Tỏa Hoàng trấn thì mặt trời đã sắp lặn.

Phùng Cổ Đạo và Tiết Linh Bích mỗi người một cây quải trượng, mồ hôi đầm đìa xuất hiện ở đầu trấn.

Dân trong trấn thấy bọn họ cong lưng khom eo, đầu tiên là tỏ ra ghét bỏ, nhưng sau khi thấy rõ dung mạo hai người, lại đổi thành vẻ mặt kinh diễm.

Phùng Cổ Đạo đấm đấm lưng nói, “Hầu gia, ngươi xem loại biểu tình này của bọn họ, có thể cho chúng ta ăn nhờ ở đậu không a?” Trên người Tiết Linh Bích chưa bao giờ mang bạc, hắn có mang bạc, nhưng đã làm mất trong lúc lở đất. Tình hình của Lương thị phu phụ so với bọn họ tốt hơn, nhưng cũng không hơn được bao nhiêu, cho nên bọn họ cũng không thể không biết xấu hổ mà mở miệng.

Tiết Linh Bích liếc xéo hắn, “Không bằng ngươi đi hỏi thử?”

Phùng Cổ Đạo cười gượng, “Hầu gia đã định liệu trước, ta hà tất tự tìm mất mặt.”

Tiết Linh Bích nói, “Bản hầu định liệu trước bao giờ?”

“Hầu gia chính là trọng thần đương triều, quan viên địa phương nếu biết ngươi giá lâm tới đây, tất nhiên tranh nhau tiếp đón, nịnh bợ chỉ e không kịp nữa là.”

“Vậy phải làm thế nào để quan viên địa phương biết bản hầu là bản hầu?”

Những lời này tuy nói không thuận miệng, nhưng thoáng cái chọt trúng bản chất vấn đề.

Phùng Cổ Đạo nhìn sang y phục của y, lại nhìn nhìn y phục trên người mình, ôm một tia hy vọng cuối cùng mà hỏi, “Hầu gia, ngươi đoán quan viên ở đây có từng chen chúc trong vạn người ở kinh thành để chiêm ngưỡng ngươi hay không?”

Tiết Linh Bích nói, “Quan trong trấn gọi là địa bảo, là hương thân địa phương đề cử ra, không phải người được triều đình bổ nhiệm. Ngươi nghĩ cơ hội hắn thiên lý xa xôi chạy tới kinh thành chiêm ngưỡng ta lớn cỡ nào?”

“Ách, hoặc có thể hắn không có chạy đến kinh thành, mà là đi ngang Bễ Nghễ sơn, vừa lúc thấy được Hầu gia ngươi đại hiển thần uy…” Thanh âm của hắn ngày càng nhẹ.

Tiết Linh Bích cười mỉm chi cọp, “Ăn ngủ đêm nay giao cho ngươi nghĩ biện pháp.”

Mặt Phùng Cổ Đạo nhất thời nhăn thành một đống, thở dài nói, “Hầu gia lúc trước toàn tâm toàn ý muốn tới Tỏa Hoàng trấn, ta còn tưởng Hầu gia đã…”

“Nếu như nghĩ không ra,” Tiết Linh Bích lãnh đạm ngắt lời hắn, “Bản hầu sẽ đem ngươi bán vào Di Hồng viện trong trấn.”

Phùng Cổ Đạo đảo đảo mắt, mỉm cười hỏi, “Chẳng hay Di Hồng viện mà Hầu gia sở chỉ là nơi nào?”

“Muốn biết à?” Tiết Linh Bích nhướng mi.

Phùng Cổ Đạo suy nghĩ một chút, “Nếu như Hầu gia muốn nói, vậy coi như ta muốn biết. Nếu Hầu gia không muốn nói, ta tuyệt đối không miễn cưỡng.”

“Không miễn cưỡng.” Trong mắt Tiết Linh Bích mơ hồ có ánh sáng lạnh lóe ra, “Đem ngươi bán đi còn có thể được mấy lượng bạc, bản hầu cớ sao không làm?”

Phùng Cổ Đạo liếm liếm môi, “Hầu gia, kỳ thực ta không đáng mấy lượng bạc đâu. Nghìn vạn lần đừng để lão bản của Di Hồng viện quá tiêu tốn.”

Tiết Linh Bích nói: “Tiêu tốn hay không tiêu tốn, phải để lão bản Di Hồng viện tự mình nghiệm hóa(kiểm tra hàng) mới biết được.”

.

Là thanh lâu lớn nhất Tỏa Hoàng trấn, Di Hồng viện trong trấn có thể nói là một nơi nổi bật, vô cùng phát đạt.

Nhất là hai chiếc lồng đèn đỏ thật to như mị nhãn thu ba treo cao cao ở bên ngoài, càng không ngừng cám dỗ nỗi lòng dễ dao động của từng người qua đường.

Phùng Cổ Đạo đi tới chỗ cách đại môn Di Hồng viện năm bước, liền dừng lại không chịu đi tiếp.

Tiết Linh Bích dùng quải trượng gõ gõ lên mặt đất.

Phùng Cổ Đạo mếu máo, giả vờ đáng thương nói, “Hầu gia, ta nghĩ biện pháp khác là được rồi.”

Tiết Linh Bích đạm nhiên nói, “Nếu đã tới đường cùng, ta cần gì phải bỏ gần tìm xa?”

Phùng Cổ Đạo cười gượng, “Nhưng mà nơi này là thanh lâu, bán ta đi vào khó tránh nguy hiểm khi đưa sói vào miệng cừu?”

“Sói vào miệng cừu? Chẳng lẽ không phải một việc tốt sao?”

Phùng Cổ Đạo lắc đầu thở dài, “Nguyên bản là chuyện tốt. Nhưng mà ta từ lâu đã âm thầm thề trong lòng rằng phải đi theo Hầu gia suốt cả đời, cái này gọi là trung thần không thờ hai chủ, ta làm sao có thể phân tâm thiêm quang tăng thải cho Di Hồng viện được nữa?”

(thiêm quang tăng thải: tô điểm lung linh, ý nói là dốc sức làm việc cho người khác)

Tiết Linh Bích híp mắt liếc hắn, “Làm bộ làm tịch đủ rồi chưa? Còn không chịu đi vào?”

Phùng Cổ Đạo vội cười đi theo sau y.

Di Hồng viện tuy là nơi trăng hoa, nhưng bố trí thập phần thanh nhã, thỉnh thoảng có nữ tử đi qua cũng chỉ cười kín đáo, không tiến lên đeo bám.

Phùng Cổ Đạo hai mắt nhìn đăm đăm, “Hầu gia, ta đột nhiên nghĩ, đem bán ta vào đây cũng được đó.”

Biểu tình của hắn làm Tiết Linh Bích nhìn thấy mà trong lòng phiền chán, “Nga? Tổ huấn và chí lớn của ngươi đều từ bỏ à?”

“Không bằng trước tiên Hầu gia bán ta đi, đổi chút bạc chi tiêu, chờ sau khi Hầu gia bình an vượt qua nguy hiểm, lại trở về thay ta chuộc thân.”

Bước chân Tiết Linh Bích chợt dừng lại, lãnh đạm chế giễu, “Thân đường đường là nam tử hán, mở miệng là bán đi, ngậm miệng là chuộc thân, ngươi không cảm thấy mất mặt sao?”

“Vì Hầu gia, ta nguyện máu chảy đầu rơi.” Phùng Cổ Đạo khom người.

Tiết Linh Bích nhìn lên đỉnh đầu hắn, lạnh lùng nói, “Chỉ e đến lúc đó máu chảy đầu rơi trước chính là bản hầu.”

Phùng Cổ Đạo ngẩng đầu, đã thấy Tiết Linh Bích lên lầu.

“Hầu gia.”

Phùng Cổ Đạo tụt lại sau Tiết Linh Bích nửa bước, cho nên chân hắn còn chưa đặt lên bậc thang dưới cùng, chợt nghe trên lầu có tiếng người cấp bách lao tới hô. Hắn chậm rãi đi lên lầu, cúi đầu nhìn chân mình, mi đầu khẽ nhíu.

“Đi vào nói tiếp.” Tiết Linh Bích vừa nói vừa quay đầu nhìn Phùng Cổ Đạo.

Phùng Cổ Đạo từ lâu đã ngẩng đầu lên, hướng A Lục đang mang vẻ mặt kinh hỉ ôm quyền nói, “Biệt lai vô dạng.”

A Lục âm thầm liếc hắn một cái, nói với Tiết Linh Bích, “Hầu gia thỉnh.”

Từng gian bao sương (phòng VIP) lầu hai đều sáng lên ánh đèn dầu.

A Lục dẫn bọn họ tới gian cuối cùng, sau đó cấp tốc đóng cửa lại, phịch một tiếng quỳ trên mặt đất, hướng Tiết Linh Bích khóc hô, “May là Hầu gia bình an vô sự, đều là chúng ta bảo hộ bất lực, mới khiến Hầu gia gặp phải đại nguy hiểm! Mấy ngày nay k hông có Hầu gia, ta lo lắng tới nỗi ăn cũng không ngon, ngủ cũng không yên, chỉ sợ Hầu gia có ch… Đương nhiên, Hầu gia cát nhân thiên tướng, tuyệt đối sẽ gặp dữ hóa lành. May là ta còn nhớ rõ Hầu gia lúc trước đã từng nói Di Hồng viện ở Tỏa Hoàng trấn là ám tuyến mà triều đình bố trí, cho nên ta rất sớm đã ở đây chờ Hầu gia. Rốt cuộc trời không phụ lòng người, đã để ta đợi được Hầu gia, nếu không ta thực sự không biết nên làm thế nào mới tốt nữa.”

Phùng Cổ Đạo cười nói, “Ngươi nói lưu loát như thế, nhất định đã học thuộc thật lâu.”

A Lục ngẩng đầu.

Phùng Cổ Đạo bị ánh mắt u ám oán phẫn của hắn làm cho sợ đến tim giật thót một cái.

Bất quá A Lục vừa quay đầu nhìn về phía Tiết Linh Bích, thì trong ánh mắt chỉ còn lại u oán.

Tiết Linh Bích ngồi trên ghế, đem quải trượng ném sang một bên.

A Lục khẩn trương hỏi, “Chân của Hầu gia?”

“Gãy rồi.” Phùng Cổ Đạo tiếp lời.

A Lục vội vàng nói, “Ta lập tức đi tìm đại phu.”

“Chuyện này không vội.” Tiết Linh Bích cầm lấy chung trà không, gõ gõ bàn.

A Lục định đi châm trà, nhưng bỗng nhiên phát hiện mình vẫn đang quỳ, mà Tiết Linh Bích căn bản không có ý gọi hắn đứng lên, đành phải quay đầu liếc mắt trừng trừng Phùng Cổ Đạo.

Phùng Cổ Đạo đang định tìm cái ghế ngồi xuống, thấy ánh mắt của hắn, nhịn không được nói, “A Lục ca, có gì bất mãn, ngươi có thể nói thẳng. Chẳng qua ngươi quỳ là tự ngươi muốn quỳ, đâu phải do ta làm chủ được, ngươi hà tất một buổi tối trừng ta ba lần?”

Hành vi lén lút của A Lục bị vạch trần, nhất thời thẹn quá hóa giận nói, “Còn không mau châm trà cho Hầu gia?”

Phùng Cổ Đạo bừng tỉnh, “Thì ra là châm trà, sao ngươi không nói sớm một chút?” Hắn đi tới bên cạnh Tiết Linh Bích, ân cần châm trà, rồi hai tay dâng lên trước mặt Tiết Linh Bích.

Tiết Linh Bích làm ngơ.

Phùng Cổ Đạo vừa định đặt lên bàn, chợt nghe y thản nhiên nói, “Buông hay không cũng không phải do ngươi làm chủ.”

Mặt Phùng Cổ Đạo nhất thời biến thành một trái khổ qua lớn, hai tay đành phải không nhúc nhích mà đưa lên giữa không trung.

Tiết Linh Bích hỏi, “Ma giáo gần đây có hành động nào khả nghi không?”

A Lục trả lời, “Từ sau lần đánh lén kia, Ma giáo đã không có động tĩnh. Hơn nữa mấy ngày nay ta toàn lực phái người tìm kiếm tăm tích Hầu gia, nhất thời không thể chú ý tới Minh Tôn…”

Tiết Linh Bích ngắt lời hắn, “Viên Ngạo Sách có tin tức gì không?”

A Lục nói, “Viên Ngạo Sách luôn cùng Kỷ Vô Địch một chỗ. Huy Hoàng môn gần đây vẫn tận lực mở rộng sinh ý, thu về các đơn sinh ý của Ma giáo lúc trước. Bất quá Chung Vũ là võ lâm minh chủ, hành động giành sinh ý của Kỷ Vô Địch lần này khiến cho rất nhiều môn phái bạch đạo bất mãn.”

Tiết Linh Bích chỉ quan tâm mỗi câu đầu tiên, “Viên Ngạo Sách luôn cùng Kỷ Vô Địch một chỗ?”

“Dạ.”

“Không hề rời xa nửa bước?”

A Lục suy nghĩ một chút, “Chưa từng.”

“Ngay cả ngày bản hầu bị ám sát?”

A Lục kinh ngạc, “Hầu gia hoài nghi đến ám sát là Viên Ngạo Sách?”

“Nghe đồn Viên Ngạo Sách mới là đệ nhất cao thủ của Ma giáo, mà võ công Minh Tôn kém hắn rất xa. Lúc đầu Minh Tôn kia cư nhiên có thể đánh với ta bất phân thắng bại.” Ánh mắt Tiết Linh Bích trầm lại.

Phùng Cổ Đạo bưng trà bưng đến hai tay tê rần, nhịn không được đành lên tiếng hấp dẫn lực chú ý, “Có thể là do võ công của toàn thể Ma giáo rất cao không nhỉ?”


Tiết Linh Bích chậm rãi quay đầu lại, nhìn hắn cười nhạt nói, “Ngươi là chỉ, võ công bản hầu thua xa Viên Ngạo Sách?”

Sắc mặt Phùng Cổ Đạo cứng lại, “Ta tuyệt đối không có ý này.”

“Nếu ngươi là người trong Ma giáo, như vậy đối với võ công của Ma giáo hẳn là rất rõ ràng. Ngươi nói ngày ấy cùng bản hầu giao thủ chính là Minh Tôn thật sự?” Tiết Linh Bích ánh mắt sơ đạm, nhưng Phùng Cổ Đạo lại từ đó cảm thụ được sức nén nghìn cân.

“Từ thanh âm và hình thể, ta nghĩ phải.” Phùng Cổ Đạo đắn đo nói, “Nhưng mà Ma giáo còn có nhiều người bảo hộ Minh Tôn, hắn rất ít khi tự mình xuất thủ. Cho nên luận về võ công, ta lại không thể khẳng định như vậy. Chỉ là chiêu thức của hắn quả thật xuất từ Ma giáo.”

Tiết Linh Bích nói, “Ở Ma giáo, ngoại trừ Viên Ngạo Sách, võ công ai cao nhất?”

“Cái này…” Phùng Cổ Đạo lộ ra vẻ khó nói, “Người trong Ma giáo ai ai cũng đều tâm cao khí ngạo. Mặc dù là Minh Ám song tôn, thỉnh thoảng cũng sẽ bị bọn hắn chê bai bài xích, huống chi người khác. Theo ta được biết, lúc thanh tỉnh mà xưng là đệ nhị cao thủ Ma giáo thì ít nhất có mười người. Uống say mà xưng là đệ nhất cao thủ ít nhất có năm mươi người.”

“Mặc dù là Minh Ám song tôn thỉnh thoảng cũng sẽ bị bọn hắn chê bai bài xích?” Tiết Linh Bích nheo mắt lại nói, “Tỷ như?”

Phùng Cổ Đạo hai tay run run, nắp chung thỉnh thoảng đụng chạm viền chung phát ra tiếng leng keng. Hắn thấy Tiết Linh Bích thờ ơ, đành phải cố nén nhức mỏi nói, “Khi xưa Minh Tôn chắp tay nhường ra Bễ Nghễ sơn, đã chọc rất nhiều người trong Ma giáo bất mãn.”

Ngón tay Tiết Linh Bích chậm rãi sờ lên tay vịn của ghế, “Chọc rất nhiều người trong Ma giáo bất mãn?”




Phùng Cổ Đạo cắn răng nói, “Hầu gia, ta không thể không nói, hành vi làm ngơ của ngươi hiện tại, cũng chọc ta rất là bất mãn.”

Nhận xét