BNTKN Chương 39. Phác sóc hữu lý (Tam)

AINY by hiki247

Phùng Cổ Đạo: Một bôi Bích Loa Xuân, uống ra thảm kịch.

Cửa thư phòng rộng mở, ánh đèn màu quất từ bên trong chiếu ra, xen lẫn với ánh trăng trên mặt đất, khiến cho đường đi hai bên càng thêm ám trầm.

Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, phảng phất như không người, vừa tới gần, bầu không khí ủ dột lập tức hợp với ánh đèn quất hoàng (da cam) phà tới trước mặt.

Tông Vô Ngôn đi tới dưới bậc thang, lưng hướng ánh trăng, chiếc bóng in trên mặt đất của ông và Phùng Cổ Đạo bị kéo dài ra, phủ lên ánh đèn hai hình người trọng điệp, “Hầu gia, Phùng Cổ Đạo đã tới.”

“Vào đi.” Tiết Linh Bích thanh âm thanh lãng, phảng phất ngay cả ánh đèn hôn ám cũng rạng rỡ hẳn lên.

Phùng Cổ Đạo bước vào cửa, con mắt cấp tốc đảo qua gian phòng, sau đó hướng về phía Tiết Linh Bích đang ngồi sau trác án khom người nói, “Tham kiến Hầu gia.”

Tiết Linh Bích giơ tay chỉ về phía trà kỷ (bàn nhỏ uống trà), “Vị này chính là đương triều Sử thái sư.” Một trung niên nam tử hơi cứng ngắc ngồi trên ghế, cái bụng vô cùng tròn bóng ra sức căng chặt y phục, phình lên giống như một quả cầu.

Phùng Cổ Đạo vội vã xoay người hành lễ, “Tham kiến Sử thái sư.”

Sử thái sư có chút lơ đễnh mà phất phất tay, quay đầu nói với Tiết Linh Bích, “Hầu gia quả thật là thiếu niên phong lưu.”

Tiết Linh Bích đối với câu trào phúng của hắn thờ ơ nói, “Lúc đó hắn cùng bản hầu đang ở đó. Bản hầu sợ thái sư phải đi hai chuyến.”

“Vậy hiện tại Hầu gia có thể nói rồi chứ?”

“Bản hầu cũng không thấy được hung thủ.”

“Thế nhưng nghe bộ khoái nói, lúc bọn họ chạy đến thì hiện trường chỉ có hai người là Hầu gia và hắn.” Sử thái sư người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, trong lòng bi thương khó mà hình dung. Nhưng sự sắc sảo nhờ lăn lộn trong triều nhiều năm khiến hắn mạnh mẽ đem cảm giác này nén lại trong bụng, sắc mặt dù trầm, nói chuyện cũng đâu vào đấy.

Tiết Linh Bích nói, “Khi bản hầu đến, chỉ thấy một cái xác không đầu.”

Bốn chữ “Cái xác không đầu” hiển nhiên như kim châm đâm vào tim hắn. Ngón tay của Sử thái sư bỗng nhiên nắm lấy tay vịn, ngón tay từng đốt từng đốt trắng tái.

Tiết Linh Bích nói, “Người kia… Thật sự là Sử tổng đốc?”

Sử thái sư hít một hơi thật sâu nói, “Không sai.” Hắn dừng một chút, hai mắt lộ ra tia âm ngoan ác độc, “Nếu để lão phu biết là kẻ nào giết nó, lão phu nhất định đem kẻ đó tỏa cốt dương hôi, thiên đao vạn quả*.”

*(tỏa cốt dương hôi: miêu tả cho dễ hiểu là giã nát xương cốt rồi tung lên cho bay bay khắp nơi như ‘tung hoa’. Thiên đao vạn quả: lóc từng miếng thịt trên người xuống. Hình dung cừu hận thâm sâu hay kẻ nghiệp chướng nặng nề chết không hết tội.)

Phanh.

Tay hắn nặng nề vỗ lên trà kỷ.

Trà cụ trên trà kỷ đồng loạt tung lên.

Phùng Cổ Đạo nhìn tay hắn, nghĩ thầm: nhất định rất đau.

Tay đau chung quy không bằng lòng đau. Ngực Sử thái sư liên tục phập phồng, gương mặt hầu như trướng thành màu tím. “Hầu gia…”

“Sử thái sư.” So với Sử thái sư vừa bi vừa phẫn, Tiết Linh Bích lại đạm mạc gần như lãnh khốc.

“Nếu Hầu gia là người đầu tiên ở hiện trường vụ án, vậy có phát hiện manh mối gì không?” Con mắt Sử thái sư chăm chú theo dõi nét mặt của y, hai tròng mắt tơ máu rậm rạp, như hai tấm lưới, bất kì thời khắc nào cũng có thể vây đối phương vào trong lưới.

Tiết Linh Bích nói, “Sau khi ta đến không lâu, bộ khoái đã tới.”

“Như vậy trong khoảng thời gian không lâu đó, Hầu gia đang làm gì?” Sử thái sư chậm rãi nói, “Lão phu nghe những khách trọ khác ở cùng tầng lầu khi đó nói, trong gian phòng xảy ra vụ án truyền ra tiếng binh khí tương giao.”

Phùng Cổ Đạo trong lòng căng thẳng, ánh mắt vô thức nhìn về phía Tiết Linh Bích.

Tiết Linh Bích không nhanh không chậm nói, “Nhắc đến binh khí tương giao, bản hầu cũng có nghe thấy, đáng tiếc khi bản hầu đến, người đã đi mất rồi.”

“Nhưng lão phu nghe nói lúc đó còn có người trò chuyện trên hành lang.” Sử thái sư mâu quang đảo một cái, nhìn về phía Phùng Cổ Đạo.

Phùng Cổ Đạo mở to mắt, ngu ngơ nói, “Nói mới nhớ, hình như ta cũng nghe có tiếng nói chuyện.”

“Thật không?” Sử thái sư hơi nghiêng người về phía trước, “Ngươi nghe được cái gì?”

“Không có nghe rõ.” Phùng Cổ Đạo nói, “Hình như trong rất nhiều gian phòng đều có tiếng nói, không biết thái sư muốn chỉ tới ai?” Lúc đó hắn và Kỷ Vô Địch nói chuyện cũng không lớn tiếng, mà tiếng đao kiếm lại vang liên tục, trong những phòng khác lại không có cao thủ, hắn không tin lúc đó có người nghe được bọn họ nói cái gì.

Sử thái sư nheo mắt lại. Những người đó quả thật không nghe được tiếng nói trong hành lang, nhưng trực giác của một người lăn lộn nhiều năm trong quan trường nói cho hắn, Tiết Linh Bích và Phùng Cổ Đạo dù không phải hung thủ, cũng tuyệt đối đang che giấu gì đó.

“Vậy Hầu gia cảm thấy, có kẻ nào khả nghi hay không?”

Đối với cái nhìn đăm đăm của Sử thái sư, Tiết Linh Bích bình thản ung dung, “Có.”

“Là ai?” Lệ quang trong mắt Sử thái sư chợt lóe.

Tiết Linh Bích nói, “Thái sư có từng nghe đến Huyết Đồ đường chưa?”

Phùng Cổ Đạo kinh ngạc. Hắn không biết y nhắc tới Huyết Đồ đường là phát hiện điều gì hay là chó ngáp phải ruồi.

Sử thái sư nói, “Có nghe.”

“Bản hầu nhận được tin, tinh anh của Huyết Đồ đường vài ngày gần đây đã tới kinh thành.”

Sử thái sư lãnh đạm nói, “Ý của Hầu gia là, tiểu nhi bị chết trong tay Huyết Đồ đường?”

“Đường chủ Huyết Đồ đường thân phận thập phần thần bí, chưa ai hấy được diện mục thật sự của hắn. Nhưng bản hầu nghe nói vũ khí của hắn là câu.” Tiết Linh Bích dừng một chút, thấy Sử thái sư nghe được chữ ‘câu’ sắc mặt đột nhiên thay đổi, sau đó mới tiếp tục nói, “Có thể là trùng hợp, bất quá chưa hẳn không phải đầu mối.”

Sử thái sư mạnh mẽ kiềm chế hận ý dâng lên trong lòng, nói, “Lão phu và tiểu nhi chưa bao giờ can dự vào chuyện giang hồ, lại không hề quá tiết với Huyết Đồ đường, vì sao chúng phải giết nó!”

Tiết Linh Bích nói, “Huyết Đồ đường là tổ chức sát thủ. Thái sư cho rằng bọn chúng cần lý do gì?”

“Ý ngươi nói là, có người thuê bọn chúng làm?” Sử thái sư đột ngột đứng dậy.

Tiết Linh Bích nói, “Đây chỉ là một loại khả năng.”

Nắm tay của Sử thái sư thả lỏng rồi lại xiết chặt, xiết chặt rồi lại thả lỏng, nửa ngày mới nhìn Tiết Linh Bích nói, “Vậy Hầu gia cho rằng, kẻ nào đáng nghi nhất?”

Tiết Linh Bích chậm rãi nói, “Điều này e rằng chỉ có thái sư mới biết được thôi.”

Trong đầu Sử thái sư bỗng nhiên hiện lên vài cái tên, phe phái hoàng hậu, phe phái Cố Hoàn Khôn, còn có… người trước mắt này.

Tiết Linh Bích dường như hoàn toàn không biết mình cũng trở thành đối tượng hiềm nghi, “Bản hầu tin tưởng kế hoạch dù tinh vi đến đâu cũng nhất định có sơ hở, huống chi Xuân Ý phường người nhiều lời nhiều, hung thủ không lý nào không lưu lại dấu vết. Chỉ sợ hung thủ cũng nghĩ tới điểm ấy…”

Sử thái sư bỗng nhiên bừng tỉnh, nếu đổi lại thường ngày hắn tuyệt đối sẽ không thể không nghĩ ra điểm ấy, chỉ là sau khi thấy thi thể không đầu của ái tử thì hắn tâm tư đại loạn, thậm chí lòng dạ rối bời, hắn chắp tay nói, “Đa tạ Hầu gia nhắc nhở, lão phu còn có việc, cáo từ.”

Phùng Cổ Đạo thấy hắn sải bước đi nhanh ra ngoài, vội vã nghiêng người nhường đường hành lễ.

Chờ tiếng bước chân của Sử thái sư xa dần, hắn mới chậm rãi quay đầu lại nói, “Sao Hầu gia lại nghĩ đến việc nhắc tới Huyết Đồ đường?”

“Ngoại trừ việc đường chủ Huyết Đồ đường dùng câu, những lời còn lại của bản hầu đều là thật.” Tiết Linh Bích mỉm cười, cặp mắt giảo hoạt không nói nên lời, “Có thể mượn tay Sử thái sư diệt trừ Huyết Đồ đường, sao lại không làm?”

Phùng Cổ Đạo rũ mắt nói, “Hầu gia cao minh. Có điều nếu Sử thái sư thật sự tới Xuân Ý phường truy tra, Viên Ngạo Sách và Kỷ Vô Địch chỉ e giấu không được.”

Tiết Linh Bích nói, “Chuyện này phải xem tạo hóa của bọn hắn.”


Tạo hóa?

Vậy cái đầu người dưới gầm giường của hắn nên có tạo hóa như thế nào?

Phùng Cổ Đạo khẽ nhíu mày. Bên người hắn hiện nay có bát đại cao thủ bảo hộ, nhất cử nhất động bị chú mục, muốn chuồn êm cũng không thể được. Nhưng đầu người có mùi máu tươi, dù cho hắn có thể giấu được nhất thời cũng không giấu được một đời. Huyết Đồ đường quả thật đã cho hắn một nan đề.

Nếu hắn đem đầu người dâng ra… như vậy nan đề tự nhiên chuyển đến trong tay Tiết Linh Bích. Nhưng hắn làm thế nào để giải thích nguyên nhân đầu người đột nhiên xuất hiện trong phòng hắn đây? Hơn nữa nếu một ngày nọ thân phận bại lộ, hắn có phải sẽ có kết cục như cái đầu đó không?

Phùng Cổ Đạo càng nghĩ càng thấy cái thứ dưới gầm giường kia không phải đầu người, mà là một củ khoai sọ nóng phỏng tay.

“Ngươi đang nghĩ gì vậy?” Tiết Linh Bích ấm áp nói, “Mi đầu nhăn chặt như vỏ quýt rồi kìa.”

“Vỏ quýt thật ra chưa có nhăn lắm đâu, đậu phụ trúc còn nhăn hơn nữa kìa.” Phùng Cổ Đạo hoàn hồn, thuận miệng nói lấy lệ.

Tiết Linh Bích đạm nhiên cười, “Nếu ngươi đã buồn ngủ, vậy trở về ngủ trước đi.”

“Hầu gia anh minh, ta buồn ngủ tới mức mở mắt hết nổi rồi.” Phùng Cổ Đạo dụi dụi mắt, cố ý giả ra hình dạng cực kỳ buồn ngủ rồi đi ra ngoài.

Tiết Linh Bích đi theo sau hắn.

“Hầu gia?” Phùng Cổ Đạo nghi hoặc mà ngoảnh đầu lại.

“Nếu ngươi ngay cả con mắt cũng mở hết nổi, vậy làm sao tìm được đường về chứ?” Tiết Linh Bích cười hỏi.

Phùng Cổ Đạo kinh ngạc nói, “Hầu gia muốn tiễn ta?”

“Tiện thể tản bộ.” Tiết Linh Bích chắp tay sau lưng, đi rất thong thả.

Nửa đêm gió lạnh thổi qua, Phùng Cổ Đạo rùng mình một cái.

Tiết Linh Bích thấy hắn y sam đơn bạc, chiếc áo choàng đen kia lại không chịu mang theo, không khỏi lắc đầu, cởi xuống áo khoác trên người thuận tay choàng lên vai hắn.

“Hầu gia? Vậy ngươi…” Cảm giác ấm áp truyền đến trên vai trên lưng thiếu chút nữa khiến hắn tổn thương.

Tiết Linh Bích khẽ châm chọc, “Ta cũng không muốn người xuất từ hầu phủ ngày ngày đều phải xin nghỉ. Nếu như vậy, Tuyết Y Hầu ta đây còn mặt mũi nào đi lĩnh bổng lộc ở Hộ bộ nữa?”

Phùng Cổ Đạo cười gượng một tiếng, “Ta chỉ áy náy thôi.”

Tiết Linh Bích tự tiếu phi tiếu, “Nga? Ngươi cũng biết áy náy?”

“Bởi vì áo khoác trong phòng ta càng ngày càng nhiều, mà áo khoác trong phòng ngươi thì càng ngày càng ít.” Phùng Cổ Đạo hơi bị 囧.

Tiết Linh Bích chắp tay sau lưng cười nói, “Nói cũng phải. Xem ra ta đành phải một đường tản bộ tới cửa phòng ngươi, mới có thể ngăn việc áo khoác của ta tiếp tục giảm thiểu rồi.”

Phùng Cổ Đạo vội vàng nói, “Thật ra, ta biết đường mà, không dám làm phiền Hầu gia.”

Tiết Linh Bích khẽ nhếch khóe miệng, “Phùng Cổ Đạo, ngươi đang sợ cái gì?”

“Sợ?” Phùng Cổ Đạo trong lòng run một cái, “Sao Hầu gia lại nói vậy?”

“Không có gì.” Tiết Linh Bích đạm nhiên nói, “Chỉ là thấy ai đó trốn trốn tránh tránh ấp a ấp úng quá mức vất vả, nhịn không được hỏi một chút thôi.”

Phùng Cổ Đạo nhãn châu đảo một cái, liền biết y hiểu lệch sang ý khác, nhưng cũng không phản bác, chỉ cắm đầu đi ở phía trước.

Tiết Linh Bích lại chậm rì rì theo sát.

Mắt thấy đã càng lúc càng gần tới phòng, tim Phùng Cổ Đạo đập càng lúc càng gấp, với sự nhạy bén của Tiết Linh Bích, chưa hẳn không ngửi ra được vị đạo trong phòng. Hắn dừng lại ngay trước bậc thang, xoay người cởi ra áo khoác, tự mình phủ thêm cho Tiết Linh Bích.

Tiết Linh Bích vẫn đứng đó không nhúc nhích, tùy ý hắn chỉnh lý.

“Hầu gia, thời gian không còn sớm, không bằng ngươi nghỉ ngơi sớm một chút.” Phùng Cổ Đạo buông tay, chân thoáng lui về phía sau.

Tiết Linh Bích khẽ cười nói, “Hảo.”

Phùng Cổ Đạo thấy y đứng tại chỗ bất động, nhịn không được hỏi, “Hầu gia?”

“Phùng Cổ Đạo.” Tiết Linh Bích đột nhiên nói, “Ta nghe được hôm nay ngươi tại Xuân Ý phường nói muốn bắt Kỷ Vô Địch, để Viên Ngạo Sách không chiến mà hàng.”

Phùng Cổ Đạo khẽ giật mình, không khỏi hồi tưởng lại hôm nay mình có nói lời nào không nên nói hay không, nhưng nhìn kỹ sắc mặt của y, lại không giống như có nói.

“Vô luận nguyên nhân là gì, ta cũng rất cao hứng.” Y lặng yên nhìn hắn, chậm rãi nói xong câu đó, mới xoay người trở về.



Ánh trăng chiếu lên chiếc áo khoác đỏ thẫm, tiên diễm đến chói cả mắt.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến